Thông tin truyện

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 49 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Độ dài: 48 chương + 2 ngoại truyện
Thể loại: Điền văn, cổ xưa
Edit: MDH và đồng bầy (Vô Phương, Ong MD, Như Bình, Kim NC, Rabbitlyn, Phong Lin, LibraIme)

Đây là câu chuyện xảy ra ở một thôn làng nhỏ tuổi, nhà họ Lý ở phía tây có cô con gái phệ tên Hà gả cho chàng ngốc trường sinh ở phía đông….

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Hà Hoa biết phụ thân cô nhận của Lưu Phúc Quý thôn kế bên ba bao thóc để trao đổi cho cô sang đó làm hoàng hậu kế cho gã ta. Hà Hoa cũng biết phiên bản thân mình nhị mươi

mốt tuổi, diện mạo lại không đáng yêu xuất chúng, nên đại khái cũng đoán được sẽ có kết cục này. Có điều tên Lưu Phúc Quý kia nổi tiếng khắp tám thôn là kẻ lưu manh, du thủ du thực. Người vợ trước tiên của gã bị gã

tấn công cho thừa sống thiếu chết tới mức chịu không nổi đã phải dancing xuống

sông trầm mình cô không ngờ là hiện thời mình biết rõ đó là hố lửa 

vẫn phải nhảy vào.

Cô nói với phụ vương rằng mình không muốn gả cho Lưu Phúc Quý, cha cô liền trừng mắt lên quát : “mày đã hai mươi mốt tuổi rồi còn đòi gả cho quan to

làm cu li nhân chắc! hai em gái đều lập gia đình cả rồi, mày còn muốn ở

nhà làm kẻ vô trò trống, ăn trắng mặc trơn tới khi nào nữa hả?!”

Hà Hoa cãi lại thân phụ cô rằng cô không phải kẻ vô trò trống, ăn trắng mặc trơn tuột, cô cũng làm mọi việc trong nhà đó thôi.

phụ vương cô trợn trắng mắt, chửi ầm lên: Làm cái rắm! Mày có thể cáng đáng như nam nhi

con trai sao? Thân con gái phải gả cho người ta sớm một tí thế hệ là

chuyện chính xác phải làm! Đại Bảo năm nay mười sáu tuổi rồi, cũng nên

kiếm cung phi cho nó, để cho người ta biết nó có người chị ế chồng thế này,

thì nhà nào dám đem con gái gả cho nó hả?!

Nghe phụ vương

nói đến đây, Hà Hoa lặng ngắt không nói gì, tuy rằng cô không có sức khỏe

như cánh đại trượng phunhưng mà nhiều năm nay cô đều bị sai bảo làm lụng

không khác gì nam nhi cả.

cha Hà Hoa

mở đầu hậm hực, mắng chửi Hà Hoa thêm một lúc nữa, sau cùng lấy cán

thanh hao quất liên tục lên người cô mấy cái rồi đuổi cô ra ngoài. Lúc Hà Hoa vừa ra khỏi cửa, mẹ Hà Hoa trao cho cô một ánh mắt đau lòng, thương

xót, thứ bà có thể cho con gái cũng chỉ có thế này nhưng thôi…Hà Hoa khẽ

cong khóe miệng cố nở thú vui với bà, nhưng mà khóe miệng thế hệ cong lên chưa kịp định xuất hiện nụ cười thì mẹ cô đã bị người thân phụ đang khó tính của cô gầm lên, gọi bà vào phục dịch ngâm chân cho ông.


Bình luận