Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 735: Chú của tôi là Tần Phong



“Tần Tiểu Thư?” Trợ lý chủ trì phỏng vấn bộ phận nhân sự không xác định lại hỏi một tiếng, nhìn cô gái trẻ tuổi trước mặt, trong mắt đều là nghi hoặc.

Vị ứng viên nhận lời tham gia phỏng vấn này trong lý lịch viết: Tần Tiểu thư.

“Đây là tên cô ấy? Người nào sẽ tự mình nói mình là Tiểu Thư! Khó trách phó tổng nhìn đến cô ấy phản ứng mới có thể lớn như vậy.”

Tiểu thư*: ở bên Trung, từ tiểu thư còn được dùng để gọi gái bán hoa

Bên này, trợ lý còn đang mơ màng không ngừng. Bên kia, cô gái trẻ tuổi kia đã lớn tiếng tự giới thiệu mình: “Xin chào các vị, tôi tên là Tần Như Ngọc.”

“Tần Như Ngọc?” Trợ lý càng thêm hoang mang.

Người này rõ ràng là có tên có họ, tại sao trong lý lịch sơ lược lại điền Tần tiểu thư? Bất quá phần lý lịch sơ lược này thật không tệ.

“Bùi tổng, vị Tần tiểu thư này là tốt nghiệp từ viện khoa học, không ngờ là sư muội người a.” Trợ lý ghé sát vào Bùi Tĩnh, nhỏ giọng nói.

Nơi xa, Tần Như Ngọc một đôi mắt trông chờ nhìn Bùi Tĩnh, tràn ngập chờ mong, lại mang theo khẩn trương.

Cô là cố ý viết Tần tiểu thư. Chẳng thế thì cô viết lên ba chữ Tần Như Ngọc, chỉ cần bị Bùi Tĩnh nhìn đến, liền trực tiếp bị loại rồi.

Năm năm qua, cô không dám trực tiếp chạy tới trước mặt Bùi Tĩnh khiến cậu chướng mắt. Nhưng riêng về chuyện ở sau lưng cậu cũng không thiếu làm.

“Bùi Tĩnh, em hiện giờ đã đủ vừa lòng ưu tú.” Tần Như Ngọc nhìn chằm chằm Bùi Tĩnh yên lặng nói, trong mắt lóe sáng.

Bùi Tĩnh từ khi đầu tiên lướt mắt qua nhìn cô về sau, liền không có lại nhìn qua cô.

Cậu như là không có nghe đến lời trợ lý bộ phận nhân sự nói, trực tiếp từ trên chỗ ngồi đứng lên, một câu cũng chưa nói, nhấc chân liền đi.

Khuôn mặt căng thẳng kia, tiết lộ cậu lúc này tâm tình cực kỳ khó chịu.

Tần Như Ngọc trên mặt tươi cười nhất thời cương cứng rồi. Trơ mắt nhìn cậu đi lướt ngang qua mình, vậy mà đến ánh mắt cũng chưa cho chính mình.

Trong mắt ảm đạm chớp lóe rồi biến mất, cô kìm lòng không được cúi đầu, có chút không chịu nổi.

Cái dạng này, cùng cô gái vừa rồi ở trong đại sảnh hùng hồn phản biện người ta khi đó vẻ mặt hoàn toàn khác biệt.

“Đây là?” Một phòng người phỏng vấn đều đã ngây ngẩn cả người, trực giác được là vị Tần tiểu thư này đắc tội phó tổng.

“Cô là vừa rồi vị kia…” Lúc này, trợ lý bộ phận nhân sự nhận ra Tần Như Ngọc chính là người vừa rồi ở trong đại sảnh quát lớn những ứng viên nhận lời đến phỏng vấn lại nói xấu sau lưng ông chủ của mình.

“Thật sự là đáng tiếc rồi.” Trợ lý nhân sự âm thầm lắc lắc đầu. Anh ta đối với Tần Như Ngọc vẫn lại là rất có hảo cảm, chỉ là Bùi Tĩnh không thích cô, vậy cô cho dù tốt cũng vô dụng.

“Tần tiểu thư, lý lịch sơ lược của cô chúng tôi đã hiểu rõ, cảm tạ cô đối với Hợp Hán quan tâm. Mời cô trở về đợi thông báo đi.” Trợ lý bộ phận nhân sự nhìn sắc mặt mấy vị chủ quản khác một phen, đối với Tần Như Ngọc nói.

Tần Như Ngọc sắc mặt cứng đờ.

Cô biết, cô đây là bị cự tuyệt rồi.

Cô quay đầu nhìn thoáng qua. Bùi Tĩnh đã rời đi, phỏng chừng lúc này đã sớm ra đến thang máy trở lại văn phòng của mình rồi.

Khoảng cách giữa bọn họ cũng chỉ cách hai mươi mấy tầng lầu, nhưng lại giống như cách một cái Ngân Hà.

Năm năm, cô vì xứng với cậu, liều mạng cố gắng. Chẳng qua là muốn mình đường đường chính chính đứng ở bên cạnh cậu. Cho dù cậu vẫn như cũ không thích chính mình, nhưng ít nhất cũng có thể cho cô một cái cơ hội ở chung.

“Tôi…” Tần Như Ngọc đã biết nhóm người này khẳng định không ai dám tuyển dụng chính mình.

Bùi Tĩnh vừa rồi trực tiếp hất mặt rời đi, chính là cho thấy người này cậu không tuyển dụng.

“Chú của tôi là Tần Phong.” Tần Như Ngọc cắn răng một cái, bất chấp tất cả nói.

Lúc này, muốn rụt rè cái gì! Trước ở tại được chỗ này rồi tính tiếp, người khác theo đuổi tình yêu như thế nào cô cũng theo đuổi giống như vậy.

Cô tin tưởng bằng cấp cùng với kinh nghiệm chính mình đều là những điều kiện thích hợp nhất. Cô cũng có thể đảm nhiệm phần công việc này. Cho nên, vì cái gì cô không thể dùng hết thủ đoạn giành lấy phần công việc này?

“Người nói cái gì?” Một phòng mọi người lờ mờ rồi.

Tần Như Ngọc hít sâu một hơi, nói: “Tôi là cháu gái ruột của Tần Phong, mà còn, là chú ấy cực kỳ yêu thương cháu gái ruột là tôi. Tôi nói ra chú của mình, chỉ là muốn để cho mọi người cho tôi một cái cơ hội công bằng.”

Dù sao tuổi tác cũng còn nhỏ, bị ủy khuất vẫn lại là sẽ nhịn không được biểu hiện ra ngoài. Tần Như Ngọc đôi mắt hồng hồng, ngạnh cổ nói: “Nếu các người ghét bỏ tôi năng lực không đủ, có người mạnh hơn tôi, các người có thể tuyển dụng người đó. Nhưng nếu không phải, tôi nghĩ tôi có tư cách yêu cầu đạt được đối đãi công bằng.”

Một phòng người siêu cấp không nói gì.

Tuy bà cô nhỏ này nói đúng là thật sự, trong những người đến phỏng vấn cô chính là người thích hợp nhất nhận cái chức vị này. Nhưng mà – –

Liền tính cô không thích hợp, cô đều đã nói ra đến Tần tổng, bọn họ dám không tuyển dụng cô sao?

“Người được tuyển dụng, phải tuyển dụng người chứ, buổi sáng ngày mai mời đến bộ phận nhân sự báo tin.” Một vị chủ quản lúc này nói.

Đều là chủ đắc tội không nổi. So với chuyện Bùi Tĩnh xử lý việc luôn xử sự công chính. Bọn họ tuyển người thật phải là người có bản lĩnh, người kia cũng tìm không ra lỗi sai của bọn họ, bất quá cuối cùng cho thêm một đống việc để làm, cho mấy nhân viên quèn như bọn họ thể nghiệm một phen sống không bằng chết.

Nhưng không đến mức bởi vì loại chuyện này làm cho bọn tại công ty không nổi nữa.

Nhưng nếu thực sự là cháu gái Tần Phong, sau đó một cuộc điện thoại gọi tới vợ Tần Phong nơi đó. Sau đó, Tần phu nhân lại cùng Bùi phu nhân nói chuyện, sau cùng – – hai vị phu nhân bao che con cái kia một khi liên hợp, bọn họ những người này tuy vẫn như cũ không đến mức ở trong công ty qua không xong, nhưng mà – – bọn họ chịu khổ khẳng định muốn so với đắc tội Bùi Tĩnh càng nhiều hơn.

Hợp Hán Kiến Nghiệp đều đã có một cái quy tắc bất thành văn: Phụ nữ Bùi gia cùng Tần gia, không thể trêu chọc!

Tần Như Ngọc nếu như quả thật là người Tần gia, vậy đương nhiên không thể trêu chọc.

Bọn họ đương nhiên sẽ đi đem Tần Như Ngọc nội tình điều tra rõ ràng.

“Tôi hôm nay là có thể đi làm.” Tần Như Ngọc híp mắt, hấp tấp nói.

Nói xong, cảm giác chính mình giống như biểu hiện quá sốt ruột, cô lúng túng ho khan một tiếng, giải thích nói: “Ý của tôi là thời gian chính là sinh mạng, không cần lãng phí thời gian một ngày, hôm nay là có thể đi làm.”

“Tần tiểu thư thật sự là người chăm chỉ. Vậy tôi đây mang người đi bộ phận nhân sự báo danh.” Trợ lý bộ phận nhân sự lập tức đứng lên nói.

“Được, cám ơn anh.” Tần Như Ngọc híp mắt cười đến cực kỳ vui vẻ. Như vậy, rõ ràng là một cô nương không tính tóan so đo.

Mọi người tạm thời thật đúng là không có cách nào tin cô gái vừa rồi nói Tần Phong là chú mình cùng là một người.

Đợi Tần Như Ngọc đi theo trợ lý bộ phận nhân sự đi ra khỏi phòng phỏng vấn, đám chủ quản kia mới lau mồ hôi một phen.

“Vậy đám người phía sau còn chưa phỏng vấn kia làm sao bây giờ?” Mọi người đưa mắt nhìn nhau.

“Tôi xem qua lý lịch sơ lược những người khác, cũng chưa quá nhiều đặc sắc. Bất quá những nghành khác vừa lúc để trống, vẫn lại là kêu tiến vào xem thử đi.” Mấy người thương lượng xong, phỏng vấn tiếp tục.

Tần Như Ngọc lúc đi bộ phận nhân sự báo danh thời điểm, lòng còn đang tại bùm bùm nhảy dựng.

“Mình thật sự có thể cùng anh ấy làm việc với nhau rồi!” Tần Như Ngọc càng nghĩ càng hưng phấn.

Ý nghĩ này, cô đã suy nghĩ năm năm rồi. Từ năm năm trước ở bệnh viện, Bùi Tĩnh nói với cô về sau không cần lại đi theo cậu về sau, liền thật sự không cho cô đi theo.

Tần Như Ngọc không dám trêu chọc cậu, đành phải lén lút hỏi thăm tin tức của cậu.

Năm năm qua, cô biết từng cái phát minh cậu làm ra. Biết cậu rời khỏi viện nghiên cứu đến Hợp Hán Kiến Nghiệp. Biết cậu mỗi ngày đều làm việc đến khuya. Biết cậu mới hơn hai mươi, cũng đã có tật xấu mất ngủ.

“Anh Bùi Tĩnh, em đã có đủ thực lực ở bên cạnh giúp đỡ anh.” Tần Như Ngọc cắn môi, trong mắt hiện lên quét xuống kiên định.

Năm năm qua, cô liều mạng học tập, thi được vào sở nghiên cứu khó nhất cả nước. Cô không chỉ là muốn trở thành sư muội của cậu, càng muốn thực sự khiến cho chính mình cường đại thêm.

Trong văn phòng phó tổng, Bùi Tĩnh rất nhanh liền nhận được tin tức Tần Như Ngọc trúng tuyển.

“Xem ra, Diêu quản lí trước liền biết.” Bùi Tĩnh xụ mặt, mặt không chút thay đổi nhìn máy tính trước mắt.

Thư ký đứng ở bên cạnh, đoán không ta tâm tư của cậu, tìm cái chuyện tâng bốc Tần Như Ngọc nói: “Tần tiểu thư trong lúc phỏng vấn thể hiện năng lực rất xuất sắc.”

“Năng lực?” Bùi Tĩnh có trong nháy mắt hoảng hốt.

Cái tiểu nha đầu chỉ biết chạy theo sau lưng cậu quấy rối, suốt những năm qua hình như không có cái khả năng này.

“Chờ cô ấy quen việc, anh đem chuyện tổ nghiên cứu bàn giao lại cho cô ấy liền không cần quản rồi.” Bùi Tĩnh bỗng nhiên nói.

Thư ký sửng sốt. Thủ trưởng đây là đồng ý rồi hả?

Chỉ là – –

“Mặc kệ?” Làm thư ký quan trọng nhất chính là phải biết phỏng đoán tâm tư thủ trưởng. Bùi Tĩnh trong câu nói này trọng điểm hiển nhiên là một câu sau.

Bùi Tĩnh lãnh nghiêm mặt không nói gì, là lặng im rồi.

Thư ký không hiểu sao có chút kích động. Chuyện tổ nghiên cứu phiền phức lại khó trị, bàn giao xong liền không quản, vậy rõ ràng cho thấy đang cố tình ức hiếp tiểu cô nương nhà người ta.

Nói như vậy, Bùi phó tổng cũng không phải cực kỳ thích vị Tần tiểu thư này.

Như vậy, liền dễ làm hơn rồi.

Bùi Tĩnh đuổi thư ký đến báo cáo tin tức từ bộ phận nhân sự cũng như phân phó việc xong, liền đem phiền toái đang nhem nhóm trong người dấu đi.

Cậu chính là muốn để cho nha đầu kia biết khó mà lui. Cô cho rằng đọc vài năm, tại sở nghiên cứu làm việc ba năm, liền thật sự cho rằng chính mình cực kỳ đi được?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.