Chân Tình Ngàn Năm

Chương 51



Chỉ thấy vẫn là không thể ngăn cản mũi tên nhọn hắn bắn ra rất nhanh , Dạ Thủy Linh nhắm hai mắt lại , không đành lòng nhìn thấy một tiểu bạch thỏ đáng yêu chết ở trước mặt chính mình .Mũi tên nhọn xé gió lao tới , phát ra “Hưu –” một tiếng, cùng với tiếng kêu rên con mồi cơ hồ ở cùng thời gian vang lên, bắn trúng trái tim con mồi đương trường rồi ngã xuống bị mất mạng.Nghi? Thanh âm này ? Giống như không phải từ con thỏ phát ra đi? Nàng trong trí nhớ, con thỏ giống như sẽ không kêu……Lặng lẽ mở mắt đẹp, chớp mắt vừa thấy, thế này mới phát hiện thì ra Xích Nhĩ Đa bắn trúng không phải con thỏ đáng yêu kia chỉ mà là một con diều hâu thật to.“ Ngồi yên, đừng nhúc nhích!” Hắn nhìn nàng nói.Ân? Hắn định làm cái gì?Tiếp theo toàn thân hắn bay vọt tới, đã bị dọa không dám lộn xộn, bóng hắn lướt nhanh bộ quần áo màu trắng gần như hòa cùng màu truyết chỉ thấy gió không thấy rõ hình dạng, không nhìn kỹ, cơ hồ rất khó phát hiện.Tay phải vươn tới chộp lấy tiểu bạch thỏ đang kinh hách , tay trái chộp lấy thi thể của diều hâu , lại lần nữa bay trở về trên lưng ngựa, thật cẩn thận cầm trong tay tiểu bạch thỏ mềm mại ấm áp, nhét vào tay Dạ Thủy LinhDiều hâu thì để vào túi da dê trên đầu Cực Phong.Cái gì? Người này…… Không có giết tiểu bạch thỏ, còn muốn đem nó cho nàng, đây là vì cái gì? Hắn đối tốt với nàng từ khi nào vậy nhỉ?Nhìn nàng chỉ bình tĩnh nhìn hắn, không có ý nhận chú thỏ, hắn lại lạnh nhạt nói:”Không phải nàng muốn?”“A? Kia…… Cái kia…… Ta chỉ là không muốn nhìn thấy nó bị giết mà thôi……”Nàng không nghĩ tới nàng chỉ nói một câu “Không cần” Thế mà hắn lại mang nó đến cho nàng.“Như vậy sao? Nếu nàng thực không cần ta mang nó nhét vào túi, đợi lát sẽ xử trí.” Nói xong vươn tay định nhét chú thỏ vào túi da treo trên đầu Cực Phong.“Chờ, chờ một chút ! Ai nói ta không cần .”Nàng không chút suy nghĩ liền đoạt lấy tiểu bạch thỏ đáng thương sắp bị nhét vào trong túi .Dạ Thủy Linh tay trái ôm chú thỏ đang run rẩy, tay phải nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông trắng như tuyết trên lưng nó, động tác rất là mềm nhẹ.Nhìn tiểu bạch thỏ bị kinh hách nói:”Ngoan ngoãn nha! Đừng sợ, bây giờ đã an toàn rồi.”Thanh âm của nàng sâu kín truyền vào trong tai con thỏ nhỏ, lỗ tai thật dài thật to kia đầu tiên là giật giật, cuối cùng, nó thật cẩn thận từ bộ lông trắng muốt ló đầu nhìn nàng.Giống như là nghe hiểu lời của nàng , tiểu bạch thỏ đáng yêu không hề sợ hãi phát run, ngược lại thân thiết hơn lại gần Dạ Thủy Linh một ít .“A! Thật thông minh, thế nhưng nghe hiểu được lời nói của ta a!”Nàng cao hứng ôm lấy con thỏ nhỏ cọ cọ nó vào hai má, lông thỏ mềm mại lại ấm áp thật sự thực thoải mái!Cùng quần áo trên người cảm giác ấm áp thật sự giống nhau a! Ấm áp lại thoải mái.“Anh — anh anh –” Không trung bầy diều hâu to lớn và đồng bạn còn đang ở phía trên xoay quanh, không chịu rời đi, mục tiêu chính là con mồi ở trong tay nàng .Thì ra Xích Nhĩ Đa muốn bắn không phải con thỏ nhỏ đáng yêu , mà là diều hâu to lớn muốn bắt con thỏ a……Nhìn bộ dáng nàng vui vẻ , cái miệng của hắn bất giác cũng hơi hơi giơ lên theo.“ Xích Nhĩ Đa…… Cám ơn ngươi!” Tuy rằng nàng thực không muốn cùng hắn nói lời cảm tạ, nhưng mà, xem như nể mặt chú thỏ nhỏ này vậy…… Miễn cưỡng nói……“ Gọi ta Nhĩ Đa.” Khẩu khí hắn vô cùng bá đạo.Nếu không phải do hắn vừa mới cứu chú thỏ, nàng sẽ không nói đâu!“ Ác…… Nhĩ Đa, cám ơn ngươi vừa mới cứu nó!” Nàng đành phải nói một lần nữa.“ Ưhm! Ngươi thích là tốt rồi.” Chỉ cần là nàng thích , mặc kệ là chuyện có khó đến đâu, hắn đều nhất định hội sẽ cớ biện pháp giúp nàng làm được……


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.