Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 603: Bảo Bảo của chúng ta



Tiếng bước chân càng ngày càng gần, trong phòng bệnh đang yên tĩnh vang vọng một trận tiếng vang.

Ôn Ngọc ngồi thẳng người, trông mong nhìn cửa phòng bệnh, kìm lòng không đậu nuốt một ngụm nước bọt.

Thật có chút đói bụng, không biết Tần Phong mua cái món ngon gì cho cô!

Cửa nhẹ nhàng bị đẩy ra, Ôn Ngọc trên mặt hiện lên quét xuống tươi cười: “Tần – – “

Thanh âm im bặt đình chỉ, trên mặt cô tươi cười nháy mắt cứng ngắc, ngây ngốc nhìn người xuất hiện tại cửa.

Không thể tin!

“Bảo bối, nhìn đến tôi rất vui mừng sao đến nói đều sẽ không nói?” Hồng Tinh Huy cười như không cười nhìn Ôn Ngọc, từng bước một hướng tới giường bệnh của cô đi đến.

“Anh… Ra ngoài!” Ôn Ngọc sợ tới mức một cử động nhỏ cũng không dám, mặt liền trắng.

Y tá thấy Ôn Ngọc sắc mặt không thích hợp, vội vàng vượt qua phía trước ngăn cản ở trước mặt Hồng Tinh Huy: “Vị tiên sinh này, nơi này là phòng bệnh, phiền toái người ra…”

“Cút!” Hồng Tinh Huy một tiếng quát lạnh, hướng trợ lý liếc mắt ra hiệu.

Trợ lý của hắn lập tức tiến lên, bắt lấy cánh tay vị y tá kia liền kéo cô ra khỏi phòng bệnh.

“Anh… Anh đừng tới đây!” Ôn Ngọc thân thể kìm lòng không đậu phát run, sợ hãi cực kỳ.

“Cái tên biến thái tại sao lại tới nơi này! Tần Phong! Đúng, tìm Tần Phong!” Ôn Ngọc khẩn trương lấy ra điện thoại cầu cứu, nhưng đột nhiên nhớ tới, Tần Phong sợ có phóng xạ tịch thu điện thoại rồi!

“Anh đừng tới đây!” Ôn Ngọc cầm lấy chăn, nước mắt lưng tròng nhìn Hồng Tinh Huy, trong lòng một cái vẻ nói cho chính mình không thể sợ hãi!

“Bảo bối, đừng như vậy, tôi sẽ đau lòng.” Hồng Tinh Huy híp nữa mắt, tà khí cười cười, chậm rì rì ngồi ở trên mép giường.

“Anh tránh ra! Tôi… Tôi không sợ anh!” Ôn Ngọc ngạnh cổ, hai con mắt vô tội loạn chuyển, nhớ lại biện pháp.

Cô thật sự không dám cùng cái tên biến thái này đứng ở một chỗ, cô nhất định phải ra ngoài!

“Bác sĩ không nói cho em, phụ nữ có thai không thể quá kích động? Chẳng thế thì Bảo Bảo của chúng ta sẽ không vui.” Hồng Tinh Huy ánh mắt rơi vào trên bụng Ôn Ngọc, giống như có thâm ý nói.

“Chúng ta? Bảo Bảo?” Ôn Ngọc thân thể run lên bần bật, trong đầu không tự giác nhớ tới cô bị Hồng Tinh Huy mang đến trong khách sạn một đêm kia.

“Không! Đêm đó cái gì cũng chưa xảy ra, anh đừng nghĩ muốn lừa gạt tôi!” Ôn Ngọc đỏ mắt, gắt gao trừng mắt nhìn Hồng Tinh Huy, giống như cũng không sợ hãi nữa rồi.

“Đêm đó tôi quả thật không động đến em.” Hồng Tinh Huy trên mặt tươi cười từ từ mở rộng, tàn nhẫn nói, “Nhưng mà – – tôi gọi là bác sĩ đến đó.”

Ánh mắt của hắn đánh giá bụng nhỏ của cô, gằn từng chữ nói: “Tôi để cho bác sĩ làm cho em cái tiểu phẫu. Sinh mệnh đứa bé trong bụng em, là tôi cung cấp.”

“Tiểu phẫu?” Ôn Ngọc nghe không hiểu, “Anh người này đầu óc có phải bị bệnh hay không. Liền tính anh để cho bác sĩ mổ cho tôi, cùng con của tôi có cái quan hệ gì? Anh cho là anh là Tôn Ngộ Không, còn có thể từ trong kẽ đá bắn ra một đứa bé?”

Hồng Tinh Huy trên mặt tươi cười vốn là cứng đờ, rồi sau đó cười đến càng thêm sáng lạn thêm.

“Thực rất thú vị. Em liền ngay cả nói giỡn đều đã thú vị như thế.” Hồng Tinh Huy một giây trước vẫn lại là mỉm cười, nhưng một giây sau, sắc mặt bỗng nhiên trở nên hung dữ lại.

Hắn thu hồi tươi cười, mặt không chút thay đổi nói: “Em hẳn đã nghe nói qua thụ tinh nhân tạo đi?”

“Nhân tạo… Cái… Cái gì?” Ôn Ngọc giống nhìn thấy kể bị bệnh thần kinh một dạng nhìn Hồng Tinh Huy, chỉ chỉ đầu, “Ang nơi này không phải là có vấn đề đi?”

“Bảo bối, em biết tôi không thích nói đùa. Con của em hiện tại vừa lúc được hơn 40 ngày đi, cùng thời gian một đêm kia vừa lúc ăn khớp.”

“Không có khả năng!” Ôn Ngọc không biết đâu nào tới dũng khí, hung tợn trừng mắt nhìn Hồng Tinh Huy, trảm đinh tiệt thiết nói, “Đứa bé này là của Tần Phong, với anh không có vất kỳ cái quan hệ gì!”

“Anh đầu óc có bệnh, tôi giúp anh giới thiệu một bác sĩ tâm lý, người đó rất có tiếng, nhất định có thể trợ giúp anh.” Ôn Ngọc nói được đặc biệt thật sự, giống như chỉ cần Hồng Tinh Huy gật đầu đáp ứng, cô liền lập tức đem phương thức liên hệ đối phương nói cho hắn.

“Được thôi chúng ta cùng đi gặp bác sĩ, để cho hắn nói cho em tôi tới cùng có nói láo hay không. Bảo bối, không chấp nhận hiện thực phỏng chừng cũng là đầu óc có vấn đề rồi.” Hồng Tinh Huy cười nói, không chút để ý thái độ của Ôn Ngọc.

Ôn Ngọc bỗng nhiên trầm mặc xuống, cúi đầu, hai tay khuấy đảo chăn đơn, không biết suy nghĩ cái gì.

Ngay tại Hồng Tinh Huy cho rằng cô tin tưởng lời chính mình mà nói khi đó, Ôn Ngọc bỗng nhiên ngẩng đầu, thật sự nhìn hắn.

Cô gằn từng tiếng, cực kỳ thật sự: “Tôi nói cho anh, đứa bé này là của Tần Phong, với anh không có một chút quan hệ nào!”

“Tôi làm sao có thể sẽ mang thai con của anh, loại người biến thái này! Anh có phải nghĩ muốn có con đến muốn điên rồi?” Ôn Ngọc chỉ vào cửa, “Anh đi ra ngoài cho tôi, cha của con tôi lập tức liền muốn trở về, anh khả đánh không lại anh ấy!”

Hồng Tinh Huy ngẩn ra, cẩn thận quan sát đến sắc mặt của Ôn Ngọc, thấy cô không giống như là chột dạ mà là thật sự không tin đứa bé là của hắn.

“Em không tin tôi để cho bác sĩ làm thụ tinh nhân tạo cho em rồi hả?” Hồng Tinh Huy hỏi.

Ôn Ngọc ánh mắt trợn trắng, tuy vẫn lại là có chút sợ hãi, nhưng thái độ cực kỳ kiên quyết: “Liền tính làm giải phẫu thì thế nào? Tôi không có khả năng mang con của anh! Anh không nên hỏi tôi đâu nào tới tự tin, tôi nói không có khả năng chính là không có khả năng!”

“Em…” Hồng Tinh Huy phát hiện, hắn vậy mà không phản bác được!

“Hi vọng tự tin của em có thể duy trì được lâu một chút.” Hồng Tinh Huy đứng lên, trên mặt lại khôi phục tươi cười, ghé sát vào bên cạnh cô, ôn nhu nói, “Chăm sóc tốt con của chúng ta, tôi cũng không hy vọng nó gặp chuyện không may.”

“Hừ! Đầu óc có bệnb!” Ôn Ngọc tức giận đến quay đầu, không nghĩ muốn nhìn hắn.

Hồng Tinh Huy mâu sắc trầm xuống, đứng thẳng, cười đi ra ngoài, tâm tình vậy mà gần đây càng tốt lên rồi.

“Thật thú vị. Ôn Ngọc, tôi sẽ để cho em có biết, em sai có bao nhiêu thái quá!” Hồng Tinh Huy đứng ở cửa, nhìn Ôn Ngọc liếc mắt một cái, xoay người đi ra khỏi phòng bệnh.

Sau cùng một câu này, giống như tảng đá nặng nề mà nện ở trên trái tim của Ôn Ngọc.

Ôn Ngọc tuy nói cho chính mình không cần tin tưởng, nhưng nghe đến mấy lời này, trong lòng làm sao có thể không có một tia dao động.

Nhưng Ôn tiểu thư lo lắng hiển nhiên cùng những người khác có chút không quá giống nhau.

“Xong rồi, nếu lỡ bị Tần Phong biết, anh ấy có thể hiểu lầm hay không?” Ôn Ngọc nghĩ đến Tần Phong cái người kia tính tình bướng bỉnh, tâm mạnh run rẩy.

“Không được, không thể cho anh ấy biết. Hồng Tinh Huy là tên điên không thuốc chữa, nếu lỡ Tần Phong chạy tới cùng hắn đánh nhau chịu thiệt làm sao bây giờ?” Ôn Ngọc hạ quyết tâm trước không nói cho Tần Phong.

“Hồng biến thái, nếu anh lại tới quấy rối, tôi liền nói cho Tần Phong, để cho anh ấy tìm Bùi Dịch cùng nhau đánh chết anh!” Ôn Ngọc căm giận nghĩ nghĩ.

Bên kia, Hồng Tinh Huy rời khỏi phòng bệnh, cũng không có ở lại lâu liền rời đi. Ngay tại hắn đi vào thang máy thời điểm, Tần Phong từ cái thang máy khác đi ra.

“Hồng Tinh Huy?” Tần Phong bước chân mạnh ngừng một trận. Tuy chỉ nhìn đến một cái bóng dáng, nhưng Tần Phong có thể xác định, vừa rồi người kia chính là Hồng Tinh Huy.

Anh nhìn thoáng qua phương hướng phòng bệnh, tâm trầm trầm.

“Vừa rồi có ai đã tới?” Tần Phong đi đến cửa phòng bệnh, nhìn thấy y tá sắc mặt không quá đúng, nhỏ giọng hỏi.

“Tần… Tần tiên sinh.” Y tá bị dọa đến không nhẹ.

Tần Phong làm cái động tác im lặng, ý bảo cô nói chuyện nhỏ tiếng một chút.

“Vừa rồi… Vừa rồi có người rất ác đến đây. Tôi giống như ở trong TV nhìn đến qua, giống như họ… Họ Hồng!” Y tá nơm nớp lo sợ nói.

“Quả nhiên là hắn!” Tần Phong mâu sắc vi ám, đối với y tá nói, “Chuyện này không cần lại cùng Ôn tiểu thư nhắc tới, đem mấy thứ này đi xử lý một phen.”

Tần Phong nói xong đem túi lớn thức ăn vừa mua tới đưa cho cô, chính mình đẩy cửa ra tiến vào.

Chỉ là anh vừa mới đẩy cửa ra, thiếu chút nữa bị đụng ngã lăn!

Hello cả nhà! Tối qua bạn định đăng truyện mà ko hiểu sao vô wat ko được. Mà trước đó vô đăng mấy bộ tranh thì được =(


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.