Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 725: Oa oa



“Oa oa…” Tiếng trẻ sơ sinh khóc nỉ non, mang đến cho cái nhà này sức sống khác.

Ôn Ngọc mới vừa lên làm vợ người ta, lại lập tức thăng cấp lên làm mẹ, mấy ngày đây vui mừng đến điên rồi.

Mà Tần tiên sinh, lại chịu phải lạnh nhạt lớn nhất từ trước tới nay.

Từ ba ngày trước đi đem đứa bé sơ sinh này đón trở về nhà, Ôn Ngọc trong mắt liền không còn có anh rồi.

“Ôn Ngọc, chúng ta thương lượng chút chuyện đi.”

“Tần Phong, giúp em lấy tã một phen.” Ôn Ngọc ghé cái mũi sát vào đứa bé ngửi ngửi, cũng không quay đầu lại nói.

Tần Phong tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng vẫn là nhận mệnh đi lấy tã.

Cùng Ôn Ngọc nhanh chân nhanh tay đổi tốt tã, Tần Phong lập tức đi tới gần: “Chúng ta nói chuyện một chút.”

“Tần Phong, Bảo Bảo giống như khát nước rồi.” Ôn Ngọc nhìn chằm chằm miệng tiểu bảo bảo, nhíu mày nói.

Tần Phong cắn răng: “Nó vừa mới uống sữa.”

“Đó là sữa bột, cũng không phải nước sôi. Anh mau giúp em đi lấy một phen đi, chẳng thế thì, anh ôm nó em đi?” Ôn Ngọc nói xong liền đem đứa nhỏ hướng trong lòng anh đưa.

Tần Phong nhức đầu, quay đầu đi lấy nước.

Anh còn không có chuẩn bị tâm lý tốt làm ba ba người ta, thật sự không dám ôm ấp đứa nhỏ!

Kỳ thật Tần tiên sinh trước vụng trộm ôm qua. Nhưng Xú tiểu tử này không biết là có phải cố ý hay không, anh vừa mới ôm lấy nó, nó liền oa oa khóc lớn, sợ tới mức anh thiếu chút nữa ném nó rồi.

Từ đó về sau, Tần tiên sinh hẳn là có tâm lý bóng mờ rồi.

Tần Phong lấy nước đến, nghĩ thầm,rằng nhóc con uống nước, hẳn là nên có thời gian tán dóc đi.

Nói còn không có nói ra, Ôn Ngọc liền cùng đứa nhỏ tán gẫu rồi.

“Bảo Bảo uống sữa bột xong phải uống nước, như vậy mới không bị nóng trong người. Chờ thêm hai ngày nữa vú em đến đây, Bảo Bảo chúng ta là có thể được chăm sóc tốt hơn rồi.”

“Ôn Ngọc!” Tần Phong tức giận đến mặt đều đã tái rồi. Nhưng hôm nay anh đến phát hỏa cũng không dám rống lớn, chẳng thế thì dọa đến đứa nhỏ này anh chắc hẳn sẽ bị mọi người trong nhà lên án công khai.

“Được rồi được rồi, anh nói đi, em nghe đây.” Ôn Ngọc rốt cục cấp cho anh một ánh mắt.

Tần Phong lập tức đến gần: “Em như bây giờ một ngày 24 giờ nhìn chằm chằm nhóc con, anh kháng nghị. Em tất phải đem thời gian phân ra một nửa tới anh…”

“Oa oa…” Một trận tiếng khóc, ngắt lời Tần Phong kháng nghị.

“Xú tiểu tử!” Tần Phong xoa tay, ngứa tay đến thật muốn đánh nó một trận.

Trò chuyện thất bại, mẹ Ôn trẻ tuổi lại dỗ con rồi.

Qua hai ngày, vú em cũng đến, Tần Phong mới cuối cùng đạt được cơ hội giải tỏa.

Suốt cả hai ngày, anh không để cho Ôn Ngọc ra phòng ngủ một bước.

Chân chính nhìn thấy Ôn Ngọc đối với đứa nhỏ này cưng chiều, Tần Phong mới tính hiểu được, Ôn Ngọc thiếu hụt tình thương của mẹ một phần kia đối với cô mà nói ảnh hưởng có bao lớn.

Mẹ của Ôn Ngọc là khó sinh, sinh nhật của cô cũng chính là ngày giỗ của mẹ mình. Mà lúc đó, sinh con là một chuyện tương đương nguy hiểm, mà nhà bọn họ bất hạnh trúng phải.

Còn nhỏ Ôn Ngọc, bởi vì cha bận rộn kiếm tiền, cô là được dì hàng xóm nhà bên cạnh nuôi lớn. Vị dì kia là con gái nông thôn điển hình, tâm địa tốt, tính tình lớn, nói năng chua ngoa lòng đậu hủ. Lúc mắng người trước nay chưa bao giờ quản đó có phải con cái nhà mình hay không.

“Cho nên em mới hình thành tính cách nhát gan lại tinh quái này đi?” Tần Phong nhìn phía xa Ôn Ngọc đang chơi đùa với đứa nhỏ, trong mắt hiện lên quét xuống thương tiếc.

Ôn Hòa Ngôn lại vẫn nói với Tần Phong qua một chuyện. Ôn Ngọc sáu tuổi thời điểm, có một lần bị vị dì kia mắng, liền vụng trộm chạy trở về nhà. Trẻ con không hiểu chuyện, không cẩn thận đem tất cả cửa trong nhà đóng lại hết rồi.

Người nào cũng không biết cô chạy về nhà, vậy mà liền như vậy ở ttong nhà bị nhốt hai ngày. Ôn Hòa Ngôn nhận được điện thoại của hàng xóm chạy trở về thời điểm, cô đã đói hôn mê. Sau khi tỉnh lại, cô trọn vẹn mười ngày không mở miệng nói qua một câu.

Sau đó không lâu, Ôn Hòa Ngôn cầm một khoản tiền cho hàng xóm, liền dẫn Ôn Ngọc chuyển nhà. Chỉ là lần đó về sau, Ôn Ngọc gặp được người xa lạ, nói chuyện liền đặc biệt thật cẩn thận.

Nhớ tới những thứ này, Tần Phong trong lòng luôn luôn rầu rĩ.

“Oa oa…” Nhóc con kia lại vừa khóc rồi.

Đây là từ khi đứa bé này đến trong nhà đã ngày thứ mười lăm. Mỗi ngày 24 giờ, có một phần ba thời gian đều đã đang khóc.

“Đứa nhỏ này có phải có chỗ nào không thoải mái hay không?” Tần Phong ghé sát vào Ôn Ngọc chính đang cầm một cái lục lạc dỗ đứa nhỏ, nhẹ giọng hỏi.

Ôn Ngọc hiện giờ bị Tần Phong dọa sợ, nói chuyện với anh thời điểm đặc biệt nhìn thoáng qua anh, thật sự nói: “Trước không phải đã làm kiểm tra toàn thân sao? Con cực kỳ khỏe mạnh. Thằng bé có thể là bởi vì rời đi mẹ của chính mình có phần thiếu cảm giác an toàn. Chúng ta nhiều hơn bên cạnh chăm sóc nó, quá một vài ngày thì tốt rồi.”

Ách…

Tần Phong bỗng nhiên không dám nói tiếp nữa.

Anh không biết Ôn Ngọc là bị cảm động lây hay vẫn lại là chuyên môn học tập quá phương diện này, tóm lại cô thật là đủ tư cách làm một người mẹ.

Chỉ là Tần Phong không biết, Ôn Ngọc nói qua một vài ngày cũng không phải là mười bữa nửa tháng, mà là mấy tháng.

Đến khi đứa nhỏ được năm tháng thời điểm, mới thật sự thích ứng cái nhà này, trở nên nhu thuận hẳn lên.

Mà năm tháng này, Ôn Ngọc liền cùng người mẹ diệu hiền một dạng, mỗi ngày hai bốn giờ bên cạnh chăm sóc từng li từng tí. Đến sau cùng, Tần Phong cũng cùng theo chăm sóc, đến đi làm cũng đều đã mang theo hai mẹ con cùng với một vú em.

Hai người vội vàng được đến thời gian tổ chức hôn lễ đều không có. Mà trưởng bối trong nhà vội vàng ngậm kẹo đùa cháu thú vui tuổi già, vậy mà cũng không ai quan tâm chuyện này.

Tần tiên sinh cảm thấy được, anh cho tới bây giờ không bực tức như vậy quá. Mà càng thêm bực tức Ôn tiểu thư, vậy mà một chút đều đã không thèm để ý.

Tần Phong xem như xem hiểu được, có con về sau, anh ở trong cái nhà này liền triệt để không địa vị rồi.

Một ngày năm tháng sau, thời thu đẹp đẽ, Ôn Ngọc cùng các trưởng bối trong nhà rảnh rỗi đến bị khùng mấy người kia bàn bạc một phen, quyết định mang đứa nhỏ đi du thu.

“Du thu vì cái gì đi thôn Thành Trung? Nơi đó du khách nhiều như vậy, dễ dàng cảm nhiễm.” Tần Phong cảnh giác cự tuyệt.

Nói đùa, nơi đó hạng mục nhiều như vậy, liền tính thô sơ giản lược du lãm cũng phải hơn mười ngày mới có thể ngoạn chơi hết một lần. Nếu lỡ Ôn Ngọc mang theo đứa nhỏ thích nơi đó, không nghĩ muốn trở lại thì làm sao bây giờ?

Anh lo lắng như vậy cũng không phải không có căn cứ. Nhớ năm đó, Tô Thi Thi sinh đứa thứ hai thời điểm, không hiểu thích gì viên khu Âu châu nơi đó, cứ thế ở nơi đó đến khi Bùi Nặc đầy tháng mới trở về. Nếu không phải về sau Bùi Dịch đem căn phòng ở viên khu Âu châu bên đó dùng một cái máy ủi đất cho đụng sập, Tô Thi Thi phỏng chừng vẫn còn ở lại nơi đó đi.

“Người ta từ khắp nơi thế giới vào đây du thu, chúng ta khoảng cách gần như thế để làm chi không đi?” Ôn Ngọc ngắt lời Tần Phong đang suy nghĩ, kỳ quái nhìn anh, “Anh có phải có chuyện gì gạt em hay không?”

Bộ dáng kia của cô, liền giống như Tần Phong ở nơi đó giấu tình nhân một dạng.

Trong nhà mấy người xem náo nhiệt không chê chuyện lớn lập tức ồn ào.

Mẹ Tần: “Con trai, con nên quản hảo chính con.”

Bà nói xong chăm chú nhìn bộ vị nơi nào đó của Tần Phong.

Cha Tần: “Con trai, con nếu là dám làm chuyện gì có lỗi với con dâu, ta sẽ không bỏ qua cho con.”

Lão Trượng Nhân: “Con nếu là có lỗi với con gái của ta cũng không sao. Ta ôm ngoại tôn của ta mang theo con gái của ta về với ông bà thôi.”

“Ông thông gia, chúng ta với ông cùng nhau đi.”

Tần Phong:…

Anh đây là có bao nhiêu oan mà! Anh nhìn tư thế cha mẹ cùng Lão Trượng Nhân một cái, cảm thấy được nếu là Ôn Ngọc nghĩ muốn ở luôn trong thôn Thành Trung không trở lại, bọn họ nhất định sẽ điên lên dọn đi cùng cô cùng vào đó ở.

“Không được, mình phải chuẩn bị sẵn sàng.” Đôi mắt Tần Phong tối sầm lại, thừa dịp bọn họ không chú ý, cầm lấy điện thoại chạy ra ngoài.

Mà Ôn Ngọc bọn họ cũng không biết chính mình bị người âm mưu, chính đang vui rạo rực bàn bạc tuyến đường du lịch nơi kia.

Mọi người ngủ ngon. 😊😊😊😊


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.