Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 533: Đến nói một câu cũng không nói



Vành tai và tóc mai chạm vào nhau, tưởng niệm tại trong môi lên men, Ti Ti khấu khấu nhuộm dần tâm phế.

Tô Thi Thi ôm Bùi Dịch, chóp mũi đầy rẫy mùi hương vô cùng quen thuộc, chiếc thuyền trôi thật lâu trên dòng sống giống như bỗng nhiên tìm được điểm dừng chân, nháy mắt an tâm.

Bùi Dịch vẫn như cũ duy trì động tác ban đầu, như là thật sự u mê, tùy ý Tô Thi Thi hôn môi chính mình.

Đột nhiên, anh cảm giác được trên môi đau xót, mới đột nhiên tỉnh lại.

Dày rộng cánh tay dùng lực ôm lấy Tô Thi Thi, lại sợ làm đau cô, đem cô nhẹ nhàng bao quát ngồi ở trên chân mình. Một tay kia của anh chế trụ cái ót của cô, dùng lực áp hướng chính mình, thêm sâu sắc cái hôn này.

Trong phòng giam giữ, trong lúc này chỉ còn lại có tiếng hít thở nhợt nhạt, nhiệt độ không khí lặng yên lên cao.

“Rầm!” Trong phòng theo dõi, Hỗ Sĩ Minh roạt một phen từ trên ghế đứng lên, sắc mặt xanh mét, hận không thể đem màn hình theo dõi khoét ra hai cái động!

Hắn rời đi thời điểm liền biết Tô Thi Thi đến đây, cho nên đặc biệt tới phòng theo dõi canh chừng, đâu nào sẽ nghĩ tới…

“Cố ý đúng không?” Hỗ Sĩ Minh gắt gao nắm chặt quả đấm, hận không thể xông đi vào đem người phụ nữ nhẫn tâm kia lôi ra tới!

Trong phòng giam giữ, Bùi Dịch tận tình hôn môi Tô Thi Thi, gắt gao ôm cô, đời này cũng không nghĩ muốn buông tay.

Lúc này mới vài ngày, liền nghĩ muốn cô như thế. Bùi Dịch có phần hối hận, về sau nửa năm này, anh muốn như thế nào vượt qua đây.

Tô Thi Thi so với anh không khá hơn chút nào, nhu thuận núp ở trong lòng anh, dị thường nhiệt tình.

Chẳng buồn quản có người đang rình coi bọn họ hay không! Chẳng buồn quản anh đang ở nơi nào, chẳng buồn quản anh cái gì hãm hại cái gì nói xấu. Giờ khắc này, trong lòng cô chỉ có anh!

Qua thật lâu thật lâu, mãi đến khi Tô Thi Thi thiếu chút nữa thiếu dưỡng khí muốn ngất đi, Bùi Dịch mới buông cô ra.

Bàn tay dày rộng, nhẹ khẽ vuốt vuốt trên khuôn mặt mềm mại của cô. Bùi Dịch từng tấc lướt qua khuôn mặt Tô Thi Thi, giống như là đang đụng vào một tác phẩm nghệ thuật dễ vỡ, trong mắt bao hàm tưởng niệm.

Tô Thi Thi nhìn mặt anh, bỗng nhiên ngây ngô cười.

Nhìn đến anh thành cái dạng này, cái chuyện gì đều đã không trọng yếu rồi. Cô không phải không oán giận anh, nhưng giờ phút này nhìn trong mắt anh chỉ có tiều tụy cùng đau lòng, những cái này đều đã không đáng nhắc tới rồi.

“Đồ ngốc.” Tô Thi Thi tại bên trong yết hầu thì thầm một tiếng, một lần nữa bổ nhào vào trong lòng anh, hai tay ôm chặt lấy eo của anh.

“Anh cũng không có bị ngược đãi, thật tốt.” Tô Thi Thi ở trong lòng nói.

Cô vẫn không gặp được anh, tuy Tần Phong luôn đảm bảo Bùi Dịch ở trong này không có gặp chuyện bị đối đãi bất công, nhưng cô vẫn lại là lo lắng.

Cho tới giờ khắc này nhìn thấy diện mạo của anh, cô mới thật sự an tâm.

“Cô bé ngốc.” Bùi Dịch tựa đầu nhẹ đặt lên đầu cô, ở trong lòng yên lặng thở dài.

Anh có chút hận chính mình, luôn làm cô phải khóc.

Anh rất muốn nói cho cô, anh để cho chính mình sạch sẽ như thế, chính là sợ cô nhìn đến anh bộ dáng nhếch nhát sẽ ghét bỏ anh.

Phụ nữ luôn chú trọng vẻ bề ngoài của mình, đàn ông làm sao không phải.

Trong phòng theo dõi, Hỗ Sĩ Minh gắt gao nhìn chằm chằm màn hình, mày từ từ nhíu lại.

“Bọn họ hẳn không là muốn vẫn ôm như vậy đi?” Vương Thạc đứng ở một bên, khó hiểu nói.

Vừa dứt lời, Hỗ Sĩ Minh mắt như dao găm liền phóng qua.

Vương Thạc khẩn trương ngậm miệng.

Hắn cảm thấy được tổng giám đốc nhà hắn giờ phút này cảm xúc không thích hợp, như thế nào lại giống một người chồng đang ghen vậy nè. Hai vợ chồng nhà người ta thân mật ghen tị cái gì chứ.

Hỗ Sĩ Minh vẫn như cũ nhìn chằm chằm màn hình, quan sát đến biểu tình của Tô Thi Thi cùng Bùi Dịch, lắng nghe bọn họ nói chuyện.

Đúng là đều đã qua đi nửa giờ, Tô Thi Thi cùng Bùi Dịch vẫn như vậy ôm nhau nằm ở trên giường, vậy mà một câu đều không có nói qua.

Nhất là, Bùi Dịch tay vẫn nhẹ vỗ về bụng của Tô Thi Thi, tư thế kia – – thấy như thế nào cũng đều rất ái muội.

“Bọn họ… Có thể biết được…” Vương Thạc chỉ chỉ Hỗ Sĩ Minh.

Ý tứ không cần nói cũng biết. Bùi Dịch cùng Tô Thi Thi biết Hỗ Sĩ Minh có thể nghe được bọn họ nói chuyện, cho nên bọn họ không nói gì hết.

Hỗ Sĩ Minh sắc mặt trầm trầm.

Vương Thạc nhìn hình ảnh trên màn hình theo dõi, có hai vợ chồng đang ôm nhau đến nói cũng không nói, buồn bực không thôi: “Liền tính không từ mà biệt, ít nhất cũng cần phải nói chuyện với nhau vài câu đi? Dù sao nhiều ngày như vậy không gặp mặt rồi.”

Hỗ Sĩ Minh sắc mặt càng khó nhìn.

Lúc này vô thanh thắng hữu thanh. Hắn tựa hồ minh bạch, Tô Thi Thi cùng Bùi Dịch từ đầu không cần nói chuyện với nhau.

Bây giờ, hắn thật đúng là đoán đúng rồi.

Tô Thi Thi vốn dĩ chuẩn bị rất nhiều rất nhiều chuyện để nói, nhưng thực gặp được Bùi Dịch, phát hiện cái gì cũng không muốn nói rồi.

Cô chưa cùng anh nói cô mấy ngày nay là trải qua như thế nào, cũng không có hỏi anh ổn không. Cô chỉ là ru rú ở trong lòng anh, lắng nghe tiếng tim đập của anh. Bối rối đánh úp lại, cô an tâm nhắm nghiền mắt.

Bùi Dịch cúi đầu nhìn cô một cái, trong mắt hiện lên mỉm cười, ôm lấy cô để cho cô nằm xuống, run rẩy lấy chăn cái nắp trên người hai người, từ phía sau lưng ôm ấp cô vào lòng, không còn động tác khác.

“Ngủ?” Trong phòng theo dõi, Vương Thạc trừng lớn mắt, không thể tin, “Bọn họ vậy mà ngủ được?”

Trong phòng theo dõi mọi người đều cạn lời rồi.

Hỗ Sĩ Minh sắc mặt tối đen vô cùng, trong lòng giống như là bị đè ép một tảng đá, khiến tâm tình hắn càng thêm khó chịu.

“Bùi Dịch, anh thật đúng là có thể chống đỡ!” Hỗ Sĩ Minh trong lòng căm giận.

Hắn vừa rồi cố ý trước khi Tô Thi Thi đến nói cho Bùi Dịch  chuyện của mẹ anh, rõ ràng cảm nhận được anh nội tâm dao động. Nhưng người đàn ông này từ khi nhìn đến Tô Thi Thi về sau, như là đã quên toàn bộ chuyện một dạng.

“Hỗ tổng?” Vương Thạc thấy Hỗ Sĩ Minh đi ra cửa, vội vàng đi theo.

“Cậu ở lại chỗ này.” Hỗ Sĩ Minh lạnh giọng nói.

Vương Thạc đành phải dừng bước, quay đầu nhìn hình ảnh trong màn hình theo dõi có hai vợ chồng đang ngủ say sưa kia, cực độ không nói gì: “Tâm cũng thật lớn.”

Đêm nay, là Tô Thi Thi cùng Bùi Dịch trong thời gian này tới nay ngủ được an ổn một lần. Tuy giường rất nhỏ, nhưng bởi vì có người mình yêu thương bên cạnh, dị thường ấm áp.

Tô Thi Thi vừa mở mắt, liền đụng vào một đôi mắt thâm tình, không khỏi cong lên mắt.

Bùi Dịch sắc mặt đỏ lên, khẩn trương dời đi ánh mắt.

“Người này hẳn không nhìn mình cả một đêm đi?” Tô Thi Thi lặng lẽ nhìn Bùi Dịch liếc mắt một cái. Cô mới vừa rồi giống như nhìn đến đáy mắt anh có tơ máu, vừa thấy liền biết là buổi tối ngủ không ngon.

Bùi Dịch cảm thấy được ánh mắt của cô, xấu hổ đứng thẳng, chân dài một bước đã đi xuống giường.

Tô Thi Thi ánh mắt nheo được cùng con mèo ăn vụng một dạng, sảng khoái tinh thần, xốc lên chăn đi xuống giường, đánh giá đến căn phòng giam giữ này.

Phòng rất nhỏ, không đủ mười mét vuông, diện tích tuy nhỏ nhưng vật dụng đều đủ, vậy mà lại vẫn bổ sung thêm một cái buồng vệ sinh nho nhỏ.

Tô Thi Thi đi đến trong góc, ngẩng đầu đánh giá trong góc tường đang gắn máy theo dõi kia.

Trong phòng theo dõi, chính đang nhìn chằm chằm màn hình buồn ngủ Vương Thạc nhất thời tỉnh lại, thiếu chút nữa từ trên ghế  ngã lăn xuống.

“Cuối cùng thức dậy. Bà cô à, nhanh lên nói chút gì đi, để cho tôi trở về báo cáo kết quả công tác nữa.” Vương Thạc khóc cầu xin.

Bọn họ có thể nghe được tiếng Tô Thi Thi bọn họ nói chuyện, nhưng Tô Thi Thi bọn họ lại nghe không được.

Tô Thi Thi nhìn cực kỳ chăm chú, cân nhắc làm cái động tác gì mới có thể chọc tức chết mấy người đang lén lúc theo dõi sau lưng kia.

Bùi Dịch ngẩng đầu thời điểm, liền nhìn đến vợ yêu nhà anh chính đang nghiêng đầu đánh giá máy theo dõi, tim đập mạnh, khẩn trương đi tới, giữ chặt tay cô.

Tô Thi Thi quay đầu, kỳ quái nhìn anh.

Bùi Dịch há miệng thở dốc, lâu như vậy đều đã không nói chuyện, giờ phút này phát hiện thậm chí có chút khó mở miệng

Nghĩ đến việc làm Tô Thi Thi mấy ngày nay, nghĩ đến cái suy đoán kia của anh, anh vẫn lại là quyết định liều chết dò xét thử  đề nghị của bản thân.

“Vợ yêu à.” Bùi Dịch liếm liếm môi có chút khô, thật cẩn thận nhìn Tô Thi Thi, “Thương lượng với em chuyện này…”

Anh lời còn chưa dứt, Tô Thi Thi trên mặt tươi cười lập tức biến mất, lườm anh, lạnh như băng phun ra mấy chữ: “Không có cửa đâu!”

Cô nói xong, quay đầu thở phì phì đi ra cửa, dùng lực mở cửa, càng dùng lực đóng cửa lại.

Liền như vậy đi tới.

“Cái tình huống gì?” Trong phòng theo dõi, tất cả mọi người lờ mờ rồi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.