Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 450: Đục khoét nền tảng lại tới nữa



Nửa giờ sau, tin tức Bùi tiên sinh trở thành thê nô truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ.

Tô Thi Thi buồn bực cực kỳ.

Chỉ mỗi chuyện phát tiền lì xì như thế nào liền biến thành thê nô rồi. Càng quá đáng hơn nữa chính là, cô lại bị truyền thành “Mụ la sát cố tình gây sự “!

“Ba người thành cái chợ, lời người đáng sợ mà!” Tô Thi Thi dở khóc dở cười.

Tống Trọng Hạo cùng Đức An đối với kết quả này cũng có chút trở tay không kịp.

Tống Trọng Hạo chân thành giải thích nói: “Anh thật sự chỉ là giúp em giải một phen sự thật, tuyệt đối không có thêm dầu vào lửa hất đổ dấm chua. Ai biết lại biến thành cái dạng này.”

Bên cạnh, Đức An vẻ mặt nghiêm túc phân tích nói: “Người bình thường đều sẽ không phát lì xì như vậy. Hơn chín trăm vạn, đều là đưa chi phiếu trực tiếp nha! Người nào lại chia làm 999 cái bao lì xì, chỉ vì cho một người.”

Đức An nói xong, cho ra một cái kết luận, nhìn Tô Thi Thi chân thành nói: “Cho nên, mọi người cảm thấy được cô là mụ la sát vô lý ngốc nghếch vẫn lại là cực kỳ có đạo lý. Hahaha, cô thấy tôi nói đúng hay không? haha…”

Sau đó, hắn haha không nổi nữa.

Bùi Dịch không biết từ lúc nào đã đứng ở bên cạnh, chính là vẻ mặt không chút thay đổi nhìn bọn họ. Tô Thi Thi trên mặt tươi cười càng lúc càng lớn, so với lúc tức giận lại vẫn khủng bố hơn.

Tống Trọng Hạo hận không thể một cước đá qua, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Đức An.

Đầu năm mùng một, anh thật sự không nghĩ muốn bị xé xác, chết không chỗ chôn nha!

Người đần độn này, anh mới vừa rồi thật không dễ dàng đem chuyện này chuyển hướng đi, vậy mà hắn lại tự cho là thông minh níu trở lại!

“Chạy?” Đức An nhìn thoáng qua Tống Trọng Hạo.

Tống Trọng Hạo nhìn thoáng qua nơi xa chó ngao Tây Tạng màu đen kia đang chậm rì rì đi tới, mí mắt giật giật, mặt không đổi sắc gật gật đầu.

Đức An thấy thế, co cẳng chạy.

“Gâu gâi!” Một tiếng vĩ đại chó sủa khoảnh khắc vang lên, Tiểu Vịnh roạt một phen nhảy lên lao qua, hướng tới Đức An liền đuổi theo.

“A! Nó khi nào thì đến đây rồi! Cứu mạng a…” Đức An điên rồi, mới vừa muốn nhìn một chút tình huống của Tống Trọng Hạo, phát hiện anh vậy mà đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, mặt bá liền tái rồi.

“Tống Trọng Hạo, anh thật quá không nghĩa khí rồi… Oa, mông của tôi!”

Chỉ nghe xé kéo một tiếng, Đức An đang mặt quần bò hoàn toàn bị Tiểu Vịnh xé rách.

Tô Thi Thi còn không có phản ứng kịp, trước mắt liền có một bàn tay ngăn tầm nhìn lại. Bùi Dịch lôi cô vào trong lòng.

“Ha ha ha…” Tô Thi Thi núp ở trong lòng Bùi Dịch, cười đến đau bụng không ngồi dậy nổi.

Tống Trọng Hạo ở bên cạnh xoa mồ hôi lạnh, đi cũng không được, ở lại cũng không xong.

May mà Tiểu Vịnh theo chân bọn họ ngoạn chơi đã rất thân quen, hẳn không thật sự thương tổn bọn họ. Đức An sau cùng thực ra là bị Đại Cẩu Tử chạy tới cứu.

Nguyên nhân có chút làm cho người ta không nói được lời nào.

Đức An từ trong túi áo lấy ra một cục xương, bắt nó lấy lòng rồi.

“Các người ngày hôm qua tới cùng đi chỗ nào rồi hả?” Tô Thi Thi không nói gì nhìn một chút Đức An bên kia, lại nhìn xem Tống Trọng Hạo.

Tống Trọng Hạo nét mặt dày đỏ bừng, bất đắc dĩ nói: “Tối hôm qua đi Thành Tây tham gia lễ hội, khúc xương kia hẳn là xương lừa ăn còn lại, thật không biết tên kia làm sao có thể giấu trong quần!”

Tống Trọng Hạo càng nói càng cảm thấy được thần kỳ: “Anh ta buổi sáng rõ ràng đã thay quần áo rồi mà?”

Dù sao, đó là một câu đố chưa có lời giải.

Tô Thi Thi nghe được bọn họ tối hôm qua đi tham gia lễ hội, tò mò hỏi han: “Thật sự có chỗ ngoạn chơi tốt như vậy sao?”

Tống Trọng Hạo lắc đầu: “Không tốt ngoạn chơi, đều là mấy ông già bà cả cùng mấy đứa trẻ con. Bất quá ngày hôm qua tụi anh lái xe đem toàn bộ phố lớn ngõ nhỏ ở Bắc Kinh đều đã đi tới một lần.”

“Chúng tôi còn đi đến từng trạm xăng dầu đều đã đùa giỡn mỹ nữ ở đó một lần.” Đức An sau khi trốn thoát, chạy tới.

“Các người… Lợi hại!” Tô Thi Thi không biết nói cái gì.

Nhưng mà nhớ tới chuyện hai người này đem toàn bộ hình ảnh người dân ở Bắc Kinh đón tết đều đã xem hết một lần, trong lòng cô bỗng nhiên sinh ra một loại suy nghĩ.

Có lẽ, bọn cô tối hôm qua quả thực có chút quá mức đơn điệu rồi. Tuy nhiên, cô cảm thấy được như vậy thật sự vẫn rất thoải mái.

“Sang năm, mình nhất định cũng cần phải đem toàn bộ đường phố ở Bắc Kinh này dạo hết một lần, mang theo cả nhà già trẻ!” Tô Thi Thi ở trong lòng yên lặng nói.

Đầu năm mùng một, muốn chúc tết.

Cùng ăn xong bữa sáng, Phương Ngọc Hoa liền dẫn Tô Thi Thi cùng Bùi Dịch đi mấy nhà họ hàng thân thích chúc tết, sau đó Tô Thi Thi lại cùng Bùi Dịch đi một chuyến đến Đoàn gia.

Bọn họ không có ở lại ăn cơm, bữa cơm đầu năm mới, mọi người vẫn như cũ vây quanh ở “Thi Dịch” trong phòng ăn, đến cả Đoàn Tĩnh Đồng cũng chạy trở lại rồi.

Người một nhà, vui vẻ hòa thuận.

Buổi chiều thời điểm, Bùi Dịch đi chúc tết mấy vị trưởng bối liên quan đến việc làm ăn của mình. “Thi Dịch” không có tiếp khách lạ, cửa lớn đóng chặt.

Tô Thi Thi cùng bà nội và Tống Trọng Hạo bọn họ ngồi ở trong hậu hoa viên, phơi nắng mặt trời, cắn hạt dưa, trò chuyện phiếm, thích ý, thỏa mãn.

An bình, thoải mái. Không có chuyện quan trọng phải làm, chỉ là như thế này cùng nhau tụ họp một chỗ, vô cùng thỏa mãn.

Bùi Dịch đến xế chiều ba giờ hơn thời điểm liền trở lại rồi. Trước mặt người ở bên ngoài, Bùi Dịch vẫn cũng như cũ không nói gì nhiều, hôm nay cũng chỉ là ngồi ở bên người Tô Thi Thi, nghe bọn họ nói chuyện phiếm.

Không nói chuyện phiếm, sẽ có chút nhàm chán.

Vì thế – –

Bùi phu nhân có một người đặc biệt bên cạnh yên lặng lắng nghe, tay không ngừng làm. Bùi Dịch cầm một cái mâm nhỏ đựng trái cây, đưa ra giúp Tô Thi Thi hứng vỏ hạt dưa, rồi nhàm chán giúp cô tách luôn hạt dưa đút vào miệng cho cô.

Điển hình một cái thê nô.

Ở đây mỗi người, đều bị hình ảnh lạng mạn đến rợn da gà của hai người làm cho nghẹn rồi

Ngày đầu tiên của năm mới, trôi qua cực kỳ chậm, cũng qua cực kỳ nhanh. Đến tối tám giờ hơn, Tô Thi Thi cùng Bùi Dịch trở về phòng.

Bùi Dịch chính đang ở trong phòng tắm tắm rửa, Tô Thi Thi nằm ở trên giường chơi điện thoại.

Bỗng nhiên, trong điện thoại di động của cô truyền đến một tin nhắn lạ.

Chính xác mà nói, là người quen.

“Mình nhớ là không thêm tên điên kia vào danh sách bạn bè mà?” Tô Thi Thi nhìn chằm chằm điện thoại của chính mình, có chút hoài nghi chính mình nhìn lầm rồi.

Cô xác định không có thêm Hỗ Sĩ Minh vào danh sách bạn bè, hắn như thế nào có thể gửi tin nhắn cho cô?

Tô Thi Thi nhớ tới một lần kia Hỗ Sĩ Minh bình luận vào bài viết của cô chia sẽ cho bạn bề, một trận lạnh lưng nổi lên.

Vốn dĩ cô cũng không muốn để ý đến nó, nhưng cái tin nhắn Hỗ Sĩ Minh gửi đến kia, xóa bỏ đều đã xóa bỏ không được.

Tô Thi Thi đang ở cùng bạn bè đồng nghiệp nói chuyện phiếm, lại không thể tắt máy, không có biện pháp đành phải mở ra xem hắn muốn làm gì.

“Tôi đang ở bên ngoài nhà em.”

“Cửa sau.”

“Khẩn trương đến đây.”

Tô Thi Thi dụi dụi mắt, nửa ngày, đánh ba chữ gửi đi.

“Bệnh thần kinh.”

Đầu năm mùng một chạy tới cửa sau nhà người khác tới đục khoét nền tảng, người này không phải đầu óc có bệnh sao?

Tin nhắn của Hỗ Sĩ Minh rất nhanh trả đến.

“Không được tôi liền kêu hô, kêu hô để cho mọi người đều biết.”

“Cho em 3 phút, 3 phút sau toàn bộ Bắc Kinh đều biết.”

Tô Thi Thi không để ý tới, làn như không phát hiện.

Để cho cô ra ngoài gặp hắn?

Tô Thi Thi nhìn thoáng qua phòng tắm, rụt rụt cổ.

Bùi tiên sinh vài ngày gần đây nghỉ ngơi lấy lại sức, tinh lực rất khỏe, cô cũng không nghĩ muốn khơi dục hỏa.

Nhưng Hỗ Sĩ Minh đâu nào sẽ bỏ qua.

“Tô Thi Thi, ra đây, tôi cho em lì xì.”

Tiền lì xì?

Tô Thi Thi khóe miệng giật giật.

Cô hiện tại sợ nhất nhìn đến liền là tiền lì xì đó.

“Tô Thi Thi, em không ra tôi không dám đảm bảo chính mình sẽ làm ra chuyện gì nữa.”

“Em không ra, tôi liền trèo tường đi vào cùng Bùi Dịch một mình đấu rồi!!!”

Ba cái dấu chấm than, có thể thấy được Hỗ tổng không nhận được đáp lại, là có bao nhiêu phẫn nộ.

Tô Thi Thi đau đầu cực kỳ.

Cô còn tưởng rằng có thể an tĩnh hai ngày, người này như thế nào liền là âm hồn không tan chứ!

Cô không biết ngày hôm qua Hỗ Sĩ Minh vì cái gì sẽ đi Đoàn gia, cũng không muốn biết mục đích của hắn.

Lúc này, phòng tắm bên kia truyền đến âm hưởng, Bùi Dịch đi ra rồi.

Hỗ Sĩ Minh tin nhắn còn đang tại một cái vẻ muốn gửi nữa, Tô Thi Thi thật hoài nghi có phải hắn là đang dùng phần mềm tự động gửi tin nhắn hay không.

Cô nhìn thoáng qua Bùi Dịch đang đi tới, nghĩ nghĩ, cúi đầu, gửi qua đi một chữ.

“Được.”

Có ai đang đọc bộ nam bộc nhà tui ko nhỉ???

Đang khảo sát xem có nên dịch bộ chữ đó hay ko

Nói chung dịch hay ko thì bạn vẫn đọc thôi. Ngược cũng phải nuốt tất 😂😂😂😂😂😂

Mọi người ngủ ngon 😙😙😙😙😙


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.