Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 553: Cứ tùy cô ấy đi!



“Tô Thi Thi, nói chuyện với cô tốt nhất tôn trọng người khác một chút!” Trạm Dẫn Lan mặt lạnh nhìn Tô Thi Thi.

Thời gian này tới nay, kỹ năng cãi nhau của cô ta đã đề cao rất nhiều.

“Ra ngoài!” Tô Thi Thi tay chỉ cửa trước, sắc mặt so với cô ta còn lạnh hơn.

“Tô Thi Thi.” Trạm Dẫn Lan hít sâu một hơi, kiềm chế lửa giận nói, “Chính cô ngẫm lại đi, cô cùng với anh ấy bên nhau đến giờ, anh ấy cùng với người bên cạnh anh ấy đã xảy ra bao nhiêu chuyện ngoài ý muốn? Cô chỉ biết mang đến tai nạn cho anh ấy!”

Tô Thi Thi nở nụ cười, ánh mắt nhìn cô ta như thật là đang nhìn một kẻ ngu ngốc: “Cô ra nước ngòai vài năm là bị tẩy não sao? Ý của cô nói tôi là điềm xấu sao?”

Tô Thi Thi mặt trầm xuống, trào phúng cười nói: “Ủng hộ hủ tục giân gian mê tín là muốn bị mời đi dùng trà hiểu không?”

“Cô, quỷ biện!” Trạm Dẫn Lan áp chế tức giận, không nghĩ muốn ở trước mặt cô thua thiệt, lạnh giọng nói, “Tôi mặc kệ cô có nguyện ý rời đi hay không. Cũng như nhau, cô cũng khômg cách nào ngăn cản tôi giúp anh ấy.”

“Giúp anh ấy?” Tô Thi Thi cười khóc.

Trạm Dẫn Lan quả nhiên là bị tẩy não, mà còn tẩy thật sự triệt để.

“Cô cho là là tốt, mới đúng là điềm xấu của anh ấy!” Tô Thi Thi có chút mỏi mệt.

Nếu Bùi Dịch nghe được Trạm Dẫn Lan nói mấy lời kia, cũng sẽ khổ sở đi. Anh đã từng yêu cô ta như thế, cho rằng sau khi cô ta mất đi nhớ cô ta nhiều năm như vậy.

Hiện tại, cái người phụ nữ anh đã từng yêu kia, vậy mà muốn đem anh đẩy vào trong hố lửa. Lại vẫn luôn miệng nói là vì tốt cho anh!

“Cô đi đi, miễn cho cô ở trong lòng anh ấy ấn tượng tốt sau cùng cũng phá đi rồi.” Tô Thi Thi khoát tay, không nghĩ muốn cùng cô ta ầm ĩ nữa rồi.

Trạm Dẫn Lan nhíu mày, đứng tại chỗ không hề động: “Tô Thi Thi, cô cảm thấy được cô làm như vậy chính là vì tốt cho anh ấy? Mỗi người đều có cách sống của chính mình, đều có quan niệm chính mình. Các người hiện tại không nghĩ ra không sao cả, nhưng mà ai có thể đảm bảo, nếu Bùi Dịch tiếp nhận điều kiện của mẹ nuôi tôi chính là sai lầm?”

Cô ta châm chọc nhìn Tô Thi Thi: “Cô chẳng qua là người phụ nữ hai bàn tay trắng, cô có thể giúp được anh ấy cái gì? Mà tôi là người thừa kế hợp pháp duy nhất của mẹ nuôi tôi, về sau tập đoàn Phi Tầm chính là của tôi.”

“Của tôi, chính là Bùi Dịch.” Trạm Dẫn Lan lộ ra tươi cười thắng lợi, cao ngạo nhìn Tô Thi Thi.

Trước, cô ta quả thật nghĩ muốn rời khỏi qua. Nhưng mà nhìn đến Tô Thi Thi đem toàn bộ của Bùi Dịch đều đã bại hết, cô ta thật sự không cam lòng!

Chỉ có cô ta mới có thể đứng ở bên người Bùi Dịch, cùng anh đi xuống. Tô Thi Thi từ đầu không có tư cách.

Tô Thi Thi cảm thấy được nói với cô ta từ đầu chính là đàn gảy tai trâu: “Tôi là vợ của anh ấy, không phải đối tác của anh ấy, tôi hữu dụng hay không với anh ấy mà nói từ đầu liền không quan trọng.”

“Mặt khác, cô xác định mẹ nuôi cô sẽ đem tập đoàn giao cho cô? Bà nếu là thực coi trọng cô như thế, cô bây giờ còn phải mỗi ngày đến xem sắc mặt của tôi sao?”

Trạm Dẫn Lan sắc mặt liền thay đổi, cắn môi, thiếu chút nữa tức giận đến quay đầu bước đi.

Tô Thi Thi nói đã đâm vào chỗ đau của cô ta, cô ta quả thật không giống như mình nói quan trọng như vậy. Dace rõ ràng không tín nhiệm cô ta.

“Đó là  do cho rằng như vậy.” Trạm Dẫn Lan cố gắng làm bộ như chính mình cũng không thèm để ý, ngạnh cổ nói, “Hôm nay, hai Thiết Kế Sư cuối cùng của Sunshine cũng sẽ đi, cô đã chống đỡ không nổi nữa. Chủ nhà nơi các người muốn mua hôm nay cũng sẽ thay đổi chủ ý.”

Trạm Dẫn Lan cười lạnh: “Tô Thi Thi, các người không nhà không có thu nhập, cô còn có cái gì để kiên trì?”

Cô ta nhìn quanh một phen bốn phía, khóe miệng nhếch lên, lạnh giọng nói: “Tôi lại cho cô một giờ để suy xét, nếu cô lại vẫn cứng đầu không nghe, tôi cũng chỉ có thể sử dụng thủ đoạn cưỡng chế rồi.”

“Tô Thi Thi, tôi cũng không muốn để cho Bùi Dịch vì loại chuyện nhỏ này phân tâm. Đáng tiếc, cô hiển nhiên luôn làm sao đau lòng anh ấy!”

Từng câu uy hiếp nói ra, không nặng không nhẹ nện ở trong lòng Tô Thi Thi.

Tô Thi Thi âm thầm xiết chặt quả đấm, rất muốn một quyền đánh qua đi.

Bùi Dịch đi giao dịch tòa nhà ở ngoại ô thành phố kia, Tô Thi Thi không dám tưởng tượng chủ cho thuê nhà đột nhiên nói không bán, anh sẽ xấu hổ đến thế nào!

“Trạm Dẫn Lan, tôi thực thay Bùi Dịch cảm thấy không đáng! Uổng công anh ấy ở trong lòng thương  nhớ cô nhiều năm như vậy!” Tô Thi Thi cầm lên tách trà trên bàn liền hướng cô ta ném tới.

Trúng chết người không đền mạng nha, lại dám khi dễ chồng yêu của cô!

“Rầm” một tiếng, cái tách không nện trúng Trạm Dẫn Lan, rơi trên mặt đất vỡ tan thành mảnh nhỏ.

Trạm Dẫn Lan tức giận đến sắc mặt trắng bệch: “Tô Thi Thi cô điên rồi!”

“Thi Thi!” Cửa văn phòng bị đột nhiên mở ra, Ôn Ngọc cùng Tần Phong vọt tiến vào.

Bọn họ vừa đuổi tới cửa, liền nghe đến có tiếng gì đó rơi vỡ, lúc này liền luống cuống.

“Các người trở lại?” Tô Thi Thi sửng sốt, lập tức tầm mắt liền ngưng lại, nhìn chằm chằm trán Ôn Ngọc hỏi, “Trán cô làm sao vậy?”

“Tôi… Tôi không sao.” Ôn Ngọc khẩn trương cúi đầu, không dám nói cho cô chuyện đã xảy ra ngày hôm qua.

Tần Phong ôm lấy bả vai Ôn Ngọc, quay đầu nhìn Trạm Dẫn Lan nói: “Bùi Dịch lập tức liền trở lại rồi. Xin khuyên cô khẩn trương rời đi.”

“Rời đi?” Trạm Dẫn Lan trong lòng tức giận vô cùng, “Nơi này tất cả lập tức liền muốn thuộc về Phi Tầm. Anh nếu là bạn của Bùi Dịch, vậy thì khuyên nhủ Tô Thi Thi, để cho cô…”

Cô ta nói còn chưa nói xong, Ôn Ngọc vẫn cúi đầu bỗng nhiên hướng tới cô ta vọt đến,  một cái liền túm tóc của cô ta.

Móng tay Ôn Ngọc hung hăng chụp vào mặt cô ta, phẫn nộ quát: “Cô vì cái gì vẫn muốn tới ức hiếp cô ấy?! Cô ấy tới cùng có chỗ nào chọc tới cô rồi! Cô có gì đặc biệt hơn người, Bùi Dịch đều đã không thích cô, vì cái gì lại vẫn quấn lấy anh ấy, cô có xấu hổ hay không!”

Ôn Ngọc hung hăng điên cuồng cấu xé, đem Trạm Dẫn Lan kéo đến trên mặt đất, lập tức cưỡi ở trên người cô ta, hết đánh lại cấu, điên rồi một dạng quát: “Sunshine tôi cũng có phần, đánh chết đều sẽ không bán!”

“A! Cứu mạng!” Trạm Dẫn Lan triệt để lờ mờ, cho tới bây giờ mới nghĩ đến muốn hét kêu.

“Ngọc…” Tô Thi Thi cùng Tần Phong cũng ngây người.

Oh mai chuối, đây là Ôn Ngọc nhát gan mà cô quen biết  sao?

“Sao lại thế này?” Tô Thi Thi buồn bực nhìn Tần Phong, càng còn nhiều lo lắng.

Cô cho tới bây giờ chưa thấy qua Ôn Ngọc có cái dạng này.

Tần Phong một mực nhìn Ôn Ngọc, ánh mắt có chút phức tạp, nghe vậy, có chút đau lòng nói: “Cứ tùy cô ấy đi.”

Hai người cực kỳ hiểu ngầm, đều không có đi kéo Ôn Ngọc ra. Dù sao, hiện tại cũng không phải Ôn Ngọc bị đánh.

“Cứu mạng, cứu mạng! Bùi Dịch cứu em!” Trạm Dẫn Lan kêu hô được cổ họng đều đã phá âm rồi.

Cô ta vóc dáng rõ ràng so với Ôn Ngọc cao lớn hơn, nhưng mà không nghĩ tới Ôn Ngọc khí lực sẽ lớn như vậy, vậy mà đẩy đều đã đẩy không ra.

Ôn Ngọc đánh đánh, bỗng nhiên dừng lại, ánh mắt mê mang, giống như nằm mơ một phen.

Cô roạt một phen đứng lên, bất lực nhìn Tần Phong, nhanh dọa khóc.

Cô vừa rồi là làm sao vậy? Làm sao có thể… Theo người ta đánh nhau! Mà còn, còn giống như đánh thắng rồi hả?

Tô Thi Thi yên lặng quay đầu đi, yên lặng thở dài. Tần Phong mặt tỉnh rụi đem Ôn Ngọc kéo đến phía sau mình, cũng là yên lặng thở dài.

Như vậy, mới là Ôn Ngọc mà bọn họ biết, haizz!

“Ôn Ngọc, cô vậy mà đánh tôi? Mặt tôi…” Trạm Dẫn Lan chật vật đứng lên, bụm mặt, tức giận đến run cầm cập.

“Các người… Được, các người đầy đủ ngoan độc! Tôi hiện tại liền cho người thu mua Sunshine, lập tức!” Trạm Dẫn Lan nói xong lúc trong túi xách rơi trên mặt đất, lấy điện thoại cầm tay ra liền muốn gọi điện thoại.

Tô Thi Thi cùng Tần Phong tâm mạnh trầm xuống. Nhất là Tô Thi Thi, trong lòng có chút sốt ruột.

Mấy ngày nay cô một mực tìm viện binh, nhưng sợ bị Dace cùng Hỗ Sĩ Minh bọn họ phát hiện, cũng không có gọi lấy một chiếc điện thoại, không biết bên kia tiến độ như thế nào rồi.

“Chết tiệt, hẳn không thảm như thế đến không kịp đi?” Tô Thi Thi hướng Tần Phong liếc mắt ra hiệu.

Nếu không kịp, vậy bọn họ cũng chỉ có thể áp dụng biện pháp đặc biệt rồi.

Tần Phong gật đầu, tiến lên liền túm lấy di động của Trạm Dẫn Lan.

Trạm Dẫn Lan sắc mặt cứng đờ, cảnh giác nhìn Tần Phong: “Anh muốn làm gì?”

“Trạm tiểu thư, ứng xử đừng quá xúc động.” Tần Phong lúc này lãnh khốc giống như là Diêm Vương tới từ địa ngục, mặt không chút thay đổi nhìn Trạm Dẫn Lan, từng bước tới gần.

Ngay tại Tần Phong tính toán đánh ngất Trạm Dẫn Lan thời điểm, thư ký Tô Thi Thi đột nhiên vọt tiến vào, kích động nói năng lộn xộn: ” Tô tổng, các người… Xem… Xem nhanh dưới lầu!”

“Dưới lầu, mau nhìn! Nhanh lên!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.