Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 569: Một chút chuyện bị xem nhẹ



“Chân em bị đau, ở bên cạnh ngồi một hồi.” Tô Thi Thi vừa đi vào thư phòng, liền nằm ở một chiếc ghế quý phi bên cạnh, đánh chết cũng không chịu đứng dậy.

Bùi Dịch bất đắc dĩ cười cười. Cô gái nhỏ này rõ ràng là không muốn để cho anh xấu hổ, cho nên mới làm bộ muốn nghỉ ngơi.

Có đôi khi có người vợ săn sóc như vậy, cũng làm cho người ta khó xử. Bùi Dịch cúi đầu nhìn thoáng qua phong thư trong tay, khẽ thở dài một cái.

Nếu có thể, anh thật sự không nghĩ muốn mở phong thư này ra.

“Cha, nếu người còn sống, người sẽ lựa chọn như thế nào?” Bùi Dịch ở trong lòng tự hỏi.

“Bùi Dịch.” Tô Thi Thi thấy anh đứng tại chỗ vẫn bất động, thở dài nói, “Anh cố gắng lâu như vậy, chính là vì toàn bộ cái này. Kỳ thật chúng ta sớm liền biết đáp án, chẳng qua, hiện tại là biết quá trình mà thôi.”

Tô Thi Thi đứng lên, từ trong tay anh rút phong thư ra, hai ngón tay nhẹ nhàng kéo một cái.

Chỉ nghe “roẹt” một tiếng, mép niêm phong kéo ra tạo thành một đường cong không đẹp mặt.

Tô Thi Thi rất nhanh từ trong phong thư rút ra một xấp giấy, lập tức nhét vào trong tay Bùi Dịch, xoay người liền nằm về tới trên ghế quý phi, nhắm mắt lại liền ngủ.

Bùi Dịch sững sờ nhìn xấp giấy tờ trong tay kia, có chút hơi cáu.

Ở trước mặt vợ của mình lại biểu hiện nhát gan như vậy, quả thật dọa người. Anh âm thầm lườm Tô Thi Thi một cái, không rên một tiếng hướng tới bàn làm việc đi đến.

Một chồng giấy tờ này rất dày, ngoại trừ mặt trên là một bức thư viết tay ra, những cái khác đều là một số tài liệu có đóng dấu. Mỗi phần tài liệu ở trang cuối cùng đều có ký tên Hỗ Tấn Hoa cùng đóng dấu.

Bùi Dịch đem những tài liệu khác bỏ xuống, cầm lấy lá thư Hỗ Tấn Hoa viết tay này, ngồi xuống đọc.

Đây là một bức thư tay dài không hề có độ đáng tin, nhưng bao hàm quá trình của bi kịch kia.

“Ta không biết viết này bức thư là đúng hay sai, cũng không biết cậu có cơ hội nhìn đến hay không. Nếu cậu thấy được nó đã nói lên Hỗ gia đã lụi bại. Mà ta giờ phút sau cùng này hối hận nhất chính là năm đó không đem cậu diệt trừ. Ta chỉ hy vọng, đem toàn bộ những chuyện đã xãy ra năm đó đều đã nói cho cậu, cũng là lấy lại trong sạch cho cha cậu, coi như trả lại cho cậu…”

Chuyện xảy ra mười mấy năm trước, kỳ thật nói ra không hề đặc biệt. Chỉ là một người đàn ông đối với kiến trúc si mê quá độ mà xem nhẹ vợ của mình. Cái người phụ nữ cô đơn kia chịu không nổi hấp dẫn, yêu một người hoạ sĩ tuổi còn trẻ.

Khi đó vừa lúc gặp phải khủng hoảng kinh tế toàn cầu, sản nghiệp Tứ Đại Gia Tộc đều đã gặp phải đả kích trước nay chưa có, nhu cầu cấp bách là cần khai phá một hạng mục mới cứu vớt xí nghiệp gia tộc.

Tứ Đại Gia Tộc quyết định khai phá một chỗ cả nước hiếm có Thương Thành, đối với kiến trúc yêu cầu cực cao. Mấy nhà bàn bạc cuối cùng đem lực chú ý tập trung trên ngườimột nhà thiết kế quái dị mới nổi tiếng tên Bùi Thanh Vũ.

Bùi Thanh Vũ khi đó chỉ thích làm những kiến trúc công ích cùng với công trình chính phủ. Đối với loại kiến trúc lấy lợi nhuận xí nghiệp làm mục đích cũng không có hứng thú.

Vì thế, trong lúc vô tình nhìn trúng Nhậm Tiếu Vi, Đoàn Kế Hùng liền bắt đầu tiếp cận cô ta, uy hiếp cô ta thuyết phục chồng mình tham dự công trình này.

Bùi Thanh Vũ ngay từ đầu cũng không đồng ý, Nhậm Tiếu Vi không thể không lấy ly hôn để uy hiếp, cũng tuyên bố muốn dẫn Bùi Dịch đi. Bùi Thanh Vũ lúc này mới không thể không đồng ý.

Về sau liền bắt đầu những chuỗi này ác mộng. Đoàn Kế Hùng lúc ấy chủ yếu phụ trách vật liệu xây dựng, Hỗ gia cùng Lan gia phụ trách quản lý kiến trúc. Hồng gia sản nghiệp khi đó coi như ổn hơn cả, phụ trách các việc vặt vãnh khác, chuyên môn giải quyết những chuyện mà ba nhà kia không thể giải quyết.

Khi công trình sắp hoàn công thời điểm, Đoàn Kế Hùng bởi vì tham ô hối lộ dùng vật liệu dỏm, dẫn đến phần kiến trúc chính sập đổ, công nhân tử thương vô số.

Lúc ấy chuyện này làm oanh động cả nước, Tứ Đại Gia Tộc không có biện pháp giải quyết, đành phải đem toàn bộ trách nhiệm đều đã đổ lên trên người Bùi Thanh Vũ.

Bùi Thanh Vũ ở trong tù liều chết không thừa nhận, hơn nữa đã sớm chuẩn bị tốt tài liệu muốn tố cáo Tứ Đại Gia Tộc. Một ngày trước khi ông âm thầm liên hệ luật sư đi tố cáo, Hồng gia Hồng Thần Chấn lợi dụng quan hệ của mình đem người vốn đang bị giam giữ bắt ra, chế tạo bằng chứng vượt ngục giả.

Chuyện sau đó, chính là những chuyện Bùi Dịch biết đến những cái này.

Bùi Thanh Vũ biết mọi chuyện có người ám hại, sợ chính mình không thể thoát được, mạo hiểm gọi điện thoại cho con trai, nghĩ muốn nói cho anh một số chuyện.

Nhưng bị Tứ Đại Gia Tộc phát hiện, bức ông đi đến sân thượng kia

Bùi Dịch nhìn đến đây, năm ngón tay gắt gao xiết chặt bức thư, run nhè nhẹ, lòng trầm cực kỳ trầm.

Anh có tưởng tượng, lúc ấy cha anh phải chịu rất nhiều áp lực. Anh có thể tưởng tượng lúc ấy cha anh gọi điện thoại cho anh khi đó, có bao nhiêu tuyệt vọng.

Cho nên ông mới có thể ở lúc sau cùng bị đẩy xuống lầu một khắc kia hướng về phía anh lớn tiếng kêu hô “Bảo vệ tốt chính mình”.

Bảo vệ tốt chính mình…

Bùi Dịch nhắm mắt lại, bên tai giống như đầy rẫy tiếng kêu la của cha nha ngay lúc nói câu nói kia khi đó.

Nhiều năm như vậy, anh vẫn ẩn nhẫn, chính là muốn đòi lại cho cha anh một cái trong sạch. Nhưng mà trong lúc bất tri bất giác, anh càng lún càng sâu, thiếu chút nữa đem chính mình đều đã kéo đi vào.

Nếu thật là như vậy, anh còn có mặt mũi nào đi dưới cửu tuyền gặp cha mình!

“Bùi Dịch, đều đã đi qua.” Tô Thi Thi không biết từ khi nào thì đi tới bên cạnh anh, nhẹ nhàng ôm lấy anh, ôn nhu nói, “Bây giờ đối với với chúng ta mà nói, đã là kết cục tốt nhất.”

“Vợ yêu à.” Bùi Dịch tựa đầu nhẹ nhàng dán lên trên bụng cô, hai tay, ôm lấy cô, ôn nhu nói, “Cảm ơn các em.”

Xem xong phong thư kia, Bùi Dịch chợt phát hiện, anh quả thật xem nhẹ rất nhiều chuyện.

Anh nhớ tới mới trước đây cha anh bộ bề nhiều việc.. mà mẹ anh vẫn rầu rĩ không vui.

Anh nhớ rõ mẹ anh vui vẻ nhất chính là hai năm trước khi cha anh gặp chuyện không may.

Khi đó, mẹ anh hẳn là đã cùng với Hỗ Khải Văn rồi?

“Bùi Dịch, mặc kệ bọn họ từng làm qua cái gì, chúng ta đều là con của bọn họ.” Tô Thi Thi vuốt ve tiểu tử trong bụng kia, nhẹ giọng nói, “Tựa như mặc kệ chúng ta làm cái gì, nó cũng đều đã là con của chúng ta.”

“Bỏ xuống đi.” Tô Thi Thi nói.

Buông bỏ, buông tha chính mình. Anh đã không vui nhiều năm như vậy, đại giá này đã đủ rồi.

Bùi Dịch không nói gì, cạnh tranh cũng đã có quyết định.

Anh đỡ cô đứng lên, ánh mắt đảo qua lá thư trong tay, cùng với tài liệu ở trên bàn.

Anh không có đi xem những thứ tài liệu này, mà là đem chúng nó thu gom lại, ném vào trong thùng rác. Anh kéo ra ngăn kéo, lấy ra một cái hộp quẹt, bật lửa.

Giấy gặp được lửa nháy mắt bùng cháy, hỏa diễm mỹ hảo giống như là đang khiêu vũ. Có thứ gì đó, theo ngọn lửa này đốt thành tro bụi rồi.

Bùi Dịch nhìn nhìn, bỗng nhiên cảm thấy được tảng đá đè trong lòng kia đã không có nữa.

Thì ra cảm giác thoải mái là cái dạng này.

“Haizz… Cuối cùng đi ra được rồi.” Tô Thi Thi đại đại nhẹ nhàng thở ra, chu mỏ, khôi hài nhìn Bùi Dịch, “Bùi tiên sinh, chúc mừng anh! Từ giờ trở đi, chúng ta muốn toàn lực học tập làm người cha tốt, mẹ hiền rồi.”

Trải qua bi kịch của một thế hệ cô không nghĩ muốn lại xảy ra ở trên người con của bọn họ.

“Đi, giúp em lột cam.” Tô Thi Thi lôi kéo Bùi Dịch liền đi ra bên ngoài.

Bùi Dịch đi tới hai bước, đột nhiên bước chân ngừng một trận, nhìn Tô Thi Thi chậm rãi nheo lại mắt, “Vừa rồi em có phải đang vụng trộm cười nhạo anh hay không?”

Tô Thi Thi trên mặt tươi cười bỗng dưng cứng đờ, co cẳng chạy.

Ai lại chơi tính sổ sau như vậy chứ!

“Chết tiệt, em đừng chạy, anh sẽ không làm gì em đâu!” Bùi Dịch vừa thấy liền nóng nảy, đến đuổi theo cũng không dám đuổi.

Tô Thi Thi quay đầu nhìn về anh thè lưỡi, quả thật không dám tiếp tục ở lại chỗ này rồi.

Chỉ là cô vừa mới đi tới cửa, di động Bùi Dịch liền vang lên.

Bùi Dịch vừa nghe, sắc mặt tất cả liền thay đổi.

Tô Thi Thi vội vàng đi trở về: “Làm sao vậy?”

Bùi Dịch cổ quái nhìn cô một cái, nửa ngày kìm nén ra một câu: “Hỗ Sĩ Minh điên rồi.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.