Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 243: Đã chết mấy ngày



Đêm, càng ngày càng khuya.

Tô Thi Thi tựa vào trên người Bùi Dịch, ngơ ngác nhìn cửa phòng phẫu thuật vẫn đang đóng chặt kia. Trên tay cô lại vẫn còn lưu lại cảm giác băng lãnh vừa rồi.

Lúc ký tên lên tờ giấy đồng ý phẫu thuật kia, giờ phút này như là một tảng đá nặng nề mà đặt ở trên thân thể cô.

“Không cần có áp lực.” Bùi Dịch ôm lấy bờ vai cô, ôn nhu nói.

Tô Thi Thi yên lặng gật gật đầu, ru rú ở trong lòng anh, chút chút lại nhìn thời gian từ từ trôi qua.

Một bên khác, Đoàn Chấn Ba cùng Phương Thanh Hoa sắc mặt âm trầm ngồi ở trên ghế dài, không tận mắt thấy nhìn thấy đứa bé đã chết, bọn họ vẫn như cũ chưa từ bỏ ý định.

Tô Thi Thi cũng chẳng muốn đi quản bọn họ, thời gian từng giây từng phút trôi qua, mãi đến khi rạng sáng, cửa phòng phẫu thuật mới một lần nữa mở ra.

“Bác sĩ, cô ấy có khỏe không?” Tô Thi Thi vội vàng đứng lên, đối mặt một cái mạng người, trong lòng không có khả năng không khẩn trương.

Bác sĩ cởi khẩu trang xuống, đối với cô gật gật đầu: “Bệnh nhân tạm thời không có nguy hiểm tánh mạng, sau này phải chú ý tĩnh dưỡng…”

“Đứa bé? Con tôi?” Đoàn Chấn Ba xông đi tới ngắt lời bác sĩ nói, xông lên kéo áo của ông, đỏ mắt hỏi, “Con tôi thế nào?”

“Đoàn tiên sinh?” Bác sĩ nhìn đến thực ra là Đoàn Chấn Ba, lập tức liền sửng sốt một phen, nhưng vẫn lại là thành thật nói, “Đứa bé không giữ được, xin nén bi thương.”

“Điều này sao có khả năng…” Đoàn Chấn Ba trên mặt không còn chút huyết sắc nào.

Lúc này, trong phòng mổ có giọng nói truyền đến, y tá phụ giúp đẩy giường bệnh đi ra rồi.

Đoàn Chấn Ba cứng ngắc quay đầu, đột nhiên như là điên lên rồi một dạng xông lên, chạy đến xốc chăn đang che trên người Lưu Dĩnh Tuệ, nhanh tay hướng tới bụng của cô ta ấn.

“Đoàn tiên sinh!” Tất cả mọi người bị hành động của ông ta làm cho sợ ngây người.

Tô Thi Thi quả đấm nắm chặt, trong mắt đều là tức giận.

“Đúng là cặn bã!”

Cô thật là lần đầu tiên nhìn thấy có người đàn ông lãnh huyết như thế, trách không được năm đó mẹ cô lại thống khổ như vậy.

“Không có khả năng, có phải hay không các người liền hợp lại gạt tôi!” Đoàn Chấn Ba như người lên cơn thất tâm phong một dạng, bất lực lắc đầu.

Trông mong nhiều năm như vậy, mới có được con trai. Hiện tại đứa bé trong bụng đã hơn bốn tháng, đột nhiên không có, ông ta làm sao có thể chấp nhận được.

“Chấn Ba, là Tô Thi Thi cái tiện nha đầu này hại chết con của ông, tôi đã sớm nói cô ta lòng dạ xấu xa!” Phương Thanh Hoa xông đi tới, lôi kéo tay Đoàn Chấn Ba nói.

Bà ta chờ ở chỗ này không đi, chính là chờ cơ hội này.

“Tô Thi Thi, cha của cô trọng nam khinh nữ như vậy, ông ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô!”

“Tiện chủng!” Đoàn Chấn Ba quay đầu, hung tợn trừng mắt nhìn Tô Thi Thi, đáy mắt màu đỏ tươi một mảnh, từng bước một hướng Tô Thi Thi đi tới.

“Đó là em trai tương lai ruột của mày, mày tại sao lại nhẫn tâm ra tay như vậy?” Đoàn Chấn Ba trán nổi gân xanh nhảy dựng.

Nếu hiện tại có một cây đao, ông ta nhất định không chút do dự đâm vào trong thân thể Tô Thi Thi.

Tô Thi Thi trong mắt cô đơn chớp lóe rồi biến mất, tự giễu nở nụ cười nhạt, trong miệng đều là chua sót.

Cùng người như thế nói nhiều lời, đều là vũ nhục chính mình!

“Đoàn tiên sinh, xin tự trọng.”

Bùi Dịch che ở trước mặt Tô Thi Thi, mặt không chút thay đổi nhìn Đoàn Chấn Ba, lạnh giọng nói: “Người luôn chăm sóc Lưu tiểu thư chính là Đoàn phu nhân. Tôi nghĩ ở Đoàn gia, không có bất luận kẻ nào so với Đoàn phu nhân lại càng không muốn nhìn đến đứa nhỏ này ra đời hơn.”

“Cậu nói như vậy là có ý gì?” Phương Thanh Hoa trong lòng thoáng rùng mình.

Chẳng lẽ Bùi Dịch đã nắm giữ chứng cớ?

Không có khả năng, bà ta từ đầu liền không có lưu lại bất kỳ chứng cớ!

“Phương Thanh Hoa!” Đoàn Chấn Ba cắn răng, quay đầu lạnh lùng nhìn Phương Thanh Hoa, trong đầu rất nhanh nghĩ ra.

Theo lời của Bùi Dịch, Phương Thanh Hoa cùng Tô Thi Thi đều là kẻ nghi!

Bác sĩ kia thấy tình huống không đúng, vội vàng nói: “Việc này tôi nghĩ muốn nói rõ với các vị một chút. Đứa bé trong bụng của bệnh nhân kia đã chết được mấy ngày rồi, bởi vì đã nguy hại đến tính mạng của cô ấy, cho nên chúng tôi mới cắt bỏ tử cung của cô ấy.”

“Ông nói cái gì? Đã chết mấy ngày rồi sao?” Đoàn Chấn Ba cả người đều đã chợt ngẩn ra, lập tức quay đầu, đưa tay tóm lấy cổ Phương Thanh Hoa ra sức bóp, “Bà mau nói cho tôi biết, chuyện này tới cùng là sao?”

“Ngoại trừ hôm nay, cô ấy chưa từng có rời khỏi biệt thự. Bà đừng nói với tôi chuyện này không có liên quan gì với bà!”

“Tôi… Tôi không biết nha, tôi vẫn cho người làm quan tâm cô ta. Đứa bé trong trong bụng của cô ta đã chết, tôi làm sao có thể biết được?” Phương Thanh Hoa mặt trắng bệch hô, trong lòng bối rối đến cực độ.

Bà ta tính toán thời gian chính là mấy ngày nay. Hôm nay thấy Lưu Dĩnh Tuệ sắc mặt không tốt, liền đem kế hoạch hãm hại Tô Thi Thi tiến hành. Nhưng mà đâu nào biết được, thì ra đứa bé kia đã sớm đã chết!

“Đã chết mấy ngày rồi sao?” Tô Thi Thi mạnh che miệng mình, trong lòng tràn ra một tầng hàn ý.

Cô đột nhiên nhớ tới lần trước Lưu Dĩnh Tuệ tìm đến chính mình, nói muốn cùng đến chỗ cô ở, lúc đó sắc mặt của cô ta nhìn qua liền không tốt lắm.

Cô sau này có tìm bác sĩ đến muốn đi giúp cô ta xem bệnh, nhưng mà luôn bị Phương Thanh Hoa cản trở.

“Đứa trẻ có tội tình gì? Bà tại sao lại nhẫn tâm như vậy!” Tô Thi Thi phẫn nộ trừng mắt nhìn Phương Thanh Hoa.

Toàn bộ đều đã thông suốt, chuyện này ngay từ đầu liền là Phương Thanh Hoa đã lên kế hoạch chu toàn.

Nhưng cô làm sao cũng không nghĩ tới, Phương Thanh Hoa thậm chí ngay cả một đứa trẻ chưa thành hình cũng không buông tha!

“Các người đang nói bậy cái gì? Đừng đem nước bẩn hắt trên người tôi! Các người nếu có chứng cớ trực tiếp báo cảnh sát bắt tôi đi!” Phương Thanh Hoa vểnh cổ, kích động nói.

Chuyện đến nước này, đánh chết cũng không thể thừa nhận!

“Tiện nhân! Tôi giết bà!” Đoàn Chấn Ba gắt gao xiết chặt cổ Phương Thanh Hoa, bi thương đến chết cùng cực.

Ông ta vốn dĩ còn muốn dựa vào đứa con trai tương lai này hòa nhau một ván, đúng là hiện tại cái gì đều đã hết rồi.

“Người đâu.” Bùi Dịch đột nhiên hướng tới một góc hành lang nhàn nhạt nói.

Nơi đó, rất nhanh liền lao tới mấy vị vệ sĩ, tiến lên đem Đoàn Chấn Ba cùng Phương Thanh Hoa kéo ra rồi.

“Để cho bọn họ một người chết, một người là tội phạm giết người phải ngồi tù, như vậy lợi cho bọn họ quá.” Bùi Dịch trong mắt tàn nhẫn chớp lóe rồi biến mất.

“Các người… Không, tôi tuyệt đối không cứ như vậy chấp nhận số mệnh…” Đoàn Chấn Ba ánh mắt hừng hực, cả người như là chịu đả kích rất lớn, nghiêng ngả lảo đảo hướng tới thang máy chạy tới.

“Hu hu…” Phương Thanh Hoa vô lực ngã xuống đất, ôm lấy cổ mình, khóc lớn.

Tất cả đều đã kết thúc rồi!

Tô Thi Thi nhìn Phương Thanh Hoa liếc mắt một cái, theo y tá phụ giúp Lưu Dĩnh Tuệ đi đến phòng bệnh.

Trong lòng, là vô tận bi ai. Bọn họ tâm cơ tính toán tường tận, trong mắt đều đã chỉ có chính mình, kết quả là lại rơi vào cái kết cục thế nào chứ?

Mà bên kia, Đoàn Chấn Ba hồn bay phách lạc chạy ra khỏi bệnh viện, giống ruồi bọ không đầu óc một dạng chạy loạn trên đường.

Bắc Kinh lớn như vậy, nhưng ông ta lại không biết chính mình muốn đi đâu.

“Trở về Đoàn gia dọn đồ rồi cút đi sao?” Đoàn Chấn Ba tự giễu cười cười.

Ông ta hiện tại giống như chó hoang cùng đường.

“Tin tin~~~ ” nơi xa đột nhiên truyền đến một trận tiếng còi chói tai.

Đoàn Chấn Ba ngẩng đầu vừa thấy, mặt trắng xanh liền trắng.

Một chiếc xe container thần tốc lao đến, ông ta theo bản năng tránh sang bên cạnh, nhưng vẫn là không còn kịp nữa rồi.

“Ầm!”

Tiếng phanh gấp của bánh xe ma sát trên mặt đường tạo nên vệt cháy xém cùng tiếng va chạm vang lên vang dội cả một góc đường .

Đoàn Chấn Ba bị tông trúng bay đi, ầm một phen nện vào trong thùng rác ven đường ☆ ☆

Đường phố náo nhiệt lập tức giống như bị đông cứng âm thanh, yên tĩnh vô cùng.

Cách đó không xa trong bệnh viện, Bùi Dịch đứng ở cửa phòng bệnh của Lưu Dĩnh Tuệ, mím môi, cất điện thoại vào túi.

“Xảy ra chuyện gì?” Tô Thi Thi vừa ra tới liền nhìn thấy Bùi Dịch sắc mặt ngưng trọng. Tâm không biết sao vậy, đột nhiên dâng lên một cảm giác không hiểu sao rất kích động.

“Thi Thi.” Bùi Dịch quay đầu trịnh trọng nhìn cô một cái, chậm rãi nói, “Ông ta gặp tai nạn xe cộ.”

“Người nào…” Tô Thi Thi đột nhiên phản ứng kịp là ai, thân thể lảo đảo một phen. Khóe miệng co kéo, muốn cười, nhưng nước mắt vô ý thức liền chảy xuống.

Cô chẳng lẽ không nên vui vẻ sao? Người kia rốt cục chịu báo ứng rồi.

Nhưng mà, tại sao tâm vẫn lại là khó chịu như vậy.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.