Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 94: Kinh hỉ liên tục



Bắc Kinh là một thành phố của cả lịch sử và tầng lớp kinh tế hiện đại. Kinh tế bậc nhất, văn hóa bậc nhất. Xe cô luu thông trong thành phố này so với các thành phố khác là hoàn toàn khác nhau

Tô Thi Thi không nghĩ tới Bùi Dịch vậy mà lại đưa cô đi thăm quan các công trình kiến trúc nổi tiếng ở đây

“Công trình sân vận động?” Tô Thi Thi nhìn về phía trước tòa nhà khổng lồ này như ấm trà bằng phẳng, quay đầu kỳ quái nhìn Bùi Dịch, “Đến chỗ này làm gì? Tập thể dục?”

“Xuống xe.” Bùi Dịch nhàn nhạt liếc cô một cái, chính mình mở cửa đi xuống xe.

Tô Thi Thi lại nhìn thoáng qua phía trước sân vận động, trong lòng bỗng nhiên hiện lên một cái ý niệm trong đầu. Cô sửng sốt một phen, vội vàng đẩy cửa xe mở ra nhảy xuống.

“Anh dẫn tôi tới đi thăm quan sao?” Tô Thi Thi tiến lên, vui mừng ôm lấy cánh tay Bùi Dịch, giống cô bé nhỏ được đưa đi chơi một dạng vui sướng nói: “Tôi nghe nói nơi này có nhiều chỗ không thể đi vào, anh có thể giúp tôi vào xem sao?”

Bùi Dịch nhíu mày, chẳng thế thì anh mang cô đến chỗ này làm cái gì?

Tô Thi Thi cực kỳ vui vẻ, cô lúc trước sao lại không nghĩ tới biện pháp này chứ. Công trình thiết kế nhà khách kia vẽ như thế nào cũng thấy không hoàn mỹ, mà ngày nộp thiết kế ngày càng ngày càng gần, trong lòng cô cũng không tránh có chút lo lắng.

Đã sớm nên đến xem những công trình kiến trúc khác tìm kiếm linh cảm.

Lúc bọn họ đi vào, đã có nhân viên công tác đứng ở nơi đó, bọn họ vừa đến, nhân viên công tác lập tức ân cần mà dẫn dắt bọn họ đi thăm quan chung quanh.

Công trình sân vận động này bên ngoài nhìn giống ấm trà, bên trong nhưng là cảnh tượnglại có vẻ khác.

Rộng mở sáng ngời, kết cấu phức tạp, có thể dụng đồ sộ vĩ đại để hình dung.

Bùi Dịch đi đến phòng dành cho thượng khách, Tô Thi Thi cũng không thèm để ý, hoàn toàn dung nhập đến thiết kế trang trọng bốn phía ở nơi này.

Sân điền kinh, sân bóng rỗ trong nhà, hồ bơi…, cô đi xem cách trang trí nơi đây trọn vẹn một buổi sáng mới có thể xem hết.

Chờ lúc cô thở hồng hộc đi đến phòng khách, liền nhìn thấy Bùi Dịch đang ngồi ở trên ghế kia cúi đầu xem văn kiện, bên cạnh đứng một vị mỹ nữ thân mặt sườn xám dáng người nóng bỏng.

“Bùi tổng, tôi lấy cho anh một ly tra khác nha.” Mỹ nữ thẹn thùng nói.

Bùi Dịch dáng vẻ như là không có nghe thấy, vẫn như cũ lật lật xem văn kiện trong tay.

Mỹ nữ tự nhiên bưng ấm tử sa, lại vì anh rót một ly đầy.

“Dáng người rất không tệ.” Tô Thi Thi nhãn cầu xoay một vòng, trực tiếp thẳng hướng bên trong đi đến, đi tới bên người vịmỹ nữ kia, cầm lấy ly trà cô ta mới vừa rót kia, liền uống vào.

“Cô…” Mỹ nữ cả kinh, từ đâu xuất hiện một cô gái trong phòng này? Lá gan cũng quá lớn, không thấy được ngồi bên này là ai chăng?

Tô Thi Thi hướng về phía cô ta lộ ra một cái cực kỳ tươi cười: “Cảm ơn.”

Cô nói xong, lời nói xoay chuyển, có chút đáng tiếc nói: “Liền là lần sau nhớ rõ châm trà đừng rót đầy như vậy, cầm thật khó. Phiền toái đem khăn tay đưa cho tôi một phen, cô xem tay tôi đều đã ẩm ướt hết rồi.”

Cô nói xong cũng không chờ mỹ nữ sườn xám kia, chính mình đi về phía trước một bước, từ trên bàn rút ra một tờ khăn giấy, một bên xoa xát tay vừa nói: “Vừa rồi may mắn là tôi lấy cốc trànày, nếu là Bùi tổng uống mà nói, trà không cẩn thận vẩy ẩm ướt y phục thì không tốt rồi, đúng không, Bùi tổng?”

Tô Thi Thi nói đến cuối cùng, ngầm bi thương nhìn Bùi Dịch.

Bùi Dịch trong mắt hiện lên quét xuống ý cười, nhưng là ngẩng đầu khi đó đã mặt không chút thay đổi: “Một giờ sau ăn cơm.”

Tô Thi Thi chu mỏ, người đàn ông này không nên nói câu này, phải không?

Nhưng lúc cô quay đầu nhìn đến ở một bên trên bàn trà đang đặt cái gì khi đó, mi mắt nhất thời phát sáng lên, đâu nào lại vẫn so đo như vậy nhiều, như con sói đang rình chụp được con mồi một dạng hướng tới bàn trà xông đến.

Bùi Dịch vậy mà giúp cô đem bản thiết kế sân vận động này đều đã cho đem đến đây rồi!

Tô Thi Thi giống thấy bảo bối một dạng đem những bản thiết kế thứ này nâng niu trong tay, thâm sâu ngửi một hồi, mới thật cẩn thận đem chúng nó bày ra ở trên bàn trà, lấy laptop ghi chép những thứ vừa rồi đi theo nhân viên công tác nơi đó cẩn thận ra bổ sung thêm.

“Bùi tổng…” mỹ nữ sườn xám nhìn thấy bộ dánghai người, trên mặt giống là bị người ta đánh một cái tát một dạng, nóng rát.

Cô ta là con gái của người phụ trách sân vận động này, lúc trước nghe nói Bùi Dịch muốn đến chỗ này, đặc biệt thay đỏi cách ăn mặc này để đón khách, nghĩ muốn nhân cơ hội tiếp cận Bùi Dịch.

Khó trách cô ta vừa rồi ở trong này, dù có tìm mọi cách câu dẫn khiêu khích, Bùi Dịch một chút phản ứng đều không có.

Mỹ nữ sườn xám nhìn người phía xa bên kia cúi đầu cắn cán bút, nhíu mày chống má, không hề có chút hình tượng gì Tô Thi Thi, cắn cắn môi, trong lòng ghen tị vô cùng.

“Cô gái này tới cùng có chỗ nào hấp dẫn Bùi tổng được chứ?” Cô thật không nghĩ ra.

Đúng là liền như thế đi cũng không cam lòng, cô ta cứ thế ngồi ở một bên, liền như vậy lẳng lặng quan sát đến hai người.

Một giờ sau, Tô Thi Thi đem bản thiết kế thu vào, nhìn trên laptop tràn đầy chữ ghi chép lại, hài lòng duỗi thắt lưng.

Thời gian thấm thoát qua mau, nghỉ ngơi tới mới phát hiện đói cực kỳ. Cô đứng lên muốn kêu Bùi Dịch đi ăn cơm, ngẩng đầu lại lạnh một phen.

Chỉ thấy Bùi Dịch bên người trên bàn đặt tập văn kiện dày 15 centimeter.

Lúc này, anh lại vẫn cầm một phần văn kiện trong đó phê duyệt.

“Anh hôm nay không phải nghỉ ngơi sao? Sao lại vẫn đang làm việc chứ?” Tô Thi Thi tâm đột nhiên nhảy một phen.

Anh là đặt biệt vì cùng cô tới sao?

Tuy nhiên muốn để cho chính mình biểu hiện được bình tĩnh một chút, đúng là Tô Thi Thi khóe miệng vẫn lại là kìm lòng không đậu cong cong lên, trong lòng ngọt ngào lan tràn ra ngoài, thâm nhập đến toàn thân.

“Đổi chỗ khác đi.” Tô Thi Thi đi đến bên cạnhBùi Dịch nhỏ giọng nói.

Vị mỹ nữ sườn xám bên cạnh kia tầm mắt quá nóng bỏng, cô cho dù là người mù, phỏng chừng cũng cảm nhận được rồi. Thật khó cho Bùi Dịch ngồi ở chỗ này như mấy vị sư thầy ngồi thiền một dạng.

Bùi Dịch nghe được tiếng của Tô Thi Thi, đem văn kiện thu vào, ngẩng đầu nhìn cô: “Xem xong rồi hả?”

Tô Thi Thi gật đầu, ôm bụng, đáng thương tội nghiệp nói: “Chết đói.”

Bùi Dịch đứng lên, lôi kéo tay cô đi ra ngoài, trong lúc đó vị mỹ nữ sườn xám kia cũng đi theo đứng lên.

Đúng là Bùi đại tổng giám đốc liền cùng không đặt cô ta vào mắt, nhìn không chớp mắt đi ra phía ngoài.

Tô Thi Thi bỗng nhiên có chút thông cảm thương tiếc cho cô ta

“Bùi…” Mỹ nữ sườn xám nhìn thấy Bùi Dịch bọn họ muốn đi, muốn đuổi theo, mới vừa hô một tiếng, cửa đột nhiên xuất hiện một vị vệ sĩ toàn thân mặc đồ đen.

Người vệ sĩ này trán có một vết sẹo, vóc dáng lại cao, nhìn liền không giống như là người tốt, trực tiếp dọa cô ta xém té xỉu rồi.

Dương Dũng ánh mắt nhàn nhạt đảo qua, giống như xem cô ta như trong suốt, lập tức hướng tới phòng trong đi đến, không bao lâu ôm chồng văn kiện kia đi ra ngoài.

Nơi xa, Tô Thi Thi lặng lẽ lôi kéo tay áoBùi Dịch, nhỏ giọng nói: “Cô ta giống như tức đến phát khóc rồi.”

“Cho nên?” Bùi Dịch nhíu mày nhìn cô.

Tô Thi Thi hai mắt nhíu lại: “Cho nên anh vừa rồi làm được thật sự thật rất tuyệt!”

Bùi Dịch tức cười. Muốn nói nội tâm của cô gái này, giả heo xơi tái cọp già anh tuyệt đối không thể nào sánh bằng!

Hai người đi ăn cơm, sau đó Bùi Dịch lại mang theo Tô Thi Thi đi đến nơi cócông trình kiến trúc đặc sắc khác.

Sân khấu kịch, viện bảo tàng, thậm chí đến cả vườn bách thú đều đã đi.

Tô Thi Thi nhìn đến Bùi Dịch ánh mắt vẫn hướng bên trong vườn bách thú nhìn bộ lông sáng bóng của con sói kia, kìm lòng không đậu run run một phen.

“Anh hẳn không là muốn mua con sói kia trở về nhà đi?” Tô Thi Thi nuốt nuốt nước miếng.

“Có gì không được?” Bùi Dịch ánh mắt lạnh lùng, “Hai con vật ở nhà kia cần có người trị rồi.”

Tô Thi Thi không nói gì giựt giựt khóe miệng.

Không phải là một ngày nào đó quản gia không ngăn lại Đại cẩu tử để cho nó chạy vào trong biệt thự, Tiểu Vịnh sốt ruột, cũng chạy vọt vào thư phòng, không cẩn thận đã làm hỏng vài quyển sách của anh…

Tuy nhiên là rất đau lòng.

Nhưng là…

“Nhưng con sói này quá nguy hiểm, đầu tiên chỉ nói đến cái tên đều không tốt rồi, mỗi lần nói đến sói, đều là sắc lang, sói đói… Đúng không?” Tô Thi Thi vắt óc tìm mưu kế nói.

Bùi Dịch vừa nghe mặt lập tức trầm: “Vậy thì đem một con hổ trở về.”

Tô Thi Thi rút rút đôi má, thuận miệng nói: “Anh dứt khoát đem con hổ ném đến trang viên trong vườn cho tan hoang đi…”

Nói xong chính cô cũng ngây ngẩn cả người, cùng Bùi Dịch liếc nhau một cái.

Chủ ý này tựa hồ không sai.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.