Thông tin truyện

Cảm Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh

Cảm Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 31 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Tên khác: ác hiểm nữ xứng phía sau cực phẩm nam nhân
Edit: Wandi, Diệu Hoa, Thuỷ Linh Nhi
Beta: Quảng Hằng

Bên cạnh một nữ phụ độc ác, điêu ngoa, đanh đá, xoành xoạch có một nam nhân bằng lòng làm hình bóng phía sau cô gái ấy, có một nam nhân sẽ bao dung, chở cô, sẽ luôn kì vọng cô, luôn trợ giúp mến thương cô. Những người như vậy là cực phẩm nam nhân nhưng mà nữ phụ luôn bỏ qua người đó, mờ mắt theo ánh hào quang quẻ của nam chủ, sa chân lầm lỡ rồi uổng phí tổn cả đời
Trong câu chuyện này, nữ phụ trọng sinh, tu chỉnh lại những phạm tội trước đó, tránh xa giới tính chính, tự mình xây nên cuộc sống hạnh phúc của bản thân, cùng với cực phẩm nam phụ nhưng mà cô đã bỏ dở

Kiếp trước cô mải tranh đoạt nam nhân cùng người chị Thánh mẫu của mình

Kiếp trước cô cường bạo, cô tùy hứng lại bá đạo bắt anh phải hy vọng cô, chỉ thuộc về mình cô

Kiếp trước nhận ra gương mặt thật của tên tra nam, cô khó chịu vật lộn với kẻ thù

Kiếp trước cô chỉ biết phụ thuộc vào anh ấy, đến nỗi khi gặp gỡ chuyện chính anh đã muốn đi tù túng thay mình

Bao nhiêu chuyện vụt qua trước mắt

Đời này, Lâu Nghiêu Nghiêu cả đời cùng người đoạt nam nhân, kết quả sau cuối thế hệ phát hiện cướp được là một người cặn buồn chánbởi vì nam nhân này, cô ngộ sát kẻ thù, còn đem nam phụ ác độc nhà mình chôn vùi.

Trọng sinh trở lại nhị mươi tuổi, tất cả đều còn kịp, Lâu Nghiêu Nghiêu quyết định, cô phải làm một nữ phụ ác chân chính, sau đó cùng nam phụ ái ân trước mặt đôi cẩu nam nữ!

“Tần Chí là của Lâu Nghiêu Nghiêu, suốt đời cũng chỉ là của Lưu Nghiêu Nghiêu. mập lên Nghiên Nghiêu sẽ cưới Tần Chí.”

nhưng làm anh chờ cô đến cả cuộc đời. Nên lần này anh tình nguyện chờ cô, chờ cô đến một lúc nào đó từ lão bà của anh, biến thành lão bà bà, khi đó, anh biết cô sẽ nói ra kín đáo của mình!

Và khi đó anh sẽ nói:

Cảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh!

“Bởi bởi anh yêu em!”

Cảm Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh

Khi nghe câu này, Lâu Nghiêu Nghiêu bình thường giống khúc gỗ cũng bị cảm động, nước mắt giống hạt châu bình thường rơi mãi không dứt, thế nào cũng dừng không được. Tần Chí đau lòng nhìn cô qua cửa sổ cách ly, anh đặt tay ở trên cửa sổ thủy tinh, giống như muốn giúp cô lau nước mắt, nhưng mà tất cả đều có hạisau cuối anh đành phải đau lòng nói:

“Nghiêu Nghiêu, đừng khóc.”

Làm sao có thể không khóc? Lâu Nghiêu Nghiêu khóc tới gần như không thở được, anh ở bên kia cửa sổ cách ly vẫn nhẹ giọng an ủi cô, thanh âm ôn nhu trước sau như một, giống những ngày đã qua, chỉ cần cô vừa khóc anh sẽ không vồ cập đem bỏ lỡ tất cả mọi chuyện, ở bên cô, dỗ cô vui miệng. Là cô quá ngu ngốc mới có thể coi đó là tình cảm đồng đội, là cô quá ngu ngốc mới có thể làm hại anh phải gánh tội thay cô.

“Tần Chí, vì sao anh không nói sớm?” Lâu Nghiêu Nghiêu vừa khóc, vừa chất vấn.

Tần Chí chỉ cười nhưng mà không trả lời cô. Kỳ thật không cần anh giải đáp, khi Lâu Nghiêu Nghiêu hỏi những lời này, cũng đã nghĩ đến đáp án, do cho dù anh nói căn bản cũng không có tác dụng, khi đó cô bị Trần Hạo làm cho mê muội, trong mắt trừ Trần Hạo thì không nhìn tới bất luận kẻ nào. suy nghĩ chú ý, Lâu Nghiêu Nghiêu khóc càng thương tâm. Cảnh lao tù (Wan: cảnh sát coi ngục) ở giục giã thời kì thăm tội nhân đã hết. Tần Chí kêu Lâu Nghiêu Nghiêu một tiếng. Lâu Nghiêu Nghiêu cầm tai nghe ghé vào trên cửa sổ khóc, tuy vẫn rất thương tâm nhưng cũng nâng cao ý thức nghe anh nói.

“Nghiêu Nghiêu, về sau anh chẳng thể ở bên cạnh em, em phải tự chăm sóc mình, không thể lại tùy hứng, biết không?”

“Vâng, vâng.” Lâu Nghiêu Nghiêu chỉ biết là lung tung gật đầu.

“Nghiêu Nghiêu…”

“Vâng, vâng.”

“Không cần kết duyên với Trần Hạo, biết không? Tìm một nam nhân chân chính yêu em, biết không?”

“Ân ân.”

Tần Chí nói miên man dặn dò rất nhiều, lần trước tiên Lâu Nghiêu Nghiêu không cảm thấy phiền, còn thật sự giải đáp, tuy cơ bản không nghe được anh đang nói cái gì. Cảnh ngục tù lại thúc dục vài lần, thật sự không thể ở lại nữa, Tần Chí sau cuối nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu thật sâu, buông tai nghe đứng dậy rời đi. Lâu Nghiêu Nghiêu đột nhiên đứng lên, sử dụng sức gõ vào tấm kính thủy tinh, không để ý cảnh ngục tù cảnh cáo, chỉ chỉ ống nghe, cô có lời muốn nói. Tần Chí nói với cảnh ngục tù nói câu thật có lỗi, lại cầm lấy tai nghe. Lâu Nghiêu Nghiêu nhìn anh qua tấm kính thủy tinh, nam nhân anh tuấn luôn luôn thích tinh khiếtlưu ý hình tượng, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủn, nhìn tiều tụy hơn nhiều, râu mọc nhiều hơn, chỉ có đôi mắt vẫn sáng rọi như trước, coi như cuộc sống cực khổ chẳng thể liên quan tới anh, Lâu Nghiêu Nghiêu nhìn nhưng mà trong lòng đau xót, mãi tới khi Tần Chí mở mồm thúc dục một tiếng, Lâu Nghiêu Nghiêu thế hệ dùng ngữ khí nhất nói:

“Tần Chí, anh biết em rất tùy hứng, cũng rất ích kỷ, bởi vậy cuối cùng cho em tùy hứng một lần nữa, chờ em được không? Em không phải đang hỏi anh  là ra lệnh, anh phải chờ em, bằng không anh về sau đừng nghĩ có thể sống lặng, anh biết em giỏi nhất là ép buộc người!”

Xem, cô là một nữ nhân ác hiểm như thế này, luôn bắt buộc người khác làm chuyện họ không muốn, chưa bao giờ biết cải hối, còn coi đó là vinh hạnh cho họ. Tần Chí ban sơ không hiểu được cô đang nói cái gì, sau khi suy nghĩ cẩn thận, Lâu Nghiêu Nghiêu đã cười buông tai nghe đi ra ngoài. kinh ngạc nửa ngày, cuối cùng Tần Chí cũng nở thú vui, cô nói anh chờ, anh sẽ chờ, nhận mệnh rồi, anh đời này cam tâm tự nguyện nằm trong tay nữ nhân này.


Bình luận