Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 378: Tiểu tử thối chán sống rồi!



Trên đường phố Bắc Kinh, hôm nay giống như đặc biệt náo nhiệt. Nhất là con phố bên cạnh thông hướng Phủ Thị Chính kia, gần như là nước không ngấm qua được, đổ thành hàng dài.

Tô Thi Thi cùng Bùi Dịch ngồi trên chiếc Lincoln màu bạc đang chạy dẫn đầu phía trước, bốn phía xe bảo mẫu đi theo. Mà sau lưng bọn họ đi theo một chuỗi dài xe Đài Truyền Hình.

Một chuỗi lớn phóng viên đang giơ microphone, kịch liệt đưa tin về tình huống phía trước.

“Phía trước không xa chính là Phủ Thị Chính, Bùi tiên sinh cùng Tô tiểu thư là đang muốn đi Phủ Thị Chính sao? Chuyện này cùng việc lúc trước Bùi tiên sinh bị bắt có liên quan gì sao?”

“Nghe nói Bùi tiên sinh là vì tối hôm qua đua xe bị cảnh sát giao thông mời đến chỗ đội cảnh sát giao thông. Nhưng mà có thể dựa theo tình hình này cho thấy, việc này là vì Bùi tiên sinh đang cùng Tô tiểu thư giận dỗi. Cụ thể tình huống thế nào, hai vị nhân vật chính vẫn chưa phát biểu bất luận cái ý kiến gì.”

Trên đường không rõ chân tướng đám quần chúng buôn dưa lê đang ngóng cổ cò nhìn theo, ngạc nhiên nhìn cảnh tượng trước mắt này giống như nằm mơ vậy.

“Phía trước là ai? Đây cũng quá khoa trương rồi?” Có người thán phục nói.

Mà càng không ít người muốn né tránh, không nghĩ muốn cho chính mình tự tìm phiền toái.

“Hỗ tổng, phía trước kẹt xe rồi.” Khi xe Hỗ Sĩ Minh đuổi tới đại lộ Phủ Thị Chính, lái xe phát hiện phía trước đổ nước không ngấm qua được, sợ tới mức mồ hôi lạnh trên trán đều phải xuống đến nơi.

Hỗ Sĩ Minh sắc mặt âm trầm, trầm giọng nói: “Gọi người lập tức tới mở đường!”

Lập tức hắn lấy điện thoại ra: “Réo người đi trước, chặn Tô Thi Thi lại.”

Đúng là hắn hiển nhiên sơ sót sức chiến đấu của Tô Thi Thi.

Tô Thi Thi lúc này chính đang nằm úp sấp ở trên ghế, quay đầu nhìn phía sau xe đen kịt một đám xe kia, quăng đầu nhìn thoáng qua Bùi Dịch: “Bùi tiên sinh, anh hiện tại so với minh tinh vẫn còn hot hơn.”

Bùi Dịch vậy mà thẳng tắp lưng ngồi ở trên ghế, khóe môi hơi nhếch lên, liền ngay cả Tô Thi Thi trêu chọc anh, đều không có quá nhiều phản ứng.

“Cực kỳ khẩn trương?” Tô Thi Thi để sát vào mặt anh, cười hì hì hỏi.

Bùi Dịch ánh mắt tối sầm lại, đột nhiên dơ tay kéo cô lại, ôm vào trong ngực. Cúi đầu hung hăng ở môi cô cắn một ngụm, hạ giọng nói: “Em hiện tại tốt nhất đừng trêu chọc anh. Chẳng thế thì, anh sợ thời gian không kịp.”

“Cái gì thời gian tới… Sắc ma!” Tô Thi Thi phản ứng kịp ý tứ trong lời nói của anh, sắc mặt đỏ lên, đưa tay anh đẩy ra. Lại quay đầu nhìn về phía sau xe, thở dài.

“Em thề, nhiều phóng viên đến như vậy tuyệt đối không phải là do em gọi tới!”

Bùi Dịch nhàn nhạt liếc cô một cái.

Liền tính không phải Tô Thi Thi gọi tới, cũng cùng cô thoát không được liên quan. Anh hơi chút cân nhắc một phen, đại khái đã đoán ra là ai.

“Tiểu tử thối chán sống rồi.” Bùi Dịch ánh mắt tối sầm lại, dám làm như vậy, trừ bỏ Tần Phong còn có thể là ai.

Tên tiểu tử kia gần đây bị anh cùng Tô Thi Thi cho ăn không ít thiệt thòi, phỏng chừng chính đang kìm nén mạnh mẽ, nghĩ muốn muốn trả thù bọn họ một phen.

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến, di động Bùi Dịch vang lên, cúi đầu vừa thấy, đúng là Tần Phong gọi tới.

Bùi Dịch nhận điện thoại, lại vẫn không kịp nói anh ta một câu. Tần Phong ngay tại đầu bên kia điện thoại, vội vã nói: “Tôi nói hai người các cậu tới cùng muốn làm gì? Giao thông nửa cái thành phố này đều đã bị các người làm tê liệt rồi, điện thoại của tôi đều sắp bị người đánh ta gọi đến banh rồi!”

Bùi Dịch xoa xoa mày, tựa lưng vào ghế ngồi, trầm giọng nói: “Cái này, cậu không phải nên là so với tôi rõ ràng hơn sao?”

Tần Phong lập tức nghẹn họng. Anh như thế nào lại quên những cái phóng viên này đều là do anh gọi đến chứ? Lập tức ha ha cười gượng chuyển đề tài nói.

“Tôi nghe nói, Hỗ Sĩ Minh cũng đang đến? Tôi nói hắn có phải hay không thật sự đối với Thi Thi để tâm rồi hả?”

Bùi Dịch sắc mặt bá một phen liền trầm xuống, Tô Thi Thi ngồi ở bên cạnh anh. Tô Thi Thi đột nhiên cảm giác được tựa hồ có chút lạnh, lặng lẽ nhìn anh một cái, không biết người này sao lại đột nhiên như thế nào không vui rồi.

Tần Phong biết điểm liền dừng, cũng không có tiếp tục nói đến cái đề tài này. Lập tức ngữ khí nghiêm túc lên: “Hoàng thái hậu nhà cậu cũng gọi điện thoại đến chỗ tôi rồi này, tôi nói cậu tại sao lại không nhận điện thoại của bà chứ? Coi bộ bà ấy tức giận không nhẹ, cậu khẩn trương gọi cho bà ấy một lần đi. Không đúng, cậu vẫn lại là đợi làm xong việc rồi hãy gọi cho bà ấy đi. Đừng trách tôi không nhắc nhở cậu, bà ấy cũng đã chạy tới rồi.”

Tần Phong mơ hồ đoán ra, Bùi Dịch cùng Tô Thi Thi muốn đi làm cái gì, lúc này gọi điện thoại cho Nhậm Tiếu Vi, hiển nhiên không phải lúc.

“Uh”m.” Bùi Dịch nhàn nhạt đáp, nghĩ nghĩ nói, “Cho người ta lập tức bắt đầu thu mua cổ phiếu của Đoàn thị.”

“Cậu… Thật quá độc ác!” Tần Phong sửng sốt một phen, giận dữ nói, “Thi Thi cả đời này bực bội, thì sau cùng xui xẻo chính là Đoàn gia.”

“Cúp đây.” Bùi Dịch nói xong bốp một phen liền cúp điện thoại.

“Anh đừng làm quá mức, đến lúc đó để cho Đồng Đồng thương tâm.” Tô Thi Thi đợi Bùi Dịch cúp điện thoại, có chút trầm trọng nói.

Nhớ tới tối hôm qua Tiểu Mập Mạp ra sức bảo vệ cô, mà hiện tại bọn họ vậy mà lại đang phá hoại nhà của cậu nhóc, Tô Thi Thi trong lòng cũng không dễ chịu như vậy.

“Anh tự có chừng mực.” Bùi Dịch kéo Tô Thi Thi qua, trầm mặc một phen, vẫn lại là quyết định nói cho cô một việc.

“Thi Thi, có chuyện em nên tâm lý chuẩn bị. Chuyện của mẹ, anh thật xin lỗi, lại để cho em chịu ủy khuất rồi, anh sẽ tận lực bù lại. Đồng thời anh cũng không hy vọng em lại bị thương tổn.”

“Anh nói chuyện này để làm gì? Em đã không tức giận rồi.” Tô Thi Thi cúi đầu nhẹ giọng nói.

Như là đã có quyết định, những chuyện này cũng đã sớm nghĩ thông suốt rồi. Tô Thi Thi cũng không phải loại người tính toán chi li, những chuyện quá khứ cô không nghĩ muốn nhắc lại nữa.

Bùi Dịch ánh mắt ôn nhu, ôm cô dịu dàng nói: “Anh trước kia tưởng là mình hiểu mẹ, nhưng mà hiện tại anh cảm thấy được, anh một chút đều đã không hiểu bà. Anh không biết bà đang suy nghĩ cái gì, chuyện anh hiện tại có thể xác định chính là, bà muốn đạt được Đoàn gia là vì hủy diệt nó, cũng không phải vì giữ lại cho Đồng Đồng.”

“Vì cái gì?” Tô Thi Thi đã ngẩng đầu, khó hiểu nhìn anh, “Liền tính Đoàn Kế Hùng không tốt, nhưng mà dựa theo cục diện bây giờ mà nói, những cái này là thuộc về Đồng Đồng, vì cái gì muốn hủy diệt?”

Tô Thi Thi tuy cũng rất muốn hủy diệt Đoàn thị, nhưng mà cô lại không nghĩ ra Nhậm Tiếu Vi vì cái gì cũng phải làm như vậy.

“Điểm này anh cũng nghĩ không thông, mẹ anh hận Đoàn gia, nhưng mà bà rất thương Đồng Đồng, hẳn là không đến mức hủy đi toàn bộ của Đồng Đồng.” Bùi Dịch nghĩ đến chuyện này, tâm tình cũng có chút trầm trọng lại.

“Liền tính bọn họ hận Đoàn Kế Hùng, nhưng mà Đồng Đồng dù sao cũng là con trai của Đoàn Kế Hùng. Nếu Nhậm Tiếu Vi thật sự làm như vậy, kia chẳng phải là để cho Đồng Đồng không có nhà, cũng không có cha sao.”

“Không nghĩ đến những cái này nữa, đến nơi rồi, chuẩn bị xuống xe.” Bùi Dịch nhìn thoáng qua bên ngoài, đột nhiên nói.

Tô Thi Thi híp mắt, cười như không cười nhìn Bùi Dịch: “Anh làm sao mà biết em muốn đi đâu?”

Bùi Dịch xách lên hai cái túi lớn chứa quần áo màu đỏ kia, thâm sâu nhìn Tô Thi Thi liếc mắt một cái, đối với chú Lý nói một tiếng: “Dừng xe.”

Chỉ nghe két một tiếng, xe dừng lại, Bùi Dịch mở cửa xe, dẫn đầu đi xuống xe.

Tô Thi Thi bị cái nhìn vừa rồi kia của anh làm cho toàn thân hỏa nhiệt, cúi đầu cũng đi theo xuống xe.

Bọn họ lúc này đứng ở trước mặt một tòa nhà kiến trúc cao lớn, Tô Thi Thi nhìn tấm biển lớn ở cửa ghi ba chữ “Dân chính cục”, trên mặt hiện ra một cái đại đại tươi cười.

Lúc này, mẹ chồng tương lai của cô hẳn là cũng ở trên đường đi tới rồi. Mặt sau kẹt xe lợi hại như thế, phỏng chừng chờ bọn họ tới cũng sớm đã không còn kịp rồi.

Tô Thi Thi trong mắt hiện lên quét xuống lãnh ý.

Không sai, là cô nói cho Nhậm Tiếu Vi cô muốn tới làm cái gì. Cô chính là muốn để cho bà tận mắt nhìn thấy, người bị bà dùng mọi cách khinh thường, là như thế nào đường đường chính chính làm con dâu của bà!

Là do chính bà bức cô thôi!

“Còn không qua đây?” Phía trước truyền đến giọng nói của Bùi Dịch.

Bùi Dịch chính đang quay đầu hướng Tô Thi Thi vươn tay, như vậy giống như là còn mang theo một tia vội vàng. Tô Thi Thi cười chạy lên, cùng tay anh gắt gao nắm chặt.

Hai người cùng nhau hướng tới dân chính cục đi đến.

Mọi người sớm an ~!~


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.