Thông tin truyện

Chỉ Yêu Mình Em

Chỉ Yêu Mình Em

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Hoàn thành 40 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Bất luận em là ai, yêu là yêu.

Phải ! Chỉ như thế tình yêu lúc nào cũng ích kỷ  lẽ đã san sẻ thì không còn là thế giới của cả nhì.

Có thể mọi người cũng yêu cô nhưng anh, anh đã yêu có hết mình, không phải chỉ tình lướt qua nhau  là cả đời cùng gắn bó. Anh sẽ mãi chỉ yêu mình em

Cô và anh không đơn giản chỉ là yêu  còn là định mệnh và lẽ sống, họ là sinh mệnh của nhau dù gì xảy ra đi nữa.

Có thể là bốn năm trời anh đằng đẵng trông chờ, là phút giây trao thân trao trái tim hứa hẹn ước  trong thâm tâm vẫn là những mảnh ký ức vẹn nguyên không tách rời.

Đại Lê và Tiêu Hữu Thành đã cùng nhau vượt qua bao sóng gió để cùng viết tiếp đoạn ái tình dang dở.

Cô và anh, bất luận là hiện giờ hay mãi về sau, họ sẽ không lời xa,  yêu

Chỉ Yêu Mình Em

(*) con gái thừa kế sản nghiệp của thân phụ

Đại Lê vừa mới dọn dẹp hành lý xong, bên ngoài khoang thuyền liền truyền tới tiếng đập cửa “thùng săng săng,” “Đại tiểu thư?”

Đại Lê chạy nhanh ra mở cửa, cô sửng sốt vài giây thế hệ nhận ra, là người bên cạnh phụ thân A Tam và A bốn, ba năm không gặp, thoáng một cái, thân hình họ cũng cường tráng hơn.

Ba năm rồi bỗng gặp lại sức quen, vẻ mặt của Đại Lê không khỏi khích động, A Tam và A  vừa hí hửng theo vừa cảm thấy hơi mất thiên nhiên, họ ngờ nghệch cười rúc rích, không dám nhìn thẳng vào mắt Đại Lê, họ cúi đầu nhận lấy hành lý của cô, chỉ nói cu li nhân đang ở bến tàu, một mực chờ cô rời thuyền.

Đoàn người bên ngoài đông đúc, dàn hàng bên cạnh nhì chiếc ô tô màu đen, một người thiếu nữ nhỏ bé đứng ở bên ngoài xe, bà mặc chiếc áo khoác dài lông chồn màu trắng, chỉ để lộ ra mắt cá chân dưới áo sườn xám bằng gấm màu quả mơ, tóc búi lên một cách kĩ càng, bà đang ngước đầu vội vàng nhìn xung quanh, đi theo phía sau là vài người thanh niên khoẻ mạnh, bọn họ đều có ánh mắt nhan sắc bén.

Trong đám người, đầu tiên bà trông thấy A Tam và A đàn họ ở bên cạnh người nọ… Thường Phi gần như muốn chết giả đi, chẳng phải đó là con gái của bà sao? Tóc ngắn như vậy, tuy hiện tại đang cường thịnh hành mốt để tóc ngắn của thiếu phụnhưng mà không ai giống cô ngắn tới như vậy nha! Đang mùa đông, nhưng mà cô chỉ mặc một chiếc áo khoác len mỏng manh. Thường Phi vừa đau lòng vừa phấn kích, bà không kịp nghĩ nhiều thì con gái đã vội chạy tới, nhào vào trong lòng bà, trước khi đi du học cô chỉ cao hơn bà nửa cái đầu, hiện thời rõ ràng cao lên một tí nữa. Thường Phi ôm ấp con gái, nước mắt tuôn rơi, ôm ấp một hồi lâu, lúc này bà thế hệ nâng mặt con gái lên, chú ý tận tường nhìn cô: “Gầy, gầy rồi.”

Hốc mắt Đại Lê cũng ẩm ướt, cô nhẫn nhịn không cho phép mình khóc rồi đưa tay lau nước mắt cho mẹ: “Mẹ, con trở về không phải là chuyện tốt sao? Đừng khóc, phấn trang điểm đều nhoà hết rồi này.”


Bình luận