Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 311: Người thừa kế mới



“Tuyên bố thân phận của Đồng Đồng?”

Trong thư phòng của “Thi Dịch”, Tô Thi Thi vừa lúc nghe được quản gia đưa thiệp mời của Đoàn gia đến, biểu tình có chút ngạc nhiên.

Cô nhìn về phía Bùi Dịch đang ngồi ở trước bàn làm việc phê duyệt văn kiện. Mặc dù mọi người đều đã đoán được thân phận của Đồng Đồng, nhưng bây giờ còn không thích hợp chính thức thừa nhận, Đoàn gia có phải đã quá nóng vội rồi hay không?

Nhưng lại chỉ đích danh yêu cầu cô đưa Đoàn Tĩnh Đồng về tham gia vũ hội… Điểm nghi vấn này Tô Thi Thi cũng không hỏi ra, cô tin tưởng Bùi Dịch khẳng định cũng nghĩ tới rồi.

Lúc này Bùi Dịch sắc mặt thật bình tĩnh, nghe vậy ngẩng đầu nhìn cô một cái nói: “Em cứ an tâm đi đến đó là được rồi.”

“A……” Tô Thi Thi vẻ đăm chiêu gật gật đầu. Nếu như vậy, cô cũng không cần xoắn lên rồi.

Xem dáng vẻ của Bùi Dịch, hẳn là muốn chuẩn bị đi cạnh tranh đấu thầu cái công trình thôn Thành Trung kia rồi. Cô chỉ là một Thiết Kế Sư, đối với bất động sản không hiểu rõ lắm, cho nên đem tất cả tâm tư đều đã đặt ở công ty của mình.

Công ty Sunshine đã chính thức kinh doanh, nhờ lúc trước Hỗ Sĩ Minh giúp cô làm quảng cáo hình ảnh miễn phí, bọn họ liên tục nhận được đơn đặt hàng, để cho mỗi người đều vô cùng bận rộn hận không thể có ba đầu sáu tay.

Mà tin tức Đoàn thị xuất hiện người thừa kế mới, rất nhanh lan truyền khắp Bắc Kinh.

Trong phòng bệnh VIP của bệnh viện thành phố, Đoàn Chấn Ba đang ngồi ở trên ghế sofa xem tin tức, khi ông ta nhìn đến tin tức kia, sắc mặt xanh mét, bốp một phen đem máy tính ném xuống đất bể tan nát.

“Xảy ra chuyện gì?” Nghe được tiếng động lớn Phương Thanh Hoa lập tức chạy ra, nhìn thấy chồng mình sắc mặt hung dữ, hoảng sợ, không dám đến gần thêm bước nữa.

“Như thế nào? Sợ hãi rồi hả?” Đoàn Chấn Ba, quay đầu lạnh lùng hướng tới Phương Thanh Hoa nói vọng qua, nghiến răng nghiến lợi nói, “Nếu không phải bà sinh ra hai đứa con vô dụng như phế vật kia, bản thân tôi rơi vào hoàn cảnh này sao?”

“Được lắm, lão già kia quả nhiên có đứa con riêng, bây giờ lại còn công khai nó là người thừa kế Đoàn gia!”

“Được lắm, để cho thằng nhóc kia làm người thừa kế! Ông thật đúng là coi tôi như đã chết!”

Ông ta nói xong run run rẩy rẩy đứng thẳng hai chân, tuy chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng mà đã có thể từ từ đi một chút.

Phương Thanh Hoa trong lòng sợ hãi, nhưng vẫn lại là kiên trì đi lên đỡ cánh tay Đoàn Chấn Ba.

Đoàn Chấn Ba cùng lúc bắt được cánh tay của bà ta, dơ tay liền cấp cho bà ta một cái tát, vẫn cảm giác được chưa hết giận, hung tợn nói: “Đồ dàn bà vô dụng!”

“Ông…” Phương Thanh Hoa bụm mặt, tức giận đến hai mắt đỏ bừng, nước mắt ở trong hốc mắt đảo quanh.

Nhưng mà bà ta không dám khóc, bà ta nếu khóc chắc chắn sẽ còn thảm hại hơn.

Thời gian này bà ta luôn bên cạnh ngày đêm chăm sóc Đoàn Chấn Ba, vậy mà mỗi ngày còn bị đấnh đập tàn nhẫn, cũng sớm đã không còn giống như ngày xưa là một quý phụ nhân, bị ông ta hành hạ đều đã sắp điên rồi.

“Bà muốn tạo phản sao?” Đoàn Chấn Ba nhìn đến Phương Thanh Hoa trừng mắt ánh mắt mình, mâu quang lạnh lùng, dơ tay lại cấp cho bà ta một cái tát, “Đi đem Ngọc Tường gọi đến đây, Đoàn gia muốn cử hành vũ hội, nó tất phải trà trộn vào được cho tôi, tôi phải biết cụ thể tình hình trong đó!”

Đoàn Chấn Ba hiện tại nghèo túng, sinh hoạt thường ngày hay phòng bệnh cũng đều là dựa vào Tô Thi Thi. Trước kia những người thấy ông ta đều vẫy đuôi như chó, hiện tại cả đám đều trốn tránh ông ta, từ đầu không trông cậy được vào, chỉ có thể dựa vào đứa con gái lớn này rồi.

“Tường Tường còn đang làm việc, chờ con bé tan làm trở về…”

“Thứ bỏ đi đó mà làm việc cái gì, gọi nó lập tức tới ngay!” Đoàn Chấn Ba dơ tay vừa muốn đánh Phương Thanh Hoa.

Phương Thanh Hoa sợ tới mức vội vàng né sang bên cạnh, nơm nớp lo sợ nói: “Tôi lập tức đi gọi nó trở về.”

Trong lòng bà ta tức giận cực kỳ, hiện tại bọn họ chi tiêu trừ bỏ phí trị liệu ra, toàn bộ đều chỉ có thể dựa vào tiền Đoàn Ngọc Tường kiếm về.

Đoàn Ngọc Tường hiện tại một ngày làm đến ba công việc. Nhưng mà Đoàn Chấn Ba mỗi một lần một có chút việc liền kêu cô trở về, đã để cho cô ta mất đi nhiều công việc.

Phương Thanh Hoa trong lòng thầm hận, có cơ hội bà ta nhất định phải cùng con gái mình rời khỏi cái người đàn ông đáng hận này!

“Nói tôi vô dụng, ông không phải càng vô dụng hơn sao!” Phương Thanh Hoa lúc đi ra ngoài trừng mắt một cái Đoàn Chấn Ba trong phòng bệnh. Nếu khả dĩ, nàng chỉ mong sao hắn chết!

Tin tức Đoàn gia tổ chức vũ hội thông báo người thừa kế mới rất nhanh liền truyền khắp Bắc Kinh, thời gian tổ chức vũ hội là tối thứ bảy.

Bây giờ, Bùi tiên sinh thay Tô tiểu thư chuẩn bị lễ phục để tham dự vũ hội kia

Bộ lễ phục màu tím có thắt lưng ngang eo, trước ngực có một lớp vải ren che phủ, vừa lúc đem khe rãnh cao ngất của cô che phủ lại như ẩn như hiện.

Chỉ là lúc Bùi tiên sinh nhìn đến Tô Thi Thi mặc lễ phục xuất hiện, đôi mắt mạnh lạnh lùng, trong lòng có chút ảo não.

Anh nghĩ phải bắt cô mặt áo tay dài, che kính người từ trên xuống dưới mới đúng! Sai lầm, quá sai lầm rồi!

Vì thế, Tô Thi Thi sau cùng khi đi đến Đoàn gia, bị ép choàng lên người một cái áo choàng rất dày, đem nửa người trên của cô che kính.

Bởi vì Nhậm Tiếu Vi đặc biệt yêu cầu, Tô Thi Thi cùng Đoàn Tĩnh Đồng đi trước về Đoàn gia.

Đến chỗ nhà chính của Đoàn gia, lúc sắp xuống xe, Đoàn Tĩnh Đồng đột nhiên túm chặt cánh tay Tô Thi Thi, không được tự nhiên nhìn cô.

“Chị… Chị cũng ở lại đúng không? Không có bỏ em lại đúng không?”

“Ách…” Tô Thi Thi sửng sốt, khó trách tiểu gia hỏa này dọc theo đường đi đều đã không nói lời nào, thì ra là đang lo lắng cái này.

Cô vốn định chỉ đùa cậu một chút, đúng là nhìn đến Đoàn Tĩnh Đồng mím môi, mắt thật to chớp chớp, đáy mắt tựa hồ có chút sợ hãi.

Tô Thi Thi trong lòng mềm nhũn, đưa tay lên xoa xoa tóc của cậu, nhỏ giọng nói: “Rất không dễ dàng mới đem em bắt đi, làm sao có thể không mang theo em trở về?”

“Ha, em đây yên tâm, ” Đoàn Tĩnh Đồng mặt trắng không còn chút máu nhìn Tô Thi Thi liếc mắt một cái, nói thầm, “Không nói sớm.”

Tô Thi Thi: “…”

Cô thật muốn đánh người mà!

Được Tô Thi Thi khẳng định dắt mình về, Đoàn Tĩnh Đồng lập tức nhảy xuống xe, chạy đi tìm mẹ rồi.

Tuy cậu không thích bị nhốt trong trang viên Đoàn gia, nhưng dù sao chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, vẫn lại là nghĩ muốn ở bên cạnh mẹ mình. Trước đây mỗi ngày đều đã cùng mẹ gọi điện thoại, có đôi khi hai người còn có thể hẹn ở bên ngoài gặp mặt, nhưng đây là cậu lần đầu tiên sau hơn một tháng qua về đến Đoàn gia.

Nhậm Tiếu Vi đã sớm ở bên trong chờ, nhìn thấy con trai nhỏ của mình trở về, vui sướng dị thường, vậy mà cũng không làm khó Tô Thi Thi. Tô Thi Thi im lặng mừng rỡ, chính mình một mình ở trong đình viện đi dạo.

Sắc trời dần dần tối xuống, những khách khứa đã bắt đầu đến đây.

Tô Thi Thi ở trong đình đợi rất lâu, mãi đến khi có giọng người nói chuyện với nhau truyền tới.

“Bùi Dịch, tôi vì những hành động trước đây của anh trai tôi nhận lỗi với anh.”

Hỗ Minh Phỉ?

Tô Thi Thi sắc mặt rùng mình, theo tiếng nhìn đi qua, quả nhiên thấy là Hỗ Minh Phỉ.

Ở trước mặt cô ta có một người đàn ông thân hình cao lớn đang đứng, cho dù cách xa như vậy, vẫn như cũ có thể cảm nhận được khí chất hơn người của người đó.

Bùi Dịch.

Tô Thi Thi từ trên ghế dài đứng lên, đứng yên tại chỗ, lẳng lặng nhìn đôi nam nữ bên kia.

“Khó trách dặn đi dặn lại để cho mình đưa Đoàn Tĩnh Đồng trở về trước. Mẹ chồng tương lai, đây là mục đích của người sao?” Tô Thi Thi nhìn Bùi Dịch, biểu tình lạnh nhạt, làm cho người ta nhìn không ra cảm xúc của cô.

Rất kỳ quái, Tô Thi Thi tim ở một khắc này vậy mà cực kỳ an tĩnh, không có phẫn nộ, không có ghen tị, càng không có hoảng hốt.

Cô cũng chỉ là như thế này lẳng lặng đứng nhìn về phía trước, cô đang đợi Bùi Dịch đáp lại.

“Bùi tiên sinh, anh cũng đừng làm cho em thất vọng a!”

Tô Thi Thi nhìn chằm chằm vào Bùi Dịch, ở trong lòng thì thào nói.

Không biết có phải hay không có cảm ứng, đúng lúc này, Bùi Dịch mạnh hướng tới Tô Thi Thi bên này nhìn qua

Bùi Dịch đang nhìn đến Tô Thi Thi khi đó, đôi mắt trầm xuống, lập tức mặc kệ Hỗ Minh Phỉ, nhanh hướng tới Tô Thi Thi bên này đi tới.

Tô Thi Thi trên mặt lạnh nhạt, lạnh như muốn đóng băng, mặt có chút đen.

Anh không sợ người ta mát mặt à, đến chỗ cô để làm chi!

Cô hiện tại quay đầu bỏ chạy, có còn kịp hay không?

Xém xíu quên đăng truyên đi ngủ lun rồi. Mọi người ngủ ngon 😊😊😊😊😊😊


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.