Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 510: Dưới vách núi là biển



“Tô Thi Thi!” Đoàn Kế Hùng đứng ở chỗ cao nhất, thoáng nhìn mắt liền thấy được Tô Thi Thi xông tới. Lại vừa thấy, Nhậm Tiếu Vi cũng đến, ánh mắt nhất thời liền tái rồi.

“Các người, mấy thứ tiện nhân!” Đoàn Kế Hùng hung tợn chỉ chỉ Đoàn Ngọc Lộ cùng Phương Thanh Hoa bọn họ, “Hợp nhau để đối phó ta phải không?”

“Ta không có…” Đoàn Ngọc Lộ theo bản năng lắc đầu, trong mắt hiện lên quét xuống sợ hãi.

Tuy trải qua nhiều việc như vậy về sau cô ta trở thành thục rất nhiều, nhưng khi đối mặt với Đoàn Kế Hùng, cô ta vẫn lại là từ trong lòng sợ hãi.

Cô ta chán ghét lườm một cái đứng ở chỗ không xa mẹ cùng chị gái mình, nếu không bọn họ xuất hiện kích thích đến Đoàn Kế Hùng, Đoàn Kế Hùng làm sao có thể mang theo Đoàn Tĩnh Đồng chạy đến bên cạnh vách núi như vậy!

Hiện tại tốt rồi, Tô Thi Thi đến đây, Bùi Dịch khẳng định lập tức cũng sẽ đến. Bọn họ muốn dẫn đi Đoàn Tĩnh Đồng liền khó càng thêm khó rồi.

“Đồng Đồng!” Tô Thi Thi đâu nào có thời gian quản bọn họ nghĩ cái gì, lúc này tâm tư của cô tất cả đều đặt lên trên người Đoàn Tĩnh Đồng.

“Chị dâu! Hu hu hu… Chị dâu, cứu em!” Đoàn Tĩnh Đồng vẫn chịu đựng, nói cho chính mình không phải sợ. Nhưng vừa nghe đến tiếng của Tô Thi Thi, rốt cuộc nhịn không được, lớn tiếng gào khóc lên.

“Đồng Đồng!” Nhậm Tiếu Vi nghe được tiếng khóc của con trai nhỏ, lại vừa thấy cậu bị buộc bên vách núi, dưới chân lảo đảo, hai chân nhuyễn ngã trên mặt đất.

Tô Thi Thi hướng chú Lý liếc mắt ra hiệu, để cho ông coi chừng Nhậm Tiếu Vi, chính mình rất nhanh hướng tới phía trước chỗ khối đá lớn kia chạy tới.

Đoàn Kế Hùng cùng mấy vệ sĩ mang theo Đoàn Tĩnh Đồng đứng ngay trên tảng đá lớn kia cùng Đoàn Ngọc Lộ mấy người đứng sóng đôi.

“Tiện nha đầu, mày còn bước tới nữa tao liền đẩy nó xuống!” Đoàn Kế Hùng dương lên dây thừng trong tay, lạnh lùng quát.

Tô Thi Thi bước chân khựng lại, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn ông ta: “Nó là hiện tại tất cả hi vọng của ông, ông dám động nó thử xem?”

“Mày!” Đoàn Kế Hùng tức giận đến toàn thân run rẩy, nhưng một câu đều đã phản bác không được.

Ông ta vốn là giả vờ giả vịt nghĩ muốn dọa bọn họ lùi lại, tuyệt không có thật sự muốn thương tổn Đoàn Tĩnh Đồng. Tô Thi Thi nói không sai, hiện tại Đoàn Tĩnh Đồng chính là bùa hộ mệnh của ông ta!

“Điều kiện của ông chúng tôi sẽ đáp ứng, thả Đồng Đồng.” Tô Thi Thi thả chậm bước chân, trầm giọng nói.

Đoàn Kế Hùng đôi mắt trầm xuống, trong lòng sớm có chủ ý, nhìn thoáng qua mấy người Đoàn Ngọc Lộ, nói: “Trước để cho bọn họ rời đi.”

“Cô dựa vào cái gì để cho chúng tôi rời đi?” Đoàn Ngọc Lộ vừa nghe liền không vừa ý, hướng mẹ và chị gái mình liếc mắt ra hiệu.

Hôm nay nếu là không thể đạt được chút ưu đãi, nửa đời sau của bọn họ phỏng chừng liền xong rồi.

Phương Thanh Hoa cùng Đoàn Ngọc Tường lập tức đi tới bên người Đoàn Ngọc Lộ, thái độ cường ngạnh.

“Chúng tôi là tới hỗ trợ!”

“Không đi? Có thể, đợi Bùi Dịch đến chỗ sẽ xảy ra chuyện gì, lúc đó khó mà nói rồi.” Tô Thi Thi mâu quang trong veo mà lạnh lùng, giọng nói càng thêm băng lãnh.

Liền là dọa cũng cần phải đem bọn họ dọa chết. Ba người phụ nữ kia ở trong này, chỉ sẽ hỏng việc.

“Đoàn tiểu thư, nên đi thôi.” Hỗ Quân Nhạc trong lòng bồn chồn, nhịn không được khuyên nhủ.

“Đừng quên anh cùng tôi là một phe!” Đoàn Ngọc Lộ giận trừng, thề sống chết muốn kéo Hỗ Quân Nhạc xuống nước.

Hỗ Quân Nhạc đều nhanh muốn khóc, lặng lẽ lườm Tô Thi Thi một cái, phát hiện cô đang nhìn chính mình.

Hắn sợ tới mức lập tức lắc đầu cầu xin tha thứ: “Là tôi nói cho Bùi tổng biết bọn họ ở trong này, tôi cùng cô ta không phải một phe!”

“Thì ra là anh!” Đoàn Ngọc Lộ tức giận đến xoay chuyển đầu liền hướng tới Hỗ Quân Nhạc vung quyền.

“Đệch, người phụ nữ này sao lại thô lỗ như thế!” Hỗ Quân Nhạc một sốt ruột, ra sức đẩy. Đoàn Ngọc Lộ một cái không chú ý đã bị hắn phụ giúp hướng tới phía trước đánh tới.

Dưới tình thế cấp bách, hai tay cô ta bối rối quơ quạng lung tung. Liền là sao mà khéo, nhào vào trước mặt Đoàn Kế Hùng, bắt được ống quần của ông ta.

“Xú Nha Đầu buông tay!” Đoàn Kế Hùng nhấc chân hung hăng liền tung một cước, nặng nề mà đá vào ngực Đoàn Ngọc Lộ.

“A!” Đoàn Ngọc Lộ một tiếng kêu đau đớn, thân thể hướng bên cạnh lăn một vòng, đau đến mặt mũi trắng bệch.

“Ông cái Lão Bất Tử này!” Đoàn Ngọc Lộ đứng lên, căm hận nhìn Đoàn Kế Hùng.

Tích góp nhiều năm oán khí như vậy, bị vừa rồi một cước kia toàn bộ đá ra rồi.

“Hư việc nhiều hơn là thành công!” Tô Thi Thi cắn răng, đối với Dương Dũng bên cạnh nói, “Bắt cô ta đi.”

Vâng ạ Dương Dũng gật đầu, lặng lẽ đi đến sau lưng Đoàn Ngọc Lộ.

“Ngọc Lộ, cẩn thận!” Phương Thanh Hoa thấy thế lập tức hô to.

“Mẹ, người mặc kệ đi!” Đoàn Ngọc Tường sợ tới mức lập tức che miệng Phương Thanh Hoa, đem bà ta hướng bên cạnh kéo đi, “Bùi Dịch lập tức liền muốn đến rồi, chúng ta quản không xong.”

“Tường Tường…” Phương Thanh Hoa sắc mặt trắng bệch, nhưng chỉ từ chối một giây liền buông tha chống cự.

Bọn họ làm sao có thể đấu thắng được Bùi Dịch!

“A, buông ra!” Đoàn Ngọc Lộ còn không có phản ứng kịp đã bị Dương Dũng xoay vặn hai tay ra sau lưng, hét rầm lêm, “Tô Thi Thi cô tới cùng muốn thế nào? Chúng tôi là tới cứu Đồng Đồng! Cô để cho hắn buông!”

“Dẫn cô ta đi.” Tô Thi Thi nhàn nhạt liếc cô ta một cái, chính mình hướng tới trên tảng đá đi đến.

“Mày đứng lại!” Đoàn Kế Hùng kiêng kị nhìn Tô Thi Thi.

Ông ta nhớ rõ rất rõ ràng, đứa cháu gái này của ông ta cũng không có giống như bề ngoài xem ra nhu nhược yếu đuối như thế.

“Để cho Đồng Đồng lên. Ông như vậy sẽ dọa hỏng nó. Ông cũng không muốn để cho một người vô dụng đến kế thừa Đoàn thị đi.” Tô Thi Thi khắc chế trong lòng khẩn trương, tận lực bình tĩnh nói.

“Các người rời khỏi nơi này, ta lập tức để cho nó đi lên. Ta lúc trước nói, chỉ cần các người đáp ứng hai điều kiện của ta, ta liền khiến cho Đồng Đồng trở về.” Đoàn Kế Hùng nói xong, ngón tay chỉ vào người ở phía xa Nhậm Tiếu Vi, đối với Tô Thi Thi nói.

“Mày để cho bà ta đảm bảo hẳn không có ý đồ với Đồng Đồng. Đồng Đồng là người của Đoàn gia ta, nó không thể đi đâu hết!”

Tô Thi Thi nhíu mày, quay đầu nhìn về phía Nhậm Tiếu Vi.

Nhậm Tiếu Vi cắn răng, hiện ở phía sau bà dám không đáp ứng sao?

“Được, tôi đáp ứng ông!” Nhậm Tiếu Vi gian nan nói, trong lòng chỉ ngóng trông Bùi Dịch lập tức liền đến, như vậy bà sẽ không sợ cái Lão Bất Tử này rồi!

Đoàn Kế Hùng thấy các cô đáp ứng, thái độ buông lỏng một chút, nhưng vẫn lại là thả câu ngoan độc nói: “Các người nếu là dám đổi ý, ta sẽ có biện pháp xử lý các người!”

Tô Thi Thi trong lòng cười lạnh.

Đều đã là một con hổ giấy, lại vẫn cậy mạnh như thế!

“Các người…” Đoàn Ngọc Lộ nhìn thấy vệ sĩ của Đoàn Kế Hùng vậy mà muốn đem Đoàn Tĩnh Đồng kéo lên, lập tức tức giận vô cùng.

“Dựa vào cái gì mỗi một lần đều là cô đạt được ưu đãi! Tô Thi Thi, dựa vào cái gì cô liền tốt số như vậy!” Đoàn Ngọc Lộ tức điên, “Tôi không chiếm được, cô cũng đừng hòng có được!”

Đoàn Ngọc Lộ không biết lấy đâu ra khí lực, dùng lực đẩy ra Dương Dũng, hướng phía trước chạy tới, la lớn: “Đoàn Kế Hùng ông chính là kẻ ngu ngốc, Đoàn Tĩnh Đồng không phải con trai của ông! Nó là con của Nhậm Tiếu Vi cùng Hỗ Khải Văn sinh!”

Ông…

Tất cả mọi người cảm giác trong đầu oong một tiếng, ngây dại.

“Không phải con trai Đoàn gia?” Tô Thi Thi hoài nghi chính mình có phải nghe lầm hay không, theo bản năng nhìn Nhậm Tiếu Vi. Khi thấy Nhậm Tiếu Vi trắng bệch sắc mặt khi đó, tâm mạnh trầm xuống.

Có đáp án miêu tả sinh động.

Khó trách Nhậm Tiếu Vi gần đây khác thường như thế, khó trách Nhậm Tiếu Vi sợ Đoàn Kế Hùng gây bất lợi cho Đồng Đồng như thế; khó trách Nhậm Tiếu Vi nghĩ muốn hết mọi biện pháp muốn gặp Hỗ Khải Văn…

Toàn bộ đều đã sáng tỏ rồi.

Tô Thi Thi thật sự nghĩ muốn đại nghịch bất đạo đánh chết bà điên này! Hận đến hận không thể lóc da xẻo thịt bà ra!

Cô đã không dám nhìn tới sắc mặt Đoàn Kế Hùng.

“Mày lặp… Lặp lại lần nữa!” Đoàn Kế Hùng triệt để u mê, ngơ ngác nhìn Đoàn Ngọc Lộ.

“Ômg nghe không hiểu tiếng người sao… Hu hu hu…” Đoàn Ngọc Lộ còn chưa nói xong, đã bị Dương Dũng bụm miệng.

Đúng là toàn bộ cũng không kịp rồi.

“Cả nhà này đều là kẻ điên!” Hỗ Quân Nhạc sợ tới mức tâm can đều nhanh nhảy ra ngoài, thừa dịp mọi người không chú ý, lặng lẽ bò xuống tảng đá lớn, chuồn mất.

“Ha ha ha, không phải là con ta?” Trên tảng đá vang lên tiếng cười của Đoàn Kế Hùng như người thất tâm phong một dạng.

Ông ta nhìn chằm chằm Nhậm Tiếu Vi, hai mắt màu đỏ tươi, giống như con sói đói trong đêm đen nhìn chằm chằm con mồi một dạng: “Thì ra là thế! Khó trách bà gấp như thế muốn đem Đồng Đồng mang đi, thì ra là tiện chủng của bà cùng người khác sinh!”

“Con không phải tiện chủng! Cha, con không phải tiện chủng!” Vách núi truyền đến tiếng Đoàn Tĩnh Đồng khóc.

Vừa rồi bọn họ nói mấy lời kia cậu đều đã nghe được.

“Đồng Đồng…” Tô Thi Thi hốc mắt đỏ lên, đau lòng vô cùng.

“Ta muốn giết nó! Đem dây thừng chém đứt cho ta, ta muốn để cho nó chết!” Đoàn Kế Hùng điên rồi một dạng hô lên.

“Ông dám!” Tô Thi Thi ánh mắt phát lạnh, phi tới chỗ ông ta.

“Thi Thi!” Vừa đuổi tới chân núi Bùi Dịch đột nhiên trái tim tê rần, thiếu chút nữa từ trên sơn đạo té xuống.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.