Thông tin truyện

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Hoàn thành 81 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Translator: Gandharva

Có người nam nhi đã cự tuyệt cô thẳng cánh và chỉ sử dụng sự tĩnh mịch chứng minh cho cô thấy quyết định của mình.
-> Chỉ có thể là game thủ

do vậy, Cô hiểu bạn dạng thân mình sẽ không cách nào có thể sánh duyên cùng với anh ta được!

vậy mà, người đã từng rất mạnh tay từ chối cô  giờ đây lại hình thành trước mặt cô, ép cô vào góc một quán bar, cưỡng hôn cô và còn tuyên bố muốn làm người chơi trai cô??!

bạn tin? game thủ tin không???
Còn Cô thì vững chắc không tin. Ngàn lần không, vạn lần không!

Những bóng hồng bên cạnh anh người nào lại chẳng phải chân dài, thân hình yêu kiều, nhan sắc tuyệt mỹ chứ. Từ khi nhận ra được điều đó, cô cũng đã chết tâm đuổi theo anh rồi.

vậy mà giờ anh lại ở đây, gợi lại nỗi đau của cô ư. Anh còn ép cô phải nghe theo lời anh
Anh là ai chứ!!!

….
Nguyên cả rừng hoa đào bao quanh anh, cành cỏ dập là cô thì nhằm nhò gì
, cô có thể nói không được không…SStruyen

Chạy Đâu Cho Thoát

“ Trần Nhược Vũ, tôi bị bệnh.”

“ Chúc mừng anh, bác sĩ Mạnh.”

“ tới đây giúp tôi nấu cơm.”

“ thầy thuốc Mạnh, từ giã.”

Trần Nhược Vũ cúp máy tính bảng nhanh như bị ma đuổi, tâm cảnh trở thành hoan hỉ hơn rất nhiều. Tên thầy thuốc Mông Cổ chết tiệt, quyết không để cho anh ta coi cô là kẻ dưới trướng, thích sai gì thì sai nấy được.

Trần Nhược Vũ ném điện thoại vào trong túi, chỉ chờ đợi có thể khiến tên thầy thuốc Mông Cổ kia ức đến nổ mắt, như thế tâm cảnh cô thể vọt đến chín tầng mây.

Chuông dế yêu lại kêu, màn hình hiện lên nhị chữ Mạnh Cổ. Trần Nhược Vũ lấy laptop dế yêu nhìn nhìn, chần chừ liệu có nên nghe hay không, để tới khi đổ chuông lần thứ nhì, không nhẫn nại được nữa đành nghe máy.

“ Trần Nhược Vũ, em mau phi ngựa đến đây nấu cơm cho tôi ăn, nếu không em chờ nhặt xác của tôi. đương nhiên, em còn tuyển lựa thứ hai, nếu số em xấu số, để tôi khỏe lại, tôi sẽ thay em nhặt xác của em.”

Tôi sợ chắc!

Nghe giọng choang choang như thế không giống kẻ kề cận cái chết. Thằng nhóc này, chắc chắn sẽ nỗ lực sinh tồn để chờ ngày nhặt xác của cô, đúng là tai họa ngàn năm có một!

Trần Nhược Vũ đột nhiên thấy rợn người.

Còn tại sao cô sợ, sợ cái gì cô cũng không biết. Tuy rằng, Mạnh Cổ không có tài năng biến cô thành xác chết, càng không sử dụng bạo lực với cô nhưng mà mỗi lần bị anh thị uy, cô lại sợ tới tái xanh cả mặt.

Trần Nhược Vũ thở dài, người có bệnh phải là cô mới đúng.

Có điều ý thức tên Mạnh Cổ kia hoàn toàn không phổ biến.

Uhm, nhất mực là vậy. Nếu đúng anh bận bịu bệnh thần kinh, thì quả thực tên này là tai họa rất đáng sợ.

Trần Nhược Vũ xách túi thức ăn trong tay, cau mày nhăn mặt đi đến cửa nhà Mạnh Cổ bấm chuông. Đợi mãi không thấy anh ra mở cửa, lâu tới mức cô nghĩ đến kỹ năng mình phải nhặt xác của Mạnh Cổ! Đang chìm trong suy nghĩ thì lúc đó cánh cửa được mở ra.

Mạnh Cổ cởi trần, anh mặc chiếc quần hình tam giác đứng ở trước cửa. Trần Nhược Vũ nhìn thân thể của Mạnh Cổ, cũng có chút cơ bắp, bởi vì bị sốt nên khuôn mặt anh ửng hồng, có phần tiều tụy.

Đúng là anh bị bệnh rồi.

“ Anh sao lại cháy sạch tới mức như này.” Trần Nhược Vũ bươc vào nhà, đưa tay sờ trán của Mạnh Cổ.

Mạnh Cổ nhân cơ hội cô đang sờ trán mình, ép sát người vào Trần Nhược Vũ, đem cả người mình đổ lên người cô, giọng nói thều thào: “ Em nghĩ rằng tôi lừa em?.”


Danh sách chương

Bình luận