Thông tin truyện

Chớ Quấy Rầy Phi Thăng

Chớ Quấy Rầy Phi Thăng

 Tình trạng:

Hoàn thành 156 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Số chương: 158
Thể loại: Huyền huyễn, HE
Editor: TIEUTUTUANTU

Có thể do mọi người thích làm nghiêm trọng hóa vấn đề, muốn nghĩ suy phức tạp lên mọi chuyện nhưng thôi, tu tiên cũng không phải là như vậy…

Ngay từ những ngày trước tiên khi Không Hầu bước lên con đường tu tiên, nàng thế hệ được, tiên hiệp trong thoại bản đều là gạt người.

Tiểu thuyết tu tiên phong cách nhẹ nhàng hài hước, hi vọng mọi người sẽ thích.

Không Hầu (kong hou), một loại  cổ, đây chính là tên của nữ chính.

Chớ Quấy Rầy Phi Thăng

Mùa đông Cảnh Hồng năm thứ ba, tuyết rơi trắng xóa khắp đế kinh khiến cho cảnh phồn hoa náo nhiệt thường nhật thêm vài phần khiết tịnh.

Trên đường, người bán hàng rong ăn mặc bí mật còn bị đông lạnh đến mức co đầu rụt cổ,  vẫn không quên to tiếng rao hàng. chợt từ xa truyền tới tiếng chiêng trống, người qua đường lẫn người bán hàng liền tức khắc tránh né.

Ngay sau đó, liền có một đội quân mặc ngân giáp bảo hộ một đoàn xe ngựa đi qua. Vách xe ngựa được khảm rubi hoa lệ, màn treo chuông đồng rung động kêu leng rengbách tính kinh thành chỉ cần có chút hiểu biết thì đã nhận ra là quý nữ hoàng phái xuất cung, khó tránh có chiêng trống mở đường, người không ảnh hưởng phải tránh sang một bên.

Vó ngựa nhàn nhã dẫm lên mặt tuyết, xe ngựa hoa lệ chậm trễ đi giữa hai hàng bách tính, mang theo vài phần ghẻ lạnh cao cao tại thượng.

Ở cuối đoàn xe là một chiếc xe ngựa bằng gỗ mun điêu khắc hoa văn phụng hoàng, tuy rằng nhìn không tệ  không tài nào so được với đoàn xe hoa lệ phía trước bởi nó đã quá cũ kĩ.

“Dừng xe” Trong xe ngựa truyền ra giọng nữ hài non nớt, hộ vệ ở  phía liền lần chần một lát rồi dừng xe ngựa. Có vệ quân đem mã ghế tớimỹ nữ bộ dạng cung kính khom người đứng trước xe ngựa, đưa tay vén rèm, trong mắt lại đầy tia châm chọc.

Một đứa nhỏ bị hoàng đế coi như linh vật  nuôi dưỡng, dùng để biểu thị sự nhân từ thánh hiền của đấng minh quân “tiền triều công chúa”, thì chỉ có thể hưởng sự kính cẩn hình thức đến thế mà thôi.

Thực nhanh liền có một tiểu cô nương chưa đủ mười tuổi từ trên xe ngựa đi ra, nàng mặc áo lông, trên đầu cài trâm hình thỏ, ngọc tuyết xinh đẹp. Nàng nhảy xuống xe ngựa, cũng không xem xét mặt đất đầy tuyết, liền vội vàng chạy đi.

Trong góc nhỏ trên phố, có một sạp hàng kẹo đường (nấu cho đường tan ra rồi dùng nó để vẽ hình), một lão nhân xống áo cũ kĩ cuối đầu làm đường họa, nhìn thấy tiểu cô nương phấn điêu ngọc trác chạy đến, trên mặt cười nhân từ nói: “Qúy nhân muốn mua đường họa?”


Bình luận