Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 44: Phạt roi



Vút” một tiếng, là thanh âmda tróc thịt bong. Trong phòng khách yên tĩnh càng thêm nữa vang dội.

Mấy người hầulá gan nhỏ sợ hãi trực tiếp lui ra đứng ở bên cạnh động cũng không dám động.

Tô Thi Thi nuốt một ngụm khí lạnh, trực tiếp bị đánh đến nỗi nằm úp sấp ở trên mặt đất. Cô chỉ cảm thấy sau lưng đều đã co giật, nóng rát đau buốt, vừa rồi một roi kia thiếu chút nữa đánh cô đến thở không nổi rồi.

“Ông dựa vào cái gì đánh tôi?” Tô Thi Thi ngẩng đầu, hung tợn trừng mắt nhìn Đoàn Kế Hùngngồi ở bên trong.

Nhiều năm như vậy, ông ta lại vẫn chỉ biết dùng duy nhất chiêu này, bọn họ thật đúng là xem cô vẫn giống như năm đó là một cô bé nhát gan không nơi nương tựa Tô Thi Thi sao?

Nơi này không có bà nội cô cũng không cần lo lắng do dự nữa, cô sớm đã không còn sợ ông ta rồi!

“Mày gan to quá rồi đúng không?” Đoàn Kế Hùng gầm thét, tức giận đến lông mi đều phải dựng thẳng ên, “Ầm” vỗ một cái ghế dựa, đứng lên chỉ vào mặt Tô Thi Thi.

“Vài năm không gặp, nha đầu mày không biết chính mình là ai phải không?”

Nha đầu, nha đầu! Là, nói cô chỉ là một đứa con gái, vĩnh viễn đều chỉ là nha đầu. Tại trong mắt bọn ngườiĐoàn gia kia, con gái từ đầu không là cái gì cả, ngay cả chó Ngao Tây Tạng canh giữ trang viên cũng không bằng!

“Đoàn lão tiên sinh, phiền toái mời ông làm rõ ràng, tôi đã không phải người của Đoàn gia nữa, ông như vậy đánh tôi là phải trách nhiệmpháp luật.” Tô Thi Thi chịu đựng đau nhứctrên lưng, đứng thẳng thân thể, mặt không chút thay đổi nhìn Đòan Kế Hùng.

“Mày…” Đoàn Kế Hùng tức giận, đối với vệ sĩ bên cạnh cửa nói, “Tiếp tục đánh cho ta! Tại Đoàn gia chưa từng có người dám nói chuyệnnhư vậy với ta! Tiểu nha đầu mày bây giờ gan lớn rồi! Không muốn sống nữa đúng không?”

Ông ta vừa dứt lời, bên cạnh liền có một vệ sĩ mặc quầ áo màu đen thân hình cao lớn hướng Tô Thi Thi đi tới.

Tô Thi Thi nhìn đến người này khi đó, trong lòng mạnh cả kinh. Khó trách vừa cô đau nhức như vậy, hóa ra là người luyện võ, không đánh cô chết, thật đúng là mạng lớn rồi.

Tô Thi Thi biết chính mình trốn không thoát, đơn giản cũng chẳng muốn vùng vẫy, thẳng tắp địa đứng ở nơi đó, thà chết chứ không chịu khuất phục.

Tại Đoàn gia vĩnh viễn đều là như thế này, mặc kệ người nào cầu xin tha thứ cũng không có cách nào thoát được, ở nơi này vĩnh viễn lại không phân rõ phải trái.

Cô có thể làm chỉ là làm cho người của Đoàn gia tức chết thôi! Cô không dễ chịu, bọn họ cũng đừng nghĩ muốn quá thoải mái!

Tên vệ sĩ mặc đồ đen kia vững vàng bước đến, làm như là cố ý hành hạ Tô Thi Thi, đi đến không nhanh không chậm.

Tiếng bước chân kia càng ngày càng lớn truyền đến bên tai Tô Thi Thi, như là dao găm sắc bén đâm xuyên lên người cô, mỗi một cái đều đã cảm thấy được kinh hồn bạt vía.

Ngay lúc tên vệ sĩ kia đến khoảng cách vừa đủ chuẩn bị vung roi lên muốn hướng trên người Tô Thi Thi, bên cạnh bỗng nhiên có một bóng đen chớp lóe, một người vững vàng bắt được roi da ra sức vung đến kia, đem roi da trực tiếp từ trong tay vệ sĩ kia lấy ra, dùng lực ném đến trên mặt đất.

Tô Thi Thi quay đầu vừa thấy, phát hiện bóng đen kia chính là vệ sĩ Dương Dũng, trong lòng một trận cảm kích.

Cô còn tưởng rằng Bùi Dịch hoàn toàn không quan tâm cô, không nghĩ tới là anh âm thầm để cho Dương Dũng đi theo cô.

“Ngươi muốn tạo phản?” Đoạn Kế Hùng nhìn đến có vệ sĩ bảo vệ Tô Thi Thi, sắc mặt triệt để đen, lạnh lùng nhìn chằm chằm vệ sĩ kia, đồng thời nháy mắt ra hiệu cho người bên cạnh, “Trói lại cho ta.”

Dương Dũng một tay kéo lấy Tô Thi Thi ra phía sau lưng mình, lập tức đón đầu xông tới, trong nháy mắt liền cùng tên vệ sĩ vừa rồi đánh Tô Thi Thi đánh nhau ở một chỗ.

Nơi xa lại có vài tên vệ sĩ xông đi tới, cùng vài vệ sĩ bên trong biệt thự của Bùi Dịch đã an bài từ trước nháy mắt loạn lên ở một chỗ.

Quản gia của tiểu biệt thự này thấy như vậy một màn, gấp đến độ trên đầu mồ hôi lạnh chảy ra ầm ầm, xem xét bốn phía không ai phát hiện, khẩn trương chạy ra ngoài, gọi điện thoại cho Bùi Dịch nói cho anh tình huống nơi này.

Bùi Dịch quan tâm Tô Thi Thi như vậy, trước kia Đoàn Ngọc Lộ chạy đến khiêu khích, thiếu chút nữa ở trong biệt thự gặp chuyện nguy hiểm đến tính mạng. Hiện tại Tô Thi Thi bị người ta đánh thành cái dạng này, ông không biết bây giờ hạ nhân trong biệt thự sẽ phải chịu trừng phạt gì dù sao kết cục khẳng định hẳn không tốt chút nào.

“Ông trời phù hộ, ngàn vạn lần đừng gặp chuyện không may.” Tiểu quản gia thiếu chút nữa liền quỳ xuống trên đất. Tuy nhiên làm việc lâu năm ở đây, nhưng là trước đây trong biệt thự từ đầu liền không có địa vị, cùng Đại Quản Gia Đòan Hòa Dự lại càng không thể so được.

Bên trong không ngừng truyền đến tiếng đánh nhau, còn có tiếng rống giận dữ. Không biết là ai thông báo tin, cơ hồ đem tất cả vệ sĩ trong trang viên đều đã dẫn đến hết cả đây.

Trong biệt thự bên cạnh, Phương Thanh Hoa cùng con gái Đoàn Ngọc Lộ và con gái lớn Đoàn Ngọc Tường âm thầm xem xét tình hình biệt thự bên cạnh, trên mặt bày ra một bộ dáng quan tâm, hỏi: “Đoán thử xem, Tô Thi Thi có thể hay không gặp chuyện không may?”

Đoàn Ngọc Tường thăm dò nhìn sang bên cạnh, nói: “Nếu không đi xem thử?”

“Cái này…” Phương Thanh Hoa không dám chắc, hiện tại lão gia tử đang ở nổi nóng, giờ phút này qua đi nói không chừng tự mình chuốt lấy họa.

Đoàn Ngọc Tường an ủi: “Mẹ, hiện tại cha còn chưa có trở lại, cô ấy dù sao cũng là con ruột của cha, vạn nhất thực xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng khôngthể nói ra. Mà còn người không phải mới vừa nói chú trẻ kia đặc biệt để ý cô ấy sao? Nếu chúng ta thật sự có thể giúp một chút, coi như là một cái ân tình.”

“Như vậy… Vậy được rồi, con khẩn trương đi đi.” Phương Thanh Hoa nghe xong, lập tức gật đầu đáp ứng rồi.

Đoàn Ngọc Tường gật gật đầu, đi qua sân, đi vào bên trong biệt thự bên cạnh.

Tô Thi Thi nhìn bốn phía người đánh nhau túi bụi, mày càng nhíu thật chặt. Bọn họ ít người từ đầu không phải đối thủ, nếu cứ như vậy tiếp tục chống đỡ không được bao lâu nữa.

Ông ta càng thấy lại càng bốc hỏa, mười mấy người đánh tam bốn người, lại vẫn không chế ngự được những người này, đều là nuôi tốn cơm!

Ông ta trực tiếp chỉ vào Tô Thi Thi nói: “Đem nha đầu đó bắt lấycho ta, đánh cho chết!”

Đều là con nhócnày, dám cùng Bùi Dịch đi đăng ký kết hôn. Đoàn Kế Hùng ông cũng chưa đồng ý, bọn họ lá gan cũng to quá rồi?

Tô Thi Thi nghe được lời của ông ta nói, trong lòng giống như bị đóng băng, lòng lạnh lại, thong thả vô cảm.

Cô cười lạnh, đây là ông nội cô, cho tới bây giờ đều chỉ muốn cho cô chết.

Đoàn Ngọc Ttường đến vừa lúc gặp được có hai vệ sĩ đã bắt được Tô Thi Thi, ánh mắt cô ta tối sầm lại, bước nhanh đến tiến vào.

“Ông nội, người đừng nổi giận, có chuyện từ từ nói thôi.” Đoàn Ngọc Tường đi đến bên người Đoàn Kế Hùng, vội vàng bưng chén trà bên cạnh lên đưa tới, cười nói.

“Ông nội hà tất vì một tiểu nha đầu mà tức giận, người xem đều kinh động tất cả người trong nhà rồi, người ngoài không biết còn tưởng rằng chúng ta tại sao vậy khi dễ người khác!”

“Khi dễ người khác? Ta là đang giáo huấn đứa cháu bất hiếu này!” Đoàn Kế Hùng tức giận nói. Nhưng là nhìn đến Đoàn Ngọc Tường, tính tình rõ ràng so với vừa rồi dịu đi một chút.

Đoàn Ngọc Tường khẩn trương đem ly hứng bã trà, đáng thương tội nghiệp đưa tới bên miệngĐoàn Kế Hùng nói: “Mọi người biết ông nội là ở đây giáo huấn đứa cháu bất hiếu, nhưng là người ngoài không biết. Người nói trong trang viên củachúng ta nhiều ngườinhư vậy, bí mật khó giữ nếu nhiều người biết, cuối cùng truyền ra ngoài nói có thành không, nếu để cho người khác nghe được một chút tin đòn không tốt, đối ông càng không tốt rồi!”

Cô ta nói xong lại nhìn thoáng qua ở bên kia Tô Thi Thiđã bị bắt quỳ trên mặt đất, quay đầu tiến đếnbên tai Đoàn Kế Hùng nhỏ giọng nói:

“Hiện tại chú trẻ đối cô ấy để tâm như vậy, nếu là trở về nhìn đến cô ấy bị đả thương, khẳng định sẽ nổi giận phải hay không? Ông nội, chúng ta đều biết ông là vì muốn tốt cho chú trẻ, nhưng là ông cũng biết tính tình của chú ấy, nếu là chú ấy trở về thấy được, có thể tán thành không?”

“Chuyện này chúng ta vẫn lại là từ từ bàn tới, không gấp được.”

Đoàn Kế Hùng nghe xong nhíu mày, lạnh lùng nhìn thoáng qua Tô Thi Thi nơi xa kia, tựa như thấy được một con ruồi ghê tởmmột dạng.

Ông lại nhìn thoáng qua đứa cháu gái lớn nhu thuận này, đưa tay tiếp nhận Cốc trà, nói: “Theo ý con, trước thả nó.” △△

Đòan Ngọc Tường nghe xong, lập tức cao hứng đứng thẳng thân thể, đối với bọn vệ sĩ vẫy vẫy tay nói: “Thả người.”

Rồi mới đi đến trước mặtTô Thi Thi, đỡ cô đứng dậy, nói: “Tô tiểu thư, chuyện vừa rồi thực xin lỗi, tôi nghĩ lúc nãy khả năng có phần hiểu lầm, nhưng là những lời cô vừa rồi nói lời cũng quả thật làm người ta giận. Như vậy đi, nếu không cô đi đến chỗ của ông xin lỗi một tiếng, chuyện này coi như đi qua được không?”

Tô Thi Thi cười lạnh. Để cho cô đi nhận lỗi? Chuyện này bọn họ nói bỏ qua, cô cũng không đồng ý bỏ qua đi.

Cô cùng Đoàn gia cho tới bây giờ liền không có hiểu lầm, có, chỉ là nghiêng về một mình cô chịu ủy khuất.

“Để cho tôi đi nhận lỗi, thật có lỗi, làm không được.” Tô Thi Thi đứng thẳng thân thể, lạnh lùng nói.

“Ầm!” Đoạn Kế Hùng đem chén trà hướng trên mặt đất quăng đi bể tan nát, đứng lên gầm thét, “Đồ bất hiếu, đánh, đánh cho ta, đánh cho chết! Ai dám cầu xin, liền đánh luôn không tha!”

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một âm thanh ôn hoà: “Không biết Thi Thi là làm sai chỗ nào, để cho lão gia tử lại tức giận lớn như vậy? Nếu là lỗi ở người của ta, ta thì sẽ giáo huấn, liền không phiền toái lão gia tử rồi.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.