Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 486: Đứng ở chỗ cao khó trốn



“Bùi tổng, anh thật đúng là bảo hộ vợ mọi nơi ha.” Hỗ Sĩ Minh ngăn đón Bùi Dịch, cười như không cười nói.

Bùi Dịch nhìn cũng chưa từng nhìn hắn liếc mắt một cái, lôi kéo Tô Thi Thi theo bên người hắn đi qua thời điểm, nghe được hắn dùng âm thanh nhỏ nhất nói.

“Anh cho là, có thể vẫn che chở cô ấy?”

Bùi Dịch thân thể hơi căng thẳng, quay đầu lạnh lùng liếc hắn một cái, sợ Tô Thi Thi nhìn ra vấn đề gì, không nói gì, mang theo Tô Thi Thi đi đến bên cạnh microphone.

Người chủ trì đang dẫn dắt chương trình, Tô Thi Thi đứng ở bên cạnh, trong lòng hơi có chút khẩn trương.

“Không sợ.” Bùi Dịch nhỏ giọng nói.

Tô Thi Thi cười lắc lắc đầu.

Cô cảm thấy được hôm nay Bùi Dịch giống như khẩn trương quá mức, cô có yếu ớt như thế sao?

Dưới sân khấu, tất cả mọi người đang nhìn lên sân khấu. Trong một cái góc xó, Đoàn Kế Hùng cùng Nhậm Tiếu Vi và Trạm Dẫn Lan đứng chung một chỗ, mà Đoàn Chấn Ba đứng ở nơi cách bọn họ hơn một thước.

Mấy người nhìn Tô Thi Thi trên sấn khấu, trên mặt đều đã mang theo một tia không vui.

“Dẫn Lan, nếu năm đó cô không có rời đi, hiện tại người đứng ở nơi đó chỉ sợ sẽ là cô rồi.” Nhậm Tiếu Vi âm u nói.

Trạm Dẫn Lan sắc mặt bá một phen liền trắng vài phần, tay cầm ly sâm banh càng thêm xiết chặt, đáy lòng có cỗ tức giận lan tràn

Cô có đôi khi thật không biết Nhậm Tiếu Vi tới cùng là nghĩ như thế nào. Giống như hiện tại, bà nói những lời này chẳng lẽ không phải tự tát vào mặt mình sao?

“Nếu tôi nhớ không lầm, năm đó tôi phải rời đi là do chính người ban tặng.” Trạm Dẫn Lan nhìn thoáng qua sân khấu đối với chuyện Tô Thi Thi được Bùi Dịch che chở đầy đủ, không nghĩ muốn nhịn nữa rồi.

Cô ta hiện tại là người thừa kế tương lai của công ty Phi Tầm, là con gái nuôi của vị phu nhân quý tộc, đã sớm xưa đâu bằng nay, đâu nào còn sợ Đoàn gia.

“Cô…” Nhậm Tiếu Vi không nghĩ tới Trạm Dẫn Lan sẽ không nể mặt mình như vậy, sửng sốt một phen, lập tức cười rộ lên, “Xem ra, cánh thật sự cứng rắn rồi. Đừng tưởng rằng chỉ có một mình cô thay đổi.”

“Bà đây là cái gì ý tứ?” Trạm Dẫn Lan trong lòng cả kinh, không biết Nhậm Tiếu Vi lời nói có phải chứa đầy hàm ý hay không.

“Hai người các người hiện tại ầm ĩ cái gì? Mất mặt xấu hổ!” Đoàn Kế Hùng thấy hai người tình huống không đúng, lập tức nhỏ giọng quát.

Nhậm Tiếu Vi cùng Trạm Dẫn Lan sắc mặt tức thì đều đã trở nên rất khó coi. Nhậm Tiếu Vi là không dằn lại, Trạm Dẫn Lan là tức giận.

Bên cạnh, Đoàn Chấn Ba không có chú ý tới tình huống nơi này, mà là chính đang không cam lòng Tô Thi Thi cùng Bùi Dịch trên sân khấu kia.

“Tiểu tiện nhân! Đem tao làm hại thảm như thế, chính mình lại hưởng phúc!” Đoàn Chấn Ba trong lòng tức giận không thôi.

Tuy ông ta hiện tại trở về Đoàn thị, nhưng mà Đoàn thị đã không thể sánh bằng trước đây, mà cha ông ta phòng ông ta như phòng sói một dạng, muốn đem tất cả toàn bộ đều để lại cho con trai nhỏ của mình, ông ta từ đầu cái gì đều không chiếm được.

Đoàn Chấn ba càng nghĩ càng giận, hận không thể xông lên đem Tô Thi Thi kéo xuống đây.

Tô Thi Thi đứng ở trên sân khấu, cảm thấy được có chút ánh mắt rất không thiện tâm đang nhằm vào cô. Nhưng cô không có nhìn lung tung chung quanh, chỉ là lẳng lặng đứng.

Đợi sau khi người chủ trì nói xong, đem microphone giao cho trên tay cô.

“Bùi phu nhân, nghe nói bây giờ hạng mục trang hoàng ngoại hành lang thôn Thành Trung là do Sunshine phụ trách đúng không? Có thể mời người giới thiệu một phen lần trang hoàng này hay không?” Người chủ trì nói chuyện thời điểm, bối cảnh trên tường màn hình lớn liền thay đổi, hiện ra hình ảnh giám sát ngoại hành lang thôn Thành Trung.

Tô Thi Thi nở nụ cười, cầm microphone nói: “Cực kỳ cảm tạ nhà thầu để cho Sunshine có thể được đến cơ hội lần này. Chúng tôi đối với chuyện trang hoàng ngoại hành lang thôn Thành Trung rất chú trọng, là căn cứ nhân văn cùng văn hóa tự nhiên dung hợp, căn cứ sinh thái trang hoàng để tiến hành, chọn dùng vật liệu tiên tiến nhất trên thế giới…”

Giọng nói của Tô Thi Thi trong trẻo, không nhanh không chậm vang vang.

Bùi Dịch liền đứng ở bên cạnh cô, trong mắt tất cả ôn nhu.

Vợ yêu của anh, biểu hiện hết sức xuất sắc.

Theo tiếng nói chuyện của Tô Thi Thi, hiện trường yên tĩnh vô thanh, tất cả mọi người là nghe cô nói chuyện.

Giờ khắc này, Tô Thi Thi bỗng nhiên cảm thấy được, chính mình thật sự trở thành nhân vật chính của yến hội này.

Cô vẫn như cũ không biết Hỗ Sĩ Minh muốn làm cái gì, cũng không biết kế tiếp sẽ sẽ xảy ra cái gì. Giờ khắc này, cô chỉ là đem mọi chuyện của chính mình làm tốt, không thể cho Bùi Dịch mất mặt.

Đúng lúc này, chỉ nghe “oành” một tiếng, cửa gỗ lớn khắc hoa vào sảnh tiệc kia bị mở tung ra, một đám người vọt tiến vào.

Tô Thi Thi đứng ở trên sân khấu, còn không có làm rõ ràng là chuyện gì xảy ra, trơ mắt nhìn một đôi mặc đồng phục cảnh sát hướng tới cô vọt đến.

“Bùi phu nhân, cô bị tình nghi tham ô dùng vật liệu dỏm trong xây dựng, xin theo chúng ta trở về hỗ trợ điều tra.”

Tham ô?

Đồ dỏm?

Tô Thi Thi trong đầu oong một tiếng, không rõ chuyện đột nhiên xảy đến này là làm sao vậy.

Cô không hề động, thậm chí không nói gì, liền như vậy nhìn người đồng chí cảnh sát kia nói chuyện với cô.

“Bùi phu nhân, phiền toái cô phối hợp.” Vị cảnh sát kia thấy Tô Thi Thi không nhúc nhích, nhíu mày, tăng thêm ngữ khí.

“Đừng sợ.” Tô Thi Thi còn đang sững sờ, Bùi Dịch vươn tay nắm lấy tay cô, che chở cô vào trong ngực, lạnh lùng nhìn cảnh sát đứng dưới sân khấu kia.

Bữa tiệc quan trọng như vậy, tới đều là Lãnh Đạo cấp cao cùng với nhân vật tầm cỡ trong thương giới, cảnh sát làm sao có thể tùy tùy tiện tiện liền tiến vào bắt người?

“Bùi Dịch!” Tô Thi Thi bỗng nhiên cầm tay Bùi Dịch, sốt ruột nói, “Anh đừng kích động!”

Tô Thi Thi thân thể có chút phát run, không biết là lúc trước khẩn trương lan tràn hay vẫn lại là giờ phút này hoảng hốt.

Cô rốt cuộc biết Hỗ Sĩ Minh muốn làm cái gì rồi!

“Cái kẻ điên đê tiện này!”

Tô Thi Thi ở trong lòng cắn răng, gắt gao xiết chặt tay Bùi Dịch, không cho anh nói chuyện.

Cô dùng thời gian nhanh nhất suy nghĩ cẩn thận mọi chuyện. Nếu không phải là có người bày mưu đặt kế, mấy người cảnh sát kia sẽ dám liều chết đến chỗ này bắt người?

“Bọn họ nhất định đến có chuẩn bị, anh lúc này không thể theo chân bọn họ xung đột.” Tô Thi Thi không dám khẳng định mục tiêu cuối cùng của Hỗ Sĩ Minh là chính mình hay vẫn lại là Bùi Dịch, cô không thể mạo hiểm, đối với Bùi Dịch nhỏ giọng nói.

Bùi Dịch khẩn căng nghiêm mặt, trầm giọng nói: “Anh sẽ xử lý…”

“Không được, không thể là lúc này.” Tô Thi Thi nhìn thấy dưới sân khấu vài vị lãnh đạo cấp cao của thành phố đi đến, đối với Bùi Dịch nhỏ giọng nói, “Ít nhất không phải ở trong này.”

Cô đã cơ bản có thể khẳng định, Hỗ Sĩ Minh là cố ý chọn lúc này.

Nếu bọn họ phản kháng mà nói, tiếp tục chờ bọn họ khả năng chính là cái gọi là “Chứng cớ”.

Tô Thi Thi ở một khắc này, đã không sợ chính mình sẽ xảy ra chuyện gì. Cô sợ đem Bùi Dịch liên lụy vào đây.

Bùi Dịch nhìn sâu vào mắt Tô Thi Thi một cái, trong lòng đau đớn vô cùng.

Anh không nghĩ tới, ở một khắc này, vợ anh vậy mà so với chính mình còn lạnh hơn bình tĩnh hơn. Đúng vậy, anh hiện tại rất loạn.

Anh không phải không nghĩ tới Hỗ Sĩ Minh sẽ xuống tay với Tô Thi Thi, nhưng thật sự đã xảy ra, anh vẫn lại là không cách nào bình tĩnh.

“Tôi đi với các vị.” Tô Thi Thi cướp đoạt tại ý định muốn mở miệng trước của Bùi Dịch hồi đáp.

Dưới sân khấu có nhỏ giọng nghị luận, nhưng hôm nay tới đều là người có thân phận, không ai sẽ giống những người trên đường không biết chuyện một dạng xoi mói.

“Bùi Dịch, nhớ rõ tới bão lãnh em.” Tô Thi Thi hướng tới Bùi Dịch nghịch ngợm nở nụ cười, một chút đều không thèm để ý bộ dáng.

Bùi Dịch lòng càng thêm đau, rất đau.

Ngàn phòng vạn phòng, vẫn lại là bị người khác luồn qua khe hở. Hỗ Sĩ Minh lúc trước để cho Tô Thi Thi đi lên sân khấu, chính là muốn làm cho bọn họ trước mắt bao người không cách nào làm cái gì.

Bùi Dịch quay đầu nhìn thoáng qua Hỗ Sĩ Minh đứng ở dưới sân khấu, quả nhiên thấy ánh mắt khiêu khích của hắn.

Bùi Dịch trong mắt khinh thường chớp lóe mà thôi, quay đầu nhìn Tô Thi Thi, chậm rãi lộ ra một nụ cười tươi tắn.

Hỗ Sĩ Minh mạnh đứng thẳng người, có dự cảm không tốt lắm.

Tô Thi Thi so với hắn càng khẩn trương, có thể tưởng tượng muốn ngăn cản, đã không còn kịp rồi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.