Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 632: Cô dần dần tốt lên



Trong phòng khách to như thế, rực rỡ muôn màu bày đầy đồ muốn dùng cho hôn lễ. Bánh kẹo cưới, bánh hỉ, cùng với lễ vật chuẩn bị cho tân khách.

Tô Thi Thi ngồi ở trên ghế sofa, lẳng lặng nhìn bà nội cùng mẹ chồng cô ở nơi đó thương lượng chi tiết hôn lễ tổ chức vài ngày sau.

Nhậm Tiếu Vi cùng Phương Ngọc Hoa ngay từ đầu thương lượng hảo hảo, nhưng đảo mắt bởi vì tân khách đáp lễ gì đó tranh cãi gây gổ.

“Con cũng đều sắp muốn sinh, có cần thiết phải đưa lễ vật tốt như vậy sao?” Nhậm Tiếu Vi cầm lấy một cái hộp nhung nhỏ trên bàn trà, bên trong chứa vàng thỏi nhỏ, vặn mi nói.

Phương Ngọc Hoa mặt xụ xuống, không vui nói: “Con sắp sinh thì đã làm sao vậy? Thi Thi cùng Bùi Dịch đúng là đã sớm đăng ký kết hôn, bất quá là bổ sung cái hôn lễ, có cái gì dọa người?”

Bà nói xong lườm Nhậm Tiếu Vi trong tay đang cầm vàng thỏi một cái: “Những thứ này là ta mua, cô có cái lý do gì mà phản đối?”

“Tiền của bà còn không phải là do con dâu tôi hiếu kính của bà?” Nhậm Tiếu Vi tức giận đến mặt đều có chút trắng.

“Tiền của ta là ta bán cổ phần công ty Đoàn thị có được!” Phương Ngọc Hoa thực tức giận.

Nhậm Tiếu Vi ngẩn ra, ngạnh cổ nói: “Liền tính như vậy, bà biết rõ Bùi Dịch bọn họ hiện tại đang ở vào thời kỳ khó khăn, lại vẫn lãng phí như vậy!”

“Cái này kêu lãng phí! Bùi Dịch là cái thân phận gì, nó về sau đúng là đại diện Bùi gia. Trong hôn lễ không trưng ra chút gì đó phô trương, về sau đúng là cũng bị người chê cười!” Phương Ngọc Hoa tức giận đến trợn trắng nhìn Nhậm Tiếu Vi liếc mắt một cái, “Cô là cái đồ ăn chơi trác tác, phá của là giỏi, cô lúc trước không lãng phí một trăm vạn kia, hiện tại dù là đưa kim gạch cũng có thể!”

“Bà…” Nhậm Tiếu Vi tự biết đuối lý, ấp úng nói, “Vậy bà cũng không thể phùng má giả làm người mập!”

“Ta xem cô là muốn đút túi riêng đi?” Phương Ngọc Hoa trả lời lại một cách mỉa mai.

Tô Thi Thi đau đầu đau đầu xoa xoa trán, trong lòng yên lặng đem Bùi Dịch mắng một trận.

“Anh thông minh vụng trộm chạy, bỏ em ở trong này bị hành hạ.”

Nhậm Tiếu Vi là ngày hôm qua trở về, cùng bà nội cô cùng nhau thương lượng chuyện kết hôn.

Tô Thi Thi vẻ mặt bình tĩnh đánh giá Nhậm Tiếu Vi, nghĩ thầm mẹ chồng cô phỏng chừng ở Dương thành sống qua những ngày tháng khổ sở, hiện tại hận thù chất chứa trong lòng, tức giận đến bánh kẹo cưới cũng không nghĩ phát.

“Mẹ, bà nội, các người đừng ầm ĩ nữa.” Tô Thi Thi đỡ thắt lưng ngồi thẳng một chút, “Nhữnng vàng thỏi nhỏ này có ý nghĩa kỷ niệm, bà nội nghĩ muốn đưa sẽ đưa đi.”

Tô Thi Thi thấy Nhậm Tiếu Vi thở phì phì muốn nói nói, lập tức bỏ thêm một câu: “Tháng sau Hợp Hán có thể thu lợi nhuận rồi.”

Nhậm Tiếu Vi vừa nghe, lập tức ngậm miệng lại.

Bà ta biết Hợp Hán Kiến Nghiệp, trước kia không biết cái này chính là sản nghiệp của con trai mình. Hiện giờ biết rõ, đương nhiên biết công ty kiến trúc này có bao nhiêu dọa người.

Tô Thi Thi nói có lợi nhuận, vậy cũng không phải là trăm vạn, một tháng lợi nhuận kia đúng là có thể để cho bọn họ sống an nhàn đến lúc tuổi già.

Bà ta nào biết đâu rằng, Tô Thi Thi cùng Bùi Dịch hiện tại nợ nần quá nhiều. Hợp Hán Kiến Nghiệp lợi nhuận thu về cũng bất quá là không tiếp tục tăng thêm mắc nợ mà thôi.

“Không tồi dọa sững người rồi.” Tô Thi Thi yên lặng nhẹ nhàng thở ra.

Hiện giờ Nhậm Tiếu Vi quả thật không dám trêu chọc cô, nhưng mà không biết như thế nào, cùng bà nội cô hai người liền cùng kíp nổ một dạng, một chút lại nổ. Từ tối hôm qua Nhậm Tiếu Vi trở về, hai người đã cải nhau không dưới năm lần.

Ngay tại Tô Thi Thi cân nhắc như thế nào nói sang chuyện khác thời điểm, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến giọng Ôn Ngọc.

“Thi Thi!” Ôn Ngọc kéo theo một cái rương nhỏ, nhẹ nhàng chạy về phía cô.

“Em chậm một chút!” Cùng sau lưng cô Tần Phong vội vàng nói, trong lòng anh khẽ chấn động.

Ngay tại lúc xuống xe, trước đó Ôn Ngọc vẫn lại là một bộ dáng ngơ ngác. Nhưng xuống xe vào sân, giống như là thay đổi thành một người khác vậy.

Cô lúc này, giống như là về tới dáng vẻ lúc ban đầu. Tươi cười thuần túy đẹp ngọt ngào, giống như chuyện gì cũng chưa xảy ra.

“Ngọc!” Tô Thi Thi đỡ thắt lưng đứng lên, cười đi tới phía cô, vui vẻ cực kỳ, “Không phải nói buổi chiều mới đến sao? Sớm biết như vậy tôi liền đến cửa chờ cô rồi.”

“Thi Thi cô như thế nào lại béo thành như vậy rồi!” Ôn Ngọc nhìn đến Tô Thi Thi, cả kinh trừng lớn mắt, tò mò vây quanh cô coi coi, che miệng lại trộm cười rộ lên, cùng Phương Ngọc Hoa và Nhậm Tiếu Vi lên tiếng chào hỏi.

“Này, không cho nói cái chữ béo này!” Tô Thi Thi không vui rồi.

Cô đâu nào có béo như thế! Rõ ràng là thon thả hơn những phụ nữ có thai khác mà?

“Được rồi, cô mang thai, dáng người lại vẫn tốt như vậy, thật lợi hại.” Ôn Ngọc nháy mắt, cầm rương nhỏ đem theo trên tay đưa cho cô, “Tôi cho bảo… Bảo Bảo chút món đồ chơi tới.”

Cô nói đến “Bảo Bảo” thời điểm, rõ ràng chần chờ một phen, thần sắc hơi khưng lại. Tuy nhiên chỉ có ngắn ngủn một cái chớp mắt, Tô Thi Thi không có phát hiện, nhưng Tần Phong vẫn theo sát sau lưng bọn họ đã nhận ra.

“Đồ ngốc.” Tần Phong trong mắt đau lòng chớp lóe rồi biến mất, tiến lên đem rương nhỏ chính mình mang theo đặt tới trước bàn trà.

“Như thế nào lại nhiều như vậy?” Tô Thi Thi kinh ngạc, đối với Ôn Ngọc cười nói, “Cô hôm nay sao lại có thể bỏ được, lần trước không phải nói những thứ này là muốn cho…”

“Thi Thi, Bùi Dịch đâu?” Tần Phong vội vàng cắt ngang lời Tô Thi Thi nói, sợ cô vô tâm nhắc tới đứa nhỏ sẽ tôn thương đến Ôn Ngọc.

“Anh ấy đi thôn Thành Trung còn chưa có trở lại.” Tô Thi Thi đáp.

“Tần Phong, anh cũng đi đi, em ở trong này cùng Thi Thi, buổi tối tới đón em.” Ôn Ngọc đối với Tần Phong bài trừ một nụ cười tươi tắn, ôn nhu nói.

Tần Phong có trong nháy mắt xuất thần.

Cô đã bao nhiêu lâu không có cười qua như vậy?

Anh nhớ không rõ, chỉ là hiện giờ nhìn đến cô miễn cưỡng cười vui như vậy, trong lòng anh lại giống như ngàn vạn mũi kim đâm vào trong người đau đớn vô cùng.

“Vậy em ngoan ngoãn ở trong này, chạng vạng anh đến đón em.” Tần Phong tiến lên ôn nhu vuốt tóc Ôn Ngọc, ở trên trán cô hôn một cái như chuồn chuồn lướt nước, xoay người đối với Nhậm Tiếu Vi cùng Phương Ngọc Hoa nói, “Dì Nhậm, bà nội, con đi trước.”

“Buổi tối đến ăn cơm.” Phương Ngọc Hoa đứng lên nói.

Đợi Tần Phong đi rồi, Phương Ngọc Hoa cùng Nhậm Tiếu Vi đến một bên vội vàng. Tô Thi Thi lôi kéo Ôn Ngọc ngồi đến trên ghế sofa, nói: “Hai người các người hai như thế nào là lạ?”

“A?” Ôn Ngọc ngơ ngác nhìn cô.

Tô Thi Thi ngầm lắc lắc đầu, khẳng định là cô suy nghĩ nhiều.

Cô nhìn đến bụng Ôn Ngọc nổi lên gồ ghề, cười nói: “Hiện tại phản ứng còn lớn nữa không?”

Ôn Ngọc thân thể cứng đờ, chậm rãi lắc lắc đầu, bài trừ một nụ cười tươi tắn; “Đã bình thường rồi.”

“Vậy là tốt rồi.” Tô Thi Thi nói, “Bà nội biết cô muốn tới, làm rất nhiều món cô thích ăn. Cô hiện tại có đói bụng không?”

Ôn Ngọc nghĩ nghĩ, liếm liếm môi: “Tôi nghĩ muốn ăn bánh ngọt.”

“Tôi lập tức đi lấy.” Đứng ở phía xa dọn dẹp đồ đạc Tiểu Ưu cười hướng phòng bếp chạy tới.

Ôn Ngọc nhìn bóng lưng cô: “Tiểu Ưu khi nào thì trở về?”

“Cũng là ngày hôm qua vừa trở về. Hướng trường học xin phép rồi, nói là trong nhà có việc bận, cô ấy lo lắng nhất định phải trở về.” Tô Thi Thi cười nói.

“Cô ấy là người tốt.” Ôn Ngọc thật sự nói.

Tô Thi Thi hì hì một phen liền nở nụ cười, cảm thấy được hôm nay Ôn Ngọc đặc biệt nghiêm túc.

May mà Ôn Ngọc nhìn thấy Tô Thi Thi, tâm tình tốt lên rất nhiều, cũng không có biểu hiện ra cái gì dị trạng.

Mãi đến ăn cơm tối bị Tần Phong đón đi, Tô Thi Thi cũng chưa phát hiện dị trạng.

Tô Thi Thi không biết, Bùi Dịch cả ngày này trái tim đều là treo lơ lửng.

Vài ngày sau đó, Ôn Ngọc mỗi ngày đều tới cùng Tô Thi Thi. Trong nháy mắt, liền đến một ngày trướchôn lễ.

“Đến khách sạn ở?” Tô Thi Thi nghe được bà nội nói về sau, cả kinh thất thần ngay tại chỗ.

Phương Ngọc Hoa nghiêm trang nhìn vợ chồng son: “Dựa theo phong tục, là cần đón dâu. Dù thế nào cũng không thể đem con từ trong nhà đón ra ngoài đi dạo một vòng lại trở về?”

“Không cần phiền toái như thế chứ? Người kia đều là cách nói mê tín.” Tô Thi Thi lơ đểnh.

Phương Ngọc Hoa sắc mặt nhất thời liền nghiêm túc lên.

Bùi Dịch muốn nói lại thôi, vốn là muốn nói cái gì, nhưng sợ nói ra đến lúc đó liền không có gì ngạc nhiên nữa, đành phải thỏa hiệp.

“Cứ theo ý bà nội quyết định là được.”

Lần này đến phiên Tô Thi Thi buồn bực rồi.

Vác cái bụng lớn như vậy kết hôn đã đầy đủ chọc người, cô cũng không muốn ở trong khách sạn mặc áo cưới bị người vây xem a!

Bão kìa, lạnh kìa, muốn quấn chăn đi ngủ quá đi. Nghe nói bão nên học sinh được nghỉ học rồi, giờ tự nhiên muốn quay lại thời đi học để được nghỉ qúa >”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.