Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 442: Anh hẳn không ngoạn chơi lớn như vậy đi



“Anh làm thế này có phần quá đáng không?” Tô Thi Thi nghiêng sang Bùi Dịch liếc mắt một cái.

Ôi mẹ ơi, anh đây là muốn chọc mẹ anh tức chết đó!

Quả nhiên, Nhậm Tiếu Vi sau khi nhìn đến mẹ con Đoàn Ngọc Tường đột nhiên xuất hiện, tức giận đến mặt đều nhanh tái rồi, ánh mắt lạnh như băng vèo một phen liền hướng tới Tô Thi Thi bắn qua.

“Là con gọi bọn họ tới.” Bùi Dịch đâu nào không biết mẹ mình suy nghĩ cái gì, nhàn nhạt nói, “Nếu là bữa cơm đoàn viên, con nghĩ muốn nhiều người một chút, mới gọi là đoàn viên.”

“Ông nội, phu nhân!” Bùi Dịch vừa dứt lời, Đoàn Ngọc Tường liền lập tức hướng tới Đoàn Kế Hùng cùng Nhậm Tiếu Vi hô.

“Lão gia tử, phu nhân.” Phương Thanh Hoa cũng là kích động không kềm chế được.

Toàn bộ chuyện này liền giống như đang nằm mơ một dạng. Các cô một phút trước còn đang ở trong cái nhà trọ nhỏ kia sống cuộc sống dưới đáy vực sâu, ngay sau đó liền có người xuất hiện nói muốn đưa bọn họ về Đoàn gia ăn tết.

Mẹ con Phương Thanh Hoa lập tức liền vui mừng mà khóc, nếu không phải cái người phụ nữ không nên xuất hiện kia, bọn họ sẽ càng vui mừng.

“Cái kẻ ăn mày đó là ai? Người nào để cho cô ta vào?” Lúc này, Đoàn Kế Hùng gào to, hung tợn nhìn chằm chằm cái người phụ nữ ăn mặc giống cô gái nông thôn quê mùa kia.

Trong lòng ông ta tức giận vô cùng, nhưng mà mẹ con Đoàn Ngọc Tường nếu là Bùi Dịch để cho người ta đón trở về, ông ta hiện tại có thể nói cái gì?

Đoàn thị của ông ta lại vẫn trông cậy vào vào Bùi Dịch một lần nữa hồi sinh, đương nhiên không thể đắc tội anh! Đúng là không có nghĩa là tính tình của ông ta liền tốt lên, lúc này đem lửa giận toàn bộ đều đã phát tiết đến chỗ người phụ nữ không rõ là ai kia.

“Bùi Dịch, sao loại người như thế này đều có thể gọi đến?” Nhậm Tiếu Vi nhíu mày nói, một câu hai nghĩa.

Tô Thi Thi sờ sờ cái mũi, cô cùng sư huynh bọn họ cũng hẳn là “loại người” kia đi.

Chỉ là cô lúc này cũng đang nhìn cái người phụ nữ đột nhiên xuất hiện kia, trong lòng tràn đầy nghi hoặc.

Người kia vừa xuất hiện, liền vẫn hung tợn nhìn chằm chằm cô, giống như là thấy được kẻ thù giết cha một dạng.

Tô Thi Thi vô tội nhìn Bùi Dịch liếc mắt một cái, nhỏ giọng hỏi: “Người đó là ai?”

Bùi Dịch nhướng mày, vẻ mặt hơi lạnh: “Không biết.”

Cô gái này quả thật không biết là ai. Anh để cho vệ sĩ đến đón đúng là chỉ có mẹ con Phương Thanh Hoa.

“Xem ra tất cả mọi người không biết tôi rồi. Thật sự là lòng người dễ thay đổi ha, lúc này mới bao lâu thời gian, cả đám đều quên tôi rồi.” Người phụ nữ kia bỗng nhiên vượt lên một bước, bên cạnh nói chuyện bên cạnh hướng tới trong phòng muốn tiếp cận mọi người.

“Âm thanh của cô gái này…” Tô Thi Thi nghe được giọng nói của người phụ nữ kia liền hoảng sợ.

Giọng nói này thật sự không thể tính dễ nghe. Tựa như cổ họng bị kêu hô lâu dẫn đến khàn khàn, làm cho người ta nghe được yết hầu khó chịu.

“Cha, người phụ nữ này thật đáng ghét, để cho cô ra ngoài đi!” Đoàn Tĩnh Đồng bỗng nhiên nhào vào trong lòng cha mình, nhỏ giọng nói.

Cậu nhóc trưởng thành sớm, vẫn luôn cực kỳ mẫn cảm, nếu cảm nhận của cậu không có sai mà nói, vừa rồi người phụ nữ kia nhìn Tô Thi Thi ánh mắt đều chứa đầy thù hận.

Người này không thích Tô Thi Thi, cậu liền không thích cô ta.

“Ông nội… Cô…” Đoàn Ngọc Tường nghe được lời Đoàn Tĩnh Đồng nói, có chút sốt ruột, muốn giải thích một phen.

“Các người thật đúng là một chút cũng không thay đổi, trừ bỏ đuổi người ra khỏi Đoàn gia, còn có những phương pháp khác sao?” Người phụ nữ kia lại trước một bước tiến lên, châm chọc nhìn Đoàn Kế Hùng, sau đó, ánh mắt ở trên người mẹ con Nhậm Tiếu Vi đánh giá một phen.

“Đây là dã chủng của các người sao? Đều đã nuôi lớn như vậy, khó trách đến giờ vẫn không đem Đoàn thị cho Đoàn Chấn Ba cái đồ vô dụng kia, thì ra là vì để lại cho cái dã chủng…”

“Bốp!” Một cái tát, nặng nề mà hướng thẳng đến trên mặt người phụ nữ kia, dùng hết khí lực.

Nhậm Tiếu Vi thu hồi bàn tay dùng lực quá mức đến phát run, nhìn chằm chằm vào mắt người phụ nữ kia, gằn từng chữ nói: “Cô nói ai là dã chủng?!”

Bàn tay cực kỳ dùng lực, đem người phụ nữ kia đánh đến méo lệch đầu, trên mặt quấn khăn vải bông run rẩy động một phát, ẩn ẩn muốn rớt xuống.

“Tôi nói nó là dã chủng đó thì làm sao?” Người phụ nữ kia bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Nhậm Tiếu Vi nói, “Nếu nó không phải dã chủng, các người vì cái gì vẫn không dám công bố thân phận của nó?”

“Cô… Cô…” Nhậm Tiếu Vi đang muốn nói chuyện, chợt thấy khăn vải bông trên mặt người phụ nữ kia bởi vì vừa rồi cô ta ngẩng đầu mà rớt xuống, lộ ra khuôn mặt chân thật của cô ta

“Tôi cái gì?” Người phụ nữ kia vội vàng kéo lại khăn vải bông, nhếch môi, hướng tới Nhậm Tiếu Vi cười rộ lên, “Phu nhân, không biết tôi rồi hả?”

Cô ta nói xong sờ sờ trên má trái có vết sẹo lớn dài 10cm, thảm đạm cười rộ lên: “Cũng phải, tôi hiện tại trở nên xấu như thế, các người khẳng định không biết rồi.”

“Cô là ai?” Nhậm Tiếu Vi chỉ nhìn đến cô gái bị mất hai cái răng cửa miệng cười đến đặc biệt ghê tởm, thân thể khống chế không nổi có chút phát run

Người phụ nữ này sắc mặt tái nhợt giống quỷ, hốc mắt hãm sâu, trên mặt có một vết sẹo lớn dài 10cm, mất hai cái răng cửa, cười rộ lên giống như một bà già 80 tuổi.

Đâu chỉ là xấu!

Là khiến người nhìn khiếp sợ!

“Cái tình huống gì?” Tô Thi Thi cũng thấy được dáng vẻ của người phụ nữ kia, chính mình nghĩ nghĩ, quả thật không có gặp qua người phụ nữ này, như thế nào lại làm cho cô cảm giác giống như đối bọn họ rất quen thuộc một dạng?

Nhất là ánh mắt vừa rồi cô gái đó nhìn cô, vừa thấy liền là quen biết.

Bùi Dịch cau mày, ánh mắt rơi vào trên mặt người phụ nữ kia, không nói gì.

Anh đã nghĩ tới, người phụ nữ kia chính là mấy ngày hôm trước xuất hiện tại cửa Thi Dịch đem Đoàn Ngọc Tường lôi đi. Người phụ nữ này hình như đã để ý đến bọn họ có một thời gian rồi.

“Các người thật sự không biết tôi rồi hả? Tôi hiện tại có bộ dáng xấu xí như thế sao?” Bỗng nhiên, cái người phụ nữ kỳ quái kia lới tiếng hét rầm lên.

Cô ta ôm mặt mình, như là chịu được đả kích rất lớn một dạng, thì thào nói: “Đây đều là do các người ban tặng! Đoàn Kế Hùng, Tô Thi Thi, tôi có ngày hôm nay chính là do các người ban tặng! Là các người làm cho tôi trở nên thảm như thế! Tôi hiện tại trở lại rồi, các người sợ hãi sao?”

Người phụ nữ kia hướng tới trước mặt Đoàn Kế Hùng đi đến, chỉ vào mặt ông ta nói: “Ông không phải muốn bán tôi đến Trung Đông chịu chết sao? Không nghĩ tới đi, tôi vậy mà không chết!”

“Nhị Tiểu Thư?” Người lên tiếng đầu tiên chính là Đoàn Hòa Dự, ông ta đã nhận ra đó là ai.

“Đoàn Ngọc Lộ?” Tô Thi Thi quả thực đang sửng sốt nhảy dựng, làm sao cũng đều đã không nghĩ tới, người phụ nữ này vậy mà chính là Đoàn Ngọc Lộ.

Đúng là dáng vẻ hiện tại của người phụ nữ này, thật sự cùng Đoàn Ngọc Lộ trước kia khác biệt quá nhiều, không có một gì giống trước, đến cả giọng nói đều đã thay đổi, cũng không quá kỳ quái khi mọi người không nhận ra được.

“Không sai, tôi chính là Đoàn Ngọc Lộ! Tôi từ ngọn núi tới chim không bay qua được trốn ra rồi!” Đoàn Ngọc Lộ nói xong điên cuồng cười rộ lên, ánh mắt vẫn như cũ nhìn chằm chằm Đoàn Kế Hùng.

“Đoàn Kế Hùng, có bản lĩnh ông lại giết chết tôi một lần nữa đi! Tôi muốn ông phải chết, tôi hiện tại cái gì cũng không sợ, chẳng qua với người cá chết lưới rách mà thôi!”

Không có ai biết cô ta ở trong ngọn núi kia đã gặp xảy ra những chuyện gì. Cô ta liều mạng mới trốn thoát ra được nơi đó, đã tình đi đến nơi như địa ngục kia, sớm đã trở nên cái gì cũng không còn sợ rồi.

Trong phòng mọi người trầm mặc rồi.

Bây giờ, nhiệt náo tựa hồ lớn hơn nữa rồi.

Tô Thi Thi lặng lẽ lôi kéo tay Bùi Dịch: “Anh thật sự không biết?”

Bùi Dịch có chút đau đầu: “Anh không phải mỗi một chuyện đều biết rõ.”

Đoàn Ngọc Lộ xuất hiện, quả thật là chuyện ngoài ý muốn. Lúc trước đưa cô ta vào trong núi sâu, cho rằng cô ta đời này không có khả năng trốn ra được nữa, cho nên không có phòng bị.

Ai có thể nghĩ đến, cô ta thật sự lại xuất hiện!

Nhìn đến phản ứng của mọi người, mẹ con Phương Thanh Hoa trong lòng đắc ý cực kỳ. Bọn họ lúc trước nhìn đến Đoàn Ngọc Lộ cũng bị dọa sợ gần chết, hiện tại những người này biểu hiện cũng sẽ không so với bọn họ tốt hơn chỗ nào.

Bà ta nên là cảm tạ Bùi Dịch, là anh phái người đi đón bọn họ, bọn họ mới có cơ hội đem cái phiền toái này đưa đến Đoàn gia!

Chẳng thế thì, trời biết Đoàn Ngọc Lộ muốn đối với bọn họ làm cái gì.

Trong phòng ăn không khí lập tức ngưng trọng lên, Đoàn Ngọc Lộ lại vẫn ở nơi đó hùng hùng hổ hổ, một hồi khóc một hồi cười, giống người điên một dạng.

Nhưng chuyện này còn không phải kết thúc.

Lúc Tô Thi Thi cùng Bùi Dịch đang suy nghĩ biện pháp như thế nào giải quyết cái rắc rối kia, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một giọng nói.

“Đoàn Nhị Tiểu Thư trở lại? Chuyện này thật đúng là một chuyện vô cùng tốt nha chúc mừng lão gia tử rồi.”

Hỗ Sĩ Minh?

Tô Thi Thi nghe thấy giọng nói kia, theo bản năng nhìn Bùi Dịch.

Anh hẳn không ngoạn chơi lớn như vậy đi!

Mọi người ngủ ngon. Mai kaij bận rộn 😥😥😥😥


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.