Thông tin truyện

Cam Tâm Tình Nguyện Lên Thuyền Giặc

Cam Tâm Tình Nguyện Lên Thuyền Giặc

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 39 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Editor: Pink2205
nhân vật chính: Ngôn Hâm – Hà Nhất Triển
Thể loại: trâu già gặm cỏ non, sủng, sắc đẹp

Người con trai nheo mắt lại, nhìn cô gái châm bẩm.

Cô cắn môi, cụp mắt. Chiếc váy dài  phong thái nằm nghiêng của cô nhưng mà bị vén cao. Cô nâng chân lên cọ vào cẳng chân anh.

cơ thể anh cứng đờ, bàn tay sử dụng sức giữ chân cô lại. Ngôn Hâm biết phản ứng của anh là gì, cô đành phải bày ra phết vẻ nhu nhược.

“Chú à….”

Dù là người cực kỳ lý trí như Hà Nhất Triển thì cũng bị tiếng gọi nhão nhoẹt này của cô khiến cho run lên. Nhìn vào đôi mắt đỏ hồng đó, cảm giác nóng rực không xa lạ lại dâng lên, giống như ngọn lửa mậpthủng thẳng thiêu đốt thân thể anh.

Anh yêu thích nhìn gương mặt đỏ bừng của Ngôn Hâm. Tiểu nha đầu này ăn nhầm cái gì rồi, dám trêu trọc anh?

“Không ngoan thế này, nên trừng phạt sao đây?” Hà Nhất Triển vuốt ve gương mặt suôn sẻ mềm của cô. Giọng nói trầm thấp của anh như loại rượu nguyên chất, khiến người ta đam mê.

“Chú à… nhẹ một chút, người ta sợ đau.” Cô cọ cọ vào người anh lấy lòng.

Hà Nhất Triển rủa thầm một tiếng, cúi xuống hôn Ngôn Hâm mãnh liệt như muốn nuốt cô vào bụng. Anh nuốt hết nước miếng của cô, cắn đầu lưỡi cô phát đau. Đầu lưỡi anh không dứt càn quét trong miệng cô, ép cô phải ngửa đầu thừa nhận thế tiến công của anh.

Cam Tâm Tình Nguyện Lên Thuyền Giặc

Lần đầu tiên Ngôn Hâm nhìn thấy người đó là ở party sinh nhật của cậu. Cậu của cô hơi bự tuổi, nên mợ luôn nghĩ làm thế nào náo nhiệt một phen bởi vì muốn cậu vui mừng. Cậu mợ không muốn làm quá khoa trương, nên chỉ mời những người hàng ngày hỗ tương thân thương và thêm mấy người bạn tốt từ thời trung học tập kết thôi.

Chú ấy không phải là người chơi tốt nhiều năm của cậu, nếu luận quan hệ trong xã giao thì sẽ vào hàng BOSS. nhị người đã hiệp tác nhiều năm, quan hệ tầm thường khá tốt, thường xuyên chạm chánbởi thế dù cậu hơi bất ngờ khi chú ấy sinh ra vẫn rất vui vẻ.

Ngôn Hâm buồn chán nghe các trưởng bối nói về những đề tài không xa không gần. Lúc gắp đồ ăn, cô đã quan sát tất cả mọi người một lần, bao gồm cả chú ấy. tất nhiêntuy nhiên gọi như vậy có nhẽ hơi không công bình chú ấy tuyệt đối trẻ hơn cậu của cô. nhưng bởi vì cách nói năng, lại là tinh nhanh mẫu mực, nên các trưởng bối cũng lắng nghe rất cẩn thận, vô tình coi chú ấy như Thiên Lôi sai đâu tấn công đó. Hơn nữa, trông chú ấy cũng phệ hơn cô tầm mười tuổi, nên Ngôn Hâm tự giác gọi là chú cũng không quá.

Ngôn Hâm liếc nhìn Từ An An bên cạnh, nhị người chuồn êm ra ngoài hoa viên, thở dài nhẹ nhàng một hơi. Từ An An nhỏ tuổi nhất, vẫn còn là sinh viên, còn Ngôn Hâm đã ra xã hội nhiều năm, nhưng vẫn có chuyện để tán gẫu với cô bé nhỏnhị chị em ngồi trong vườn hoa tám chuyện hỗ tương.

“Chị em không ra à, bên trong chán muốn chết.” Ngôn Hâm cho rằng lúc nãy ánh mắt của mình đã truyền đúng chỗ, nhưng mà Từ Phức và Từ Tịch không những không đáp lại, nhưng còn cảnh cáo cô yên phận một chút…… Cô đành phải bỏ họ lại thôi.


Bình luận