Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 171: Như một triệu năm



“!” Một tiếng nổ mạnh, tiếng báo động vang lên.

Một tiếng nổ tung vang đi tất cả ngóc cách của trung tâm thành phố, tất cả mọi người hướng về cao ốc của thiết kế Minh Đỉnh, tất cả lo lắng không thôi.

Sự tình phát sinh làm cho người ta hoàn toàn phản ứng không kịp. Tô Thi Thi chỉ cảm thấy phía sau truyền đến một trận nóng rực một lực đẩy mạnh, cả người liền bay lên.

“Ưm…” Cô hung hăng văng trên mặt đất, Hỗ Quân Nhạc văng ngã ở bên cạnh cô, không biết sống hay chết.

Cô cũng không biết sức lực từ đâu tới, cõng Hỗ Quân Nhạc lên bỏ chạy.

Phía sau, lại truyền đến một tiếng nổ lớn, lập tức nghe được một tiếng ầm vang, cả kho hàng đều đã sụp xuống.

Bụi bay mù mịt, một cô gái mặt toàn thân váy xanh cõng một người đàn ông nửa người dưới để trần, giống một con trâu điên bị kích động, từ trong đám cháy lao ra.

Phía sau cô người đàn ông trẻ tuổi từ trong đám khói đi ra.

“Thiết kế Tống?” Có người nhận ra là Tống Trọng Hạo, trừng mắt, như vừa chịu kinh sợ thật lớn.

Mà càng làm cho bọn họ hoảng sợ hơn chính là cô gái đi ở phía trước.

Ai tới nói cho bọn họ, cái cảnh tưởng giống như đang quay phim khoa học viễn tưởng này tới cùng là sao vậy đây?

Hiện trường vốn đi theo nghĩ muốn phỏng vấn Tống Trọng Hạo các phóng viên tất cả đưa mắt nhìn nhau, đều đã dọa đến chỗ.

“Sư muội em không sao chứ?” Tống Trọng Hạo một bên cỡi quần áo một bên hỏi.

“Không… Không có việc gì.” Tô Thi Thi chạy trốn không kịp thở, còn có chút thẫn thờ.

“Tô Thi Thi?” Hỗ phó tổng thấy rõ cô gái trước mắt khi đó, sắc mặt mạnh trầm xuống.

Sao lại là cô gái này?

“Xảy ra chuyện gì?” Mặt anh ta đen lại y hệt đáy nồi vậy, xem nhìn thấy kho hàng phía sau đã hoàng toàn sụp đổ, hận không thể đi đến bóp chết Tô Thi Thi, “Người phụ nữ ngu ngốc này, tới cùng cô làm cái gì rồi?”

“Hỗ điên khùng?” Tô Thi Thi ngẩng đầu nhìn thấy anh ta, cũng bất chấp so đo, đem thân thể đang bất tỉnh kia, sốt ruột nói, “Anh mau đến xem em trai anh có sao không!”

Tô Thi Thi thở hổn hển, chuyện vừa rồi oàn bộ hoàn toàn là làm theo phản ứng bản năng, cô thật đến bây giờ còn không phản ứng kịp tới cùng là xảy ra chuyện gì.

Vô cùng may mắn, bọn họ chạy kịp ra ngoài.

“Hỗ điên khùng…”những người khác ở bên cạnh, một đám xem khóe miệng chỉ giật giật, làm như mình không có nghe thấy.

“Quân Nhạc?” Hỗ phó tổng thấy rõ ràng người trên lưng Tô Thi Thi khi đó, sắc mặt khó xem tới cực điểm, tiến lên liền kéo kéo cánh tay Hỗ Quân Nhạc lại.

“Anh?” Hỗ Quân Nhạc xoa xoa đầu mình, ánh mắt mê mang, vẫn còn không tỉnh táo nhận biết chuyện vừa mới xảy ra. Anh ta mới vừa rồi bị nổ mạnh trực tiếp hôn mê. Thấy anh ta tỉnh lại, Tô Thi Thi vội vàng nói: ”Anh có thể tỉnh táo rồi sao? Mau xuống đi. Nặng chết được!”

“A, chuyện này là sao chứ?” Hỗ Quân Nhạc lúc này mới phát hiện chính mình vậy mà ở trên lưng Tô Thi Thi.

Anh ta nhớ rõ vừa rồi cái bật lửa của anh ta văng vào đống vật liệu dễ cháy, rồi mới nổ tung rồi…

“Là cô cõng tôi ra ngoài sao?” Hỗ Quân Nhạc nhảy đến trên đất, sắc mặt cổ quái nhìn Tô Thi Thi.

“Anh nói xem!” Tô Thi Thi dơ tay chống nạnh thở hổn hển, tức giận đến nghiến răng kèn kẹt, “Chơi cái gì không chơi, chơi với cái bật lửa, hại chúng ta thiếu chút nữa đều đã chết ở bên trong rồi biết không hả?”

Thật sự hù chết cô mà, vừa rồi nếu cô không phản ứng nhanh, hiện tại bọn họ không phải bị nổ tung cũng là là bị chôn sống rồi.

Hỗ Quân Nhạc vừa thấy kho hàng phía sau sập đổ rồi, sắc mặt trắng nhợt, nhìn về phía Tô Thi Thi ánh mắt càng cổ quái hơn.

Cô tại sao muốn cứu anh ta?

Còn có…

Anh ta cảm giác trên người lạnh lẽo, cúi đầu vừa thấy, phát hiện chính mình nửa người dưới là trần truồng!

Quần thể thao của anh ta đã sớm bị Tô Thi Thi kéo mất dây lưng từ lâu, mà còn phía sau lửa cháy phừng phừng, phỏng chừng hư hại nặng nề, tổn thất không tính toán nổi.

“Tô Thi Thi, tôi… Tôi… Tôi không để yên cho cô!” Hỗ Quân Nhạc tức giận đến mắt đều đã đỏ, hai mươi ba năm trinh tiết của anh ta, đều đã bị cô cái này hủy sạch!

“Hỗ Quân Nhạc, là cậu châm lửa?” Hỗ phó tổng trên mặt đã nhìn không ra cảm xúc.

Nhưng trong mắt Hỗ Quân Nhạc, giống như là thấy được Diêm Vương một dạng.

“Anh… Nghe em giải thích đi, chuyện này thật là một cái hiểu lầm. Em… Em không biết trong kho hàng có nhiều vật liệu dễ cháy như vậy.” Hỗ Quân Nhạc nói như mếu.

Một cái kho hàng chứa vật liệu lớn như vậy bị nổ tung rồi, anh ta có thể bị người trong nhà đánh chết hay không?

Anh ta nói xong cầu cứu nhìn Tô Thi Thi cùng Tống Trọng Hạo, hi vọng bọn họ giúp anh ta giải thích một câu.

Tô Thi Thi cảnh giác thối lui đến bên người Tống Trọng Hạo, hai người không hổ là sư huynh muội, cùng lúc đồng thanh đồng thủ nói: “Không liên quan gì tới chúng tôi.”

Tô Thi Thi lúc này cũng phát hiện nơi này có quá nhiều người, rất nhiều người đứng xem hình như là nhân viên của xây dựng Minh Đỉnh, còn có phóng viên…

“Đùa, lần này lớn chuyện rồi.” Tô Thi Thi âm thầm hướng Tống Trọng Hạo liếc mắt ra hiệu, dù sao tai họa này bọn họ là không thể thú nhận.

“Không dính dáng tới cô? Như vậy xin hỏi Tô tiểu thư, cô tại sao lại ở chỗ này?” Hỗ điên khùng khóe miệng nhếch lên.

Cô gái này phải trốn anh ta như tránh tà sao?

Hiện tại tự động chạy tới cửa, anh ta làm sao có thể thả cô đi được!“Người đâu, Tô tiểu thư vừa gặp phải hoảng sợ không nhỏ, đưa cô ấy đi nghỉ ngơi trước.” Hỗ phó tổng nói xong nhìn về phía Tô Thi Thi, như có như không nói, “Tô tiểu thư, trước khi mọi chuyện điều tra rõ ràng, muốn tạm thời giữ cô lại đã, thiệt thòi cho cô rồi.”

“Anh đây là có ý gì? Tôi đều nói rõ rồi, lửa không phải tôi đốt.” Tô Thi Thi trong lòng trầm xuống, cô liền biết người điên này hẳn không dễ dàng buông tha cô như vậy.

Cô đang nghĩ ngợi biện pháp, bỗng nhiên như là cảm giác được cái gì, mạnh ngẩng đầu hướng tới lối vào nhìn lại.

Nháy mắt tiếp theo, thân thể của cô chấn động mạnh một cái, thất thần ngay tại chỗ.

Bùi Dịch không đợi xe dừng hẳn lại liền nhảy xuống xe, đi nhanh hướng tới nơi vừa rồi phát sinh tiếng nổ mạnh đi tới.

Ở phía sau lưng anh, một đám vệ sĩ vội vã chạy theo vào. Cực kỳ hiển nhiên, bọn họ là xông tới.

“Bùi Dịch…” Tô Thi Thi nhìn đến Bùi Dịch giờ khắc này, mi mắt không hiểu sao vô cùng đau xót, rất muốn xông lên ôm lấy anh.

Khoảnh khắc sống chết lúc đó, cô thật sự cho rằng không gặp được anh nữa rồi.

Như là có tâm linh tương thông với nhau, Bùi Dịch liền ngẩng đầu, đang nhìn đến trong đám người Tô Thi Thi khi đó, lòng anh không hiểu sao nữa, nhảy lỡ một nhịp, rồi mới bắt đầu đập mạnh điên cuồng.

Từ trên đường đến nơi đây, khoảng cách ngắn ngủn vài phút. Anh giống như là đã trải qua mấy thế kỷ vậy. Một cái vẻ tự nói cho chính mình không cần nghĩ lung tung, nhưng đầu óc vẫn lại là khống chế không nổi toát ra các loại ý nghĩ đáng sợ kia.

Anh vẫn có kiềm chế cảm xúc của chính mình, không dám dùng lực hô hấp, không dám tức giận, không dám sợ hãi.

Cho đến giờ phút này, nhìn đến Tô Thi Thi hoàn toàn bình an vô sự đứng ở trước mặt anh, tim của anh như mới bắt đầu đập một cách ổn định lại.

Loại cảm giác này, gọi là sợ hãi.

Anh đi xuyên qua đám người đó, đi nhanh đi tới trước mặt Tô Thi Thi, không coi ai ra gì ôm cô vào trong ngực.

Cái gì cần nói đều đã nói không nên lời, chỉ nghĩ muốn ôm cô.

“Bùi Dịch…” thân thể Tô Thi Thi cứng đờ. Anh vậy mà tại phát run!

“Tôi… Tôi sai rồi.” Tô Thi Thi buồn phiền ở trong lòng anh, cố gắng thoát ra vừa nói.

“Không sao. Không có việc gì rồi.” Bùi Dịch miệng có ngàn vạn lời muốn nói, cuối cùng chỉ còn lại có một câu này.

“Bùi tiên sinh, phiền toái anh trước buông Tô tiểu thư ra, chúng tôi vẫn còn mời cô ấy đi điều tra đã.” Hỗ phó tổng nhìn hai người đứng ở đó ôm nhau thắm thiết, ánh mắt càng thêm u ám, nhàn nhạt nói.

Bùi Dịch buông Tô Thi Thi ra, ánh mắt đảo qua khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông trước mặt, nhàn nhạt mở miệng: “Người phụ nữ của tôi, không tới phiên anh tới điều tra.”

Anh nói xong nhìn thoáng qua đám người đang vây cạnh người đàn ông kia, khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh: “Tôi hiện tại muốn dẫn vị hôn thê của tôi tới bệnh viện kiểm tra, nếu cô ấy chịu bất luận cái thương tổn gì, Bùi Dịch tôi tuyệt không sẽ không bỏ qua đâu!”

“Bùi tổng đây là có ý gì? Tô tiểu thư không phải nhân viên trong công ty tôi, cô ấy vừa xuất hiện kho hàng liền nổ mạnh rồi…”

“Xin hỏi Hỗ tổng, hàng hóa vật liệu trong kho hàng của các vị tại sao đột nhiên nổ mạnh? Quý công ty về việc phòng bị an toàn thật khiến cho người ta lo lắng.” Bùi Dịch đối chọi gay gắt, sắc mặt băng lãnh.

Dám đả thương người phụ nữ của anh, thật muốn chết!

Hỗ phó tổng sắc mặt rùng mình. Anh ta lúc trước quả thật xem nhẹ chuyện này. Trong kho hàng chứa vậy liệu, tại sao lại có vật liệu dễ cháy chứ?

Cả nhà sáng hảo.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.