Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 507: Ẩn thân



Gió nhẹ thổi qua cành, phất qua mặt, mang theo một tia cảm giác mát. Ở trong nắng sớm, Đoàn Ngọc Lộ trên mặt mang theo hưng phấn cùng nhiệt huyết, đang ra sức khuyên bảo Hỗ Quân Nhạc.

“Anh nếu không đi tìm nó, đến lúc đó nó thật sự xảy ra chuyện gì, anh lương tâm không cắn rứt sao?”

Hỗ Quân Nhạc gãi gãi tóc: “Ông nội của tôi nếu là biết tôi tham gia vào chuyện này, không đánh chết tôi thì không vừa lòng!”

“Anh…” Đoàn Ngọc Lộ tức giận. Cô ta nói đến miệng đều đã cứng, người đàn ông này vẫn lại là như rùa rụt đầu không dám

Vậy cũng đừng trách cô ta dụng tuyệt chiêu rồi!

“Anh không đi cũng đừng trách tôi đem chuyện này nói ra hết! Anh trừng cái gì mà trừng, tôi biết nhà anh lợi hại. Tôi đã sớm chuẩn bị tốt, tôi muốn tung ra chút chuyện này, tự nhiên sẽ có người giúp tôi tuyên bố tin tức!” Đoàn Ngọc Lộ ngạnh cổ nói.

“Cô… Được rồi, cô nói cho tôi biết ở nơi nào, tôi với cô cùng đi.” Hỗ Quân Nhạc cắn răng.

Đoàn Ngọc Lộ lập tức mặt mày hớn hở, lặng lẽ nhìn bên cạnh, ghé sát vào bên cạnh Hỗ Quân Nhạc, nhỏ giọng nói: “Đoàn Kế Hùng ở Tây Sơn có một tòa biệt thự, không đăng ký tên của ông ta, cho nên người khác tra không tới.”

“Ngọn núi?” Hỗ Quân Nhạc trừng mắt.

Khó trách Bùi Dịch bọn họ tìm không thấy, trốn vào trong núi, có thể tìm đến mới là lạ!

“Đi thôi.” Đoàn Ngọc Lộ nói xong liền đến kéo tay Hỗ Quân Nhạc.

Hỗ Quân Nhạc liền giống như bị kim đâm một dạng vội vàng thối lui một bước: “Động tay động chân làm gì. Chúng ta phải lặng lẽ ra ngoài, chẳng thế thì bị ông nội của tôi biết tôi nhất định phải chết!”

“Thực phiền toái.” Đoàn Ngọc Lộ oán thầm một tiếng, ở sau lưng Hỗ Quân Nhạc.

Bọn họ vẫn đều không có phát hiện Hỗ Sĩ Minh đứng ở một bên khác của hoa viên. Nếu không, có cho Hỗ Quân Nhạc một trăm cái lá gan cũng không dám cùng Đoàn Ngọc Lộ đi tìm người.

“Vương Thạc, phái người đi theo Tam Thiếu, đừng cho nó phát hiện.” Hỗ Sĩ Minh cầm ra điện thoại phân phó cho trợ lý.

“Lúc này, Bùi Dịch bọn họ hẳn là còn đang ở khắp nơi tìm người đi?” Hỗ Sĩ Minh trong mắt hiện lên quét xuống giảo hoạt.

Liền làm cho bọn họ thêm sốt ruột một hồi đi.

Bên này, Đoàn Ngọc Lộ thừa dịp Hỗ Quân Nhạc đi chuẩn bị thời điểm, vụng trộm gọi điện thoại cho mẹ mình.

“Mẹ, người cùng chị khẩn trương đi Tây Sơn. Chị hẳn là biết địa chỉ, chính là nơi trước đây ông nội mang chị đến đó đi chơi cái căn biệt thự kia, đúng, chính là ở nơi này.” Đoàn Ngọc Lộ hạ giọng, “Mẹ, chuyện này nhất định đừng nữa nói cho người khác biết.”

“Ta biết rõ, con đứa nhỏ này, đến mẹ đều đã không tin sao?” Phương Thanh Hoa oán trách nói, trong lòng cũng kích động vô cùng.

“Con cúp đây, các người động tác nhanh lên.” Đoàn Ngọc Lộ cúp điện thoại, khóe miệng xẹt qua quét xuống châm chọc.

“Nếu không phải thật sự không thể tin ai khác, mới hẳn không tìm các người.” Đoàn Ngọc Lộ nhìn nhìn trong phòng, thấy Hỗ Quân Nhạc còn không có đi ra, có chút phiền táo.

Cô ta sợ Hỗ Quân Nhạc đến lúc đó ra vẻ để cho cô ta một chút ưu đãi đều đã không có, không có biện pháp mới tìm mẹ cùng chị của mình hỗ trợ.

“Hừ, chúng ta ba người, một mình anh, không tin đấu không lại.” Đoàn Ngọc Lộ tin tưởng mười phần.

Bây giờ, cô ta nhất định phải đem Đoàn Tĩnh Đồng mang về đây. Sau đó, Hỗ gia cùng Bùi Dịch, còn có người cô ta hận nhất Tô Thi Thi, cũng đều phải nghe theo cô ta!

Tô Thi Thi lúc này vừa cảm giác ngủ được cũng không an ổn, Bùi Dịch hơi động thân, cô cũng thức dậy theo.

“Đánh thức em rồi hả?” Bùi Dịch ánh mắt ôn nhu.

“Không có.” Tô Thi Thi lắc đầu, “Vừa rồi mơ thấy Đồng Đồng rồi.”

“Nó sẽ không có việc gì.” Bùi Dịch an ủi.

“Bùi Dịch, em cuối cùng cảm thấy được chuyện này có phần kỳ quái. Mẹ phản ứng giống như có phần không quá đúng lắm.” Vấn đề này Tô Thi Thi đã suy nghĩ một ngày một đêm, lúc này nhịn không được nói ra.

Bùi Dịch trầm mặc gật gật đầu.

Anh cũng đang tự hỏi vấn đề này. Mẹ anh giống như từ khi Hỗ Khải Văn trở về đến nay, liền giống như thay đổi thành một người khác một dạng.

“Bọn họ ngày đó tới cùng đã nói cái gì?” Bùi Dịch nhíu mày.

Ngày đó anh an bài Hỗ Khải Văn cùng mẹ anh đã gặp mặt, ngày hôm sau Đồng Đồng đã bị Đoàn Kế Hùng mang đi, mà mẹ anh cảm xúc rõ ràng cũng không đúng, quá kịch liệt.

Bỗng nhiên, Bùi Dịch nghĩ đến chuyện trước đó Hỗ Quân Nhạc vụng trộm đi tìm Tô Thi Thi. Anh nhớ rõ Hỗ Quân Nhạc bị anh hù sợ, sau cùng đi tìm mẹ anh.

“Em đi ăn bữa sáng đi.” Bùi Dịch bỏ lại một câu, lấy di động đi ra phòng ngủ.

Tô Thi Thi nghi hoặc xuống giường, không biết anh đột nhiên là làm sao vậy.

Bùi Dịch sau khi rời khỏi phòng ngủ liền đến trong viện, cầm điện thoại gọi một cái dãy sô không tính rất quen thuộc.

“Tôi muốn gặp cậu.” Điện thoại vừa thông, Bùi Dịch lạnh lùng nói.

“Bùi… Bùi tổng?” Hỗ Quân Nhạc cùng gặp quỷ một dạng, thiếu chút nữa lái xe lao xuống sông rồi, “Tôi… Tôi hiện tại không rảnh.”

Hù chết hắn, Bùi Dịch làm sao có thể ở phía sau tìm hắn. Chẳng lẽ anh biết rõ?

Hỗ Quân Nhạc nhìn nhìn Đoàn Ngọc Lộ đang ngồi trên ghế lái phụ ngủ gà ngủ gật, trong lòng xoắn xuýt, không biết nên nói cho Bùi Dịch Đoàn Tĩnh Đồng ở đâu hay không

“Không đến gặp tôi, tự gánh lấy hậu quả.” Bùi Dịch nghe ra giọng Hỗ Quân Nhạc không quá đúng lắm, giọng nói lạnh hơn vài phần, tràn ngập cảm giác áp bách.

Anh chính là muốn lừa hắn!

“Tôi…” Hỗ Quân Nhạc cắn răng, bất chấp tất cả nói, “Tôi hiện tại muốn đi Tây Sơn tìm Đoàn Tĩnh Đồng, thật sự không rảnh.”

Hỗ Quân Nhạc nói xong lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai cúp điện thoại, sợ tới mức tâm can loạn chiến.

“Chết thì chết, dù sao anh ta rất nhanh cũng liền biết nhóc con kia đang ở đâu. Đến lúc đó bị anh ta biết mình không nói khẳng định cũng sẽ không bỏ qua mình.” Hỗ Quân Nhạc nói thầm.

Hắn trên cái này thế giới sợ nhất chính là vợ chồng Bùi Dịch cùng anh họ Hỗ Sĩ Minh của mình. mấy người này người nào cũng không thể trêu chọc!

“Anh nói chuyện với ai?” Đoàn Ngọc Lộ mơ mơ màng màng tỉnh lại, mơ hồ nghe được Hỗ Quân Nhạc đang nói chuyện, nghi hoặc nhìn hắn.

“Tôi ca hát. Cô ngủ thêm một hồi đi.” Hỗ Quân Nhạc tức giận nói.

Nếu không tại cái người phụ nữ nhiều chuyện này, hắn làm sao có thể biến thành như bây giờ tiến thóai lưỡng nan.

Đoàn Ngọc Lộ ngáp một cái, thân thể nghiêng qua một bên, lại đã bắt đầu ngủ gà ngủ gật.

“Thi Dịch” thư phòng, Bùi Dịch mặt không chút thay đổi đưa điện thoại di động đặt lên bàn, mày thâm sâu vặn chặt lại

“Lão hồ ly!”

Khó trách bọn họ làm thế nào cũng đều tìm không thấy, thì ra là trốn đến nơi đó!

Anh một bên thông báo cho Tần Phong để cho cậu ta phái người qua trước, một bên ra ngoài tìm Tô Thi Thi.

“Có phải có tin tức rồi hay không?” Tô Thi Thi vừa lúc chạy tới, nhìn thấy vẻ mặt của anh, lập tức khẩn trương hỏi han.

“Đang ở Tây Sơn, anh hiện tại liền qua đó.”

“Em với anh cùng đi!” Tô Thi Thi lập tức nói.

Cô cảm thấy được muốn gặp chuyện không may, còn ở nhà chờ vô ích như vậy thật sự muốn điên rồi.

“Thi Thi, em ngoan.” Bùi Dịch nhíu mày, không nghĩ muốn để cho cô đi mạo hiểm.

“Em…”

“Mẹ cùng cô ta cùng đi!” Nơi xa bỗng nhiên truyền đến một giọng nói lạnh thấu xương, Nhậm Tiếu Vi không biết từ khi nào thì đứng ở trong hành lang, sắc mặt trầm trầm nhìn Tô Thi Thi.

“Mẹ, Thi Thi cô ấy thân thể không quá thoải mái…”

“Đoàn Kế Hùng hiện tại kiêng kị nhất chính là con cùng vợ con. Nếu lỡ ông ta nổi điên, thấy Thi Thi sẽ phải kiềm chế đôi chút. Tiểu Dịch, con đi giúp mẹ làm chút chuyện. Đến lúc đó chúng ta sẽ hội hợp.” Nhậm Tiếu Vi một câu ngăn chặn Bùi Dịch cự tuyệt.

“Đoàn Kế Hùng đem tài sản cùng giấy tờ công ty gì đó đều đặt trong quỹ bảo hiểm ở ngân hàng, đây là cái chìa khóa ấn tín cùng quỹ bảo hiểm của ông ta, con đi lấy ra.” Nhậm Tiếu Vi nói xong hướng Bùi Dịch đưa qua một cái hộp gỗ màu đen.

Đây là bà rất không dễ dàng mới lặng lẽ lấy đến, Đoàn Kế Hùng bản thân cũng không biết.

“Mẹ, con nắm chắc, không cần những thứ này…” Bùi Dịch nhíu mày.

“Vạn nhất?” Nhậm Tiếu Vi lập tức nóng nảy, “Vạn nhất có cái ngoài ý muốn, con liền muốn mất đi em trai rồi!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.