Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 499: Để cho Đồng Đồng về nhà



“Để cho Đồng Đồng về nhà?” Tô Thi Thi không nghĩ tới Đoàn Kế Hùng giúp bản thân nói chuyện, thực ra là vì Đoàn Tĩnh Đồng.

“Không sai, Đồng Đồng chính mình có nhà, vẫn ở lại chỗ các người còn ra thể thống gì nữa.” Đoàn Kế Hùng nhìn đến Tô Thi Thi liền tức giận, nhưng vẫn lại là nhịn được.

“Cái này…” Tô Thi Thi nhìn thoáng qua Bùi Dịch, không biết nên đồng ý hay không.

Đoàn Kế Hùng nói cũng đúng, Đoàn gia dù sao mới đúng là nhà của Đoàn Tĩnh Đồng. Cha mẹ cậu đều đã ở Đoàn gia trang viên, để cho cậu vẫn ở tại “Thi Dịch” quả thật có điểm ích kỷ rồi.

“Đồng Đồng từ trước đến nay có chủ kiến, chuyện này trước tiên hỏi một chút ý kiến của nó.” Bùi Dịch suy nghĩ xong, nói.

“Nó chỉ là một đứa bé có cái chủ kiến gì? Ta là cha nó, ta định đoạt!” Đoàn Kế Hùng vừa nghe liền phát hỏa.

Ông ta vừa rồi ở trước mặt ký giả nói những lời này đều đã nói vô ích à? Ông ta đều đã cấp cho bọn họ mặt mũi lớn như vậy, hai đứa nít ranh này còn không biết thu tay!

“Hôm nay lúc Đồng Đồng tan học, ta sẽ phái người đi đón nó. Các người không cần phải xen vào rồi.” Đoàn Kế Hùng nói.

“Ông làm việc cho tới bây giờ cũng không quản đến cảm nhận của người khác. Đồng Đồng có suy nghĩ của chính mình, giống như nó không muốn trở về, ông cũng không thể miễn cưỡng nó.” Tô Thi Thi lạnh mặt nói.

Cô không nghĩ muốn để cho Bùi Dịch cùng Đoàn Kế Hùng xảy ra xung đột đến lúc đó bị mẹ mắng, cái tên xấu xa này liền để cho cô đứng ra gánh vác đi.

“Mày!” Đoàn Kế Hùng xụ mặt xuống, nghĩ muốn muốn phát tác, nhưng nhớ tới tình huống hiện tại của Đoàn thị, lại không thể không nén giận.

“Buồn cười, ta để cho con trai của mình về nhà, vẫn còn phải cần các người đồng ý?” Đoàn Kế Hùng lời tuy nói như vậy, sau cùng vẫn lại là thỏa hiệp, “Các người đi về hỏi hỏi nó, nói cho nó, để cho nó về nhà.”

Ông ta nói xong liền đi rồi.

Tô Thi Thi kinh ngạc., các bạn có gì thắc mắc có thể inbox trực tiếp để được giải đáp. “Ông ta vậy mà cứ như vậy đi tới?” Tô Thi Thi cho rằng Đoàn Kế Hùng ít nhất sẽ phát hỏa, không nghĩ tới nói xong liền đi rồi.

Cô nhìn đến Bùi Dịch cau mày, hỏi: “Có phải xảy ra chuyện gì rồi hay không?”

Bùi Dịch trầm mặc một phen, nói: “Mẹ cùng Hỗ Khải Văn là quen biết cũ. Mẹ nhờ anh an bài để bà cùng Hỗ Khải Văn gặp mặt, khả năng bị lão già này biết rồi.”

“Chú hai của Hỗ Sĩ Minh, cái họa sĩ lang thang nổi danh kia?” Tô Thi Thi trừng lớn mắt, nhớ tới tình huống ngày đó ở trong phi trường.

“Khó trách khi đó mẹ lại đi theo đám fan của Hỗ Khải Văn. Nhưng chuyệnnày cùng Đồng Đồng lại có cái quan hệ gì?”

Bùi Dịch lại là trầm mặc một trận, lắc đầu: “Không phải rất rõ ràng. Nhưng dựa theo phản ứng của lão già kia, có khả năng ông ta cho rằng mẹ muốn dẫn Đồng Đồng đi.”

“Mang Đồng Đồng đi? Cùng Hỗ Khải Văn đi?” Tô Thi Thi trợn mắt há hốc mồm.

Khó trách Đoàn Kế Hùng khẩn trương như thế.

“Vậy muốn nói cho Đồng Đồng biết sao?” Tô Thi Thi cực kỳ khó xử.

Đoàn Tĩnh Đồng dù sao cũng chỉ là một đứa bé mười một tuổi, loại chuyện này đối với trẻ con ảnh hưởng quá lớn.

“Nó đã là  một đứa bé lớn rồi.” Bùi Dịch trầm giọng nói.

“Cái này… Được rồi.” Tô Thi Thi cảm xúc có chút giảm.

Cô lúc còn rất nhỏ, cha mẹ cô liền ly hôn, biết  rõ chuyện gia đình tan vỡ đối với một đứa bé tổn thương bao lớn. Nếu có thể, cô thật sự không hy vọng Đoàn Tĩnh Đồng cũng phải trải qua những thứ này.

“Anh đi một chuyến đến công trường. Em ngoan ngoãn ở trong công ty đợi anh, biết chưa?” Bùi Dịch đi tới hôn một cái lên trán Tô Thi Thi, ôn nhu nói.

“Được rồi, em hẳn không chạy loạn.” Tô Thi Thi bất đắc dĩ nói.

Hiện ở bên ngoài nhiều phóng viên như vậy, cô liền là nghĩ muốn chạy loạn cũng không dám.

Bùi Dịch ra ngoài thời điểm, vừa lúc đụng phải Hỗ Sĩ Minh đến tìm Tô Thi Thi.

Tô Thi Thi ở trong phòng làm việc, chỉ nghe đến tiếng rống giận dử của Hỗ Sĩ Minh, sau đó, liền không có sau đó rồi.

“Thi Thi, Hỗ tổng nửa bên mặt còn lại cũng sưng lên.” Một lúc sau, Ôn Ngọc truyền tin tức đến rồi.

“Phụt…” Tô Thi Thi chính đang uống nước, một ngụm nước toàn bộ phun tới.

“Đáng đánh!” Tô Thi Thi gửi cho Bùi Dịch một cái tin nhắn

Bùi Dịch rất nhanh trả lời lại: “Có cái gì khen thưởng?”

Tô Thi Thi suy nghĩ một hồi lâu, trả lời nói: “Ngâm mình trong lá bưởi tắm?”

“Tô Thi Thi, em ngứa da rồi!” Bùi Dịch gửi đến icon người phát hỏa

Tô Thi Thi nắm di động, tưởng tượng thấy Bùi Dịch dáng vẻ muốn phun lửa, ngốc cười rộ lên.

Chạng vạng thời điểm trở về, Tô Thi Thi xoắn xuýt hồi lâu, không biết phải như thế nào nói cho Đoàn Tĩnh Đồng.

“Đây, đây là KFC em vẫn muốn ăn nhất.” Tô Thi Thi đem một cái thùng gà rán ôm đến trước mặt Đoàn Tĩnh Đồng.

“Thật sao?” Đoàn Tĩnh Đồng lập tức từ trên ghế sofa nhảy lên, tay mập vừa muốn ôm lấy KFC, bỗng nhiên cảnh giác rút lại tay.

“Chị vậy mà cho em ăn loại đồ ăn không tốt cho sức khỏe này? Nói, có cái âm mưu gì!” Đoàn Tĩnh Đồng trừng mắt, không dám đưa tay qua lấy.

Cậu lần trước nhìn đến trong cửa hàng KFC có quá nhiều bạn bè của mình đang ngồi ăn, ham muốn thật lâu rồi. Nhưng mà Tô Thi Thi cùng Bùi Dịch kiên quyết không cho cậu đụng chạm loại thức ăn này, nhất là anh trai cậu, đã sớm lên tiếng, cậu dám ăn vụng, trực tiếp đuổi ra khỏi nhà.

“Cái kia… Liền là mua cho em ăn. Em không cần, chị đem cho Tiểu Ưu ăn nha?” Tô Thi Thi xấu hổ.   các bạn có gì thắc mắc có thể inbox trực tiếp để được giải đáp. Không phải là nghĩ muốn lấy lòng thằng nhóc này một phen thôi sao, như thế lại thế khó đến vậy.

“Thật sự?” Đoàn Tĩnh Đồng lại vẫn có chút lo lắng, nhưng tới cùng không cưỡi nổi hấp dẫn, vội vươn lên ôm vào trong ngực, moi lên một cái đùi gà liền gặm ăn.

“Em ăn chậm một chút, đừng để rơi trên mặt đất, đợi bị anh trai em thấy được hai người chúng ta đều thảm rồi.” Tô Thi Thi nhỏ giọng nói.

“Ừ.” Đoàn Tĩnh Đồng mơ hồ không rõ đáp.

“Cái kia… Đồng Đồng a, có chút chuyện, chị muốn hỏi  ý kiến của em một chút.” Tô Thi Thi thấy Đoàn Tĩnh Đồng ăn được cực kỳ vui vẻ, cân nhắc nhân cơ hội đem vấn đề hỏi.

“Ừ.” Đoàn Tĩnh Đồng ăn cho hết toàn bộ không rảnh trả lời.

“Chính là…” Tô Thi Thi thật cẩn thận nói, “Cha em muốn để cho em về Đoàn gia, em nghĩ muốn trở về sao?”

Đoàn Tĩnh Đồng động tác gặm chân gà mạnh dừng lại.

“Cái kia, em không nghĩ muốn trở về cũng không sao, chị dâu giúp em  đi nói với ông ta.” Tô Thi Thi sốt ruột nói, chỉ sợ đứa nhỏ này suy nghĩ nhiều.

Đoàn Tĩnh Đồng sửng sốt vài giây, rồi sau đó chậm rãi cắn hai miếng thịt gà, ăn ăn, ực một tiếng nuốt xuống.

Cậu ngẩng đầu nhìn Tô Thi Thi liếc mắt một cái, lại lấy ra một cái chân gà cắn một ngụm, chậm rãi nói: “Cha mẹ em có phải cãi nhau rồi hay không?”

“Không… Không có.” Tô Thi Thi có chút hối hận, cô thật sự không nghĩ muốn đóng vai người ác.

“Bọn họ có phải muốn ly hôn rồi hay không?” Đoàn Tĩnh Đồng đột nhiên hỏi.

Tô Thi Thi ngây ngẩn cả người, lúc này mới phát hiện miệng mình ngốc như vậy, hoàn toàn không biết nên trả lời như thế nào.

“Chị không cần gạt em, em biết bọn họ muốn ly hôn rồi. Anh đã hỏi em, là muốn làm con riêng của mẹ, hay vẫn lại là muốn tiếp tục làm tiểu thiếu gia Đoàn gia.”

“Bùi Dịch cái người điên này!” Tô Thi Thi không biết nên tức giận hay là nên bất đắc dĩ, Bùi Dịch vậy mà đã sớm cùng đứa trẻ nói những lời này.

Cô biết, Đoàn Tĩnh Đồng trưởng thành sớm rất nhiều chuyện nói thẳng sẽ tốt một chút, nhưng mà cô thật sự không đành lòng.

Đoàn Tĩnh Đồng bỗng nhiên ôm giấy ống nhào vào trong lòng Tô Thi Thi, ấp úng hỏi: “Chị dâu, em cái nào cũng không nghĩ muốn chọn, em đi theo chị cùng anh có được hay không?”

“Được, em thích ở  đây liền vẫn cứ ở đây.” Tô Thi Thi đâu nào bỏ được cự tuyệt, tâm muộn muộn khó chịu.

“Nếu em cũng không lựa chọn, về sau em nghĩ muốn gặp bọn họ, đều có thể gặp, phải hay không?” Đoàn Tĩnh Đồng trong giọng nói mang theo tiếng khóc.

Cậu rất sớm liền hiểu chuyện, biết cậu theo cha mình, cha nhất định sẽ không cho phép cạu gặp mẹ. Cậu cũng không nghĩ muốn cùng mẹ tách ra, cũng không nghĩ muốn rời khỏi cha mình.

“Đồng Đồng…” Tô Thi Thi nước mắt bá một phen liền chảy xuống, đau lòng vô cùng.  , các bạn có gì thắc mắc có thể inbox trực tiếp để được giải đáp. Cô từ nhỏ cha mẹ đã ly dị, có thể loại đau xót này.

Bùi Dịch trở về thời điểm, liền nhìn đến một lớn một nhỏ hai người ôm ấp ở trên ghế sofa rơi nước mắt.

Bùi tiên sinh mặt bá liền đen, đi tới một tay kéo Đoàn Tĩnh Đồng đi ra.

“Lừa anh một chiếc việt dã, vậy mà còn dám chạy đến chỗ chị dâu em nơi này giả vờ đáng thương, lá gan em lớn quá rồi!”

Cả nhà sớm hảo ~!~


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.