Bạn trai cùng nhà không phải người

Chương 60:



Edit: Bạch Lan Tửu

 

Cây dẫn hồn trên đầu giường nở hoa kết trái, phiến lá khô héo, cành cây như một người già gù lưng tuổi đã xế chiều, cuộn tròn thành một cục nho nhỏ. Ở xung quanh cành khô có một luồng sáng màu xanh lam mỏng manh di chuyển lên xuống.

 

Hạ Ngữ Băng mở to mắt, có lẽ bởi vì hồi phục suy nghĩ mà không ngừng hỗn loạn, một hồi lâu sau, cô mới từ trong cái hôn môi trấn an của Lâm Kiến Thâm mà dần dần hoàn hồn, ôm chặt lấy cổ anh, thấp giọng nói: “Em đã hiểu, toàn bộ đều đã sáng tỏ… Người mà em và ba vẫn luôn nhớ nhung trong đau khổ, vẫn luôn truy tìm, hóa ra ở thời điểm sớm như vậy đã đi theo sự chỉ định của vận mệnh mà đi đến bên cạnh chúng em.”

 

 

 

Lâm Kiến Thâm sờ sờ cái trán vì bị mồ hôi toát ra khiến cho lành lạnh của cô, hỏi: “Em gặp được ai?”

 

“Từ Miêu.” Hạ Ngữ Băng nói: “Em nhìn thấy ông ngoại tụ hồn phách của mẹ lại, nhưng lại vì tai nạn xe mà làm vỡ bình lưu li, hồn phách dung nhập vào thân xác của một cô gái khác cũng tử vong vì tai nạn xe, một lần nữa sống lại.”

 

“Khó trách cây dẫn hồn không tìm thấy chuyển thế của mẹ em, bởi vì căn bản dì không hề nhập luân hồi.” Lâm Kiến Thâm gật gật đầu, lại hỏi: “Cô bé mà em nhìn thấy ở bệnh viện kia, chính là Từ Miêu?”

 

Hạ Ngữ Băng “vâng” một tiếng, trong lòng vẫn tồn tại một nỗi băn khoăn cực lớn, nhíu mày hỏi: “Nhưng mà nếu trên thân thể của Từ Miêu có hồn phách của mẹ, vì sao mẹ lại không nhận chúng em?”

 

Lúc trước ở chung với Từ Miêu, chỉ cảm thấy ngôn hành cử chỉ của cô ấy thật giống Lâm Miểu, có một lần cô còn cho rằng vì để tranh thủ tình cảm của ba nên cô ấy mới cam nguyện bắt chước dáng vẻ của mẹ, hiện tại xem ra là có nguyên nhân khác. Nhưng đã kết giao với Hạ Tông Trạch những mấy năm, cô ấy không giống dáng vẻ nhớ rõ ký ức năm xưa, nhưng nếu là trọng sinh, vì sao lại không có ký ức?

 

Hạ Ngữ Băng có nghĩ trăm lần cũng không ra, nhưng Lâm Kiến Thâm đã thông suốt khúc chiết trong đó, ngẩng đầu nhìn làn khói lam nhạt quấn quanh cành khô trên đầu giường, nói: “Trong mộng, em thấy Lâm Tây mang hồn phách của mẹ em đi, lại vì tai nạn xe ngoài ý muốn mà hồn phách nhập vào thân thể người khác, tôi nghĩ, đó là nguyên nhân mẹ em không có ký ức.”

 

 

“Cái gì?” Hạ Ngữ Băng nhìn theo tầm mắt anh, giữa cành khô có làn khói lam lượn lờ, như là một con mắt dịu dàng, tràn ngập quyến luyến.

 

 

“Người có ba hồn bảy phách, có lẽ vì tai nạn hôm đó đã khiến cho một phách của mẹ em biến mất, mà một phách này trùng hợp lại lưu giữ ký ức, cho nên sau khi mẹ em sống lại mới không có ký ức trước kia.”

 

Lâm Kiến Thâm duỗi tay tụ luồng sáng lam nhạt kia lại trong lòng bàn tay rồi giao vào trong tay Hạ Ngữ Băng: “Cây dẫn hồn không triệu hồi được sinh hồn cho nên chỉ có thể gom một phách ký ức mà mẹ em đã mất đi lại, đây là lý do vì sao ở trong mộng em chỉ có thể thấy được ký ức của dì mà lại không thấy được kiếp sau của dì.”

 

Ánh sáng màu lam tụ lại trong lòng bàn tay Hạ Ngữ Băng, như là được trở về với huyết mạch tương liên, quang mang đột nhiên sáng lên không ít. Ánh sáng màu lam chiếu vào trong mắt Hạ Ngữ Băng, phảng phất như ảnh ngược của ngân hà lộng lẫy. Cô nhẹ nhàng khép bàn tay lại, đem ánh sáng ấm áp kia dán sát vào trong ngực, muốn cười nhưng nước mắt lại đi trước một bước mà chảy xuống.

 

“Ý anh đây là ký ức mà mẹ mất đi?” Trong một khắc này, tâm tình khó lòng diễn tả bằng lời, Hạ Ngữ Băng sốc đệm chăn lên, xuống giường, vội vàng thay quần áo, tùy tay lấy một chiếc lọ thủy tinh đựng nước hoa đã hết, thả hồn phách mang theo ký ức yếu ớt kia vào trong lọ. Nghĩ ngợi trong chốc lát, cô nói với Lâm Kiến Thâm: “Em đi tìm ba!”

 

“Từ từ đã.” Lâm Kiến Thâm giữ chặt cô: “Loại chuyện như hoàn hồn này quá mức tâm linh, em đã nghĩ nên giải thích thế nào với chú Hạ chưa?”

 

Hạ Ngữ Băng lắc lắc đầu: “Đi một bước tính một bước đi, cùng lắm thì nói tất cả mọi chuyện với ba.”

 

Mẹ trọng sinh thành Từ miêu hay Lý Miêu đều không có vấn đề gì cả, tuổi tác cũng không thành vấn đề, chỉ cần mẹ có thể nhớ lại tất cả, có thể cùng ba nối lại duyên xưa, như vậy thì nỗ lực đến mấy cũng đáng giá.

 

Đồng hồ chỉ tám giờ sáng, Hạ Tông Trạch đang bận rộn trong phòng bếp. Hạ gia và Lâm gia đều không có họ hàng thân thích gì cần phải đi thăm hỏi, cho nên trong tháng giêng càng thêm thanh nhàn, ngoại trừ làm cơm và đi dạo phố thì cũng không còn việc gì cần làm.

 

Nhìn thân ảnh quen thuộc của ba đang bận rộn nấu mì, Hạ Ngữ Băng bỗng nhiên cay cay khóe mắt. Cô nhớ lại trong ký ức, Hạ Tông Trạch bỡ ngỡ cỡ nào mà vào bếp để chăm sóc vợ đang mang thai, hơn hai mươi năm qua đi, ông từ một “sát thủ phòng bếp” luyện thành “người chồng nấu ăn trong nhà”, mà loại trưởng thành này là do cực khổ trong cuộc sống ban cho ông….

 

“Ba.” Hạ Ngữ Băng gọi ông, giọng nói có hơi nghẹn ngào.

 

“Chú Hạ.” Lâm Kiến Thâm không biết đã xuống lầu từ khi nào, đứng bên cạnh Hạ Ngữ Băng, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay đang siết chặt của cô.

 

Trong lòng bàn tay đang siết chặt ấy giữ một hồn phách, một bí mật.

 

“Dậy rồi? Sáng nay ăn mì gà, chờ các con rửa mặt xong là có thể ăn rồi…” Lời còn chưa dứt, tay vớt mì bị đè lại, Hạ Tông Trạch quay đầu, thấy đôi mắt con gái hơi hơi đỏ lên.

 

“Sao thế này?” Hạ Tông Trạch nhíu mày, hạ muỗng xuống, ngón cái xoa xoa khóe mắt ướt át của Hạ Ngữ Băng rồi lại ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Kiến Thâm: “Hai đứa cãi nhau?”

 

“Không cãi nhau ạ.” Hạ Ngữ Băng há miệng thở dốc, hồi lâu mới hạ quyết tâm, chần chờ hỏi: “Ba, ba và dì Từ… Còn có khả năng không?”

 

Hạ Tông Trạch hoảng hốt trong chớp mắt, bật cười khanh khách: “Hai ngày nay con luôn hoảng hốt, chính là vì suy nghĩ việc này?”

 

Hạ Ngữ Băng không nói gì, chỉ nhìn ông không chớp mắt: “Dì Từ thực sự rất yêu ba, không lâu trước đây dì ấy có đến nhà tìm ba, chẳng qua chỉ đứng ở ngoài cổng tiểu khu mà không đi vào, cho nên ba không biết.”

 

Hạ Tông Trạch trầm ngâm một lát, hỏi: “Chuyện khi nào?”

 

“Năm ngoái.” Hạ Ngữ Băng nói: “Ba, trước kia là con không hiểu chuyện, nói rất nhiều lời làm tưởng thương ba và dì Từ, con biết một phần lớn nguyên nhân ba và dì ấy chia tay là vì con…”

 

“Tiểu Ngữ, không phải như vậy.” Hạ Tông Trạch tắt lửa, buông muỗng, nghiêm túc nói: “Lúc trước ba và cô ấy ở bên nhau, phần lớn nguyên nhân là vì cô ấy rất giống với người mẹ đã mất của con, tình cảm như vậy cho dù có động tâm lần nữa cũng không che dấu được sự thật “thế thân”, đối với cô ấy mà nói như vậy là không công bằng, ba không thể để cô ấy trễ nải, cho nên mới chọn chia tay, không liên quan gì với con cả, Con đừng quy kết thất bại trong tình cảm của ba lên đầu bản thân, Tiểu Ngữ, ba hy vọng con có thể vui vẻ.”

 

Hai ba con nói chuyện, Lâm Kiến Thâm cũng không hề xen lời, chỉ yên lặng đi đến bếp, vớt mì đã nấu chín vào trong bát canh, rải hành lá đã thái nhỏ lên, dùng nước ấm chần qua rau xanh một lượt.

 

“Nhưng mà ba, ba có nghĩ vì sao dì Từ lại giống với mẹ như vậy? Lời nói, cử chỉ, thói quen sinh hoạt, thậm chí chỉ là một động tác gắp đồ ăn rất nhỏ cũng rất giống với mẹ?” Hạ Ngữ Băng hít sâu một hơi, tiếp tục nói: “Con nghe nói khi dì Từ học sơ trung (cấp 2) từng xảy ra tai nạn giao thông, chính là vào ngày mà mẹ mất đó, đã không cứu được nữa nhưng lại tỉnh lại như kỳ tích vậy, chỉ là không còn ký ức trước kia… Ba, ba không cảm thấy trùng hợp quá hay sao?”

 

Hạ Tông Trạch nghiêm túc nghe cô nói xong, im lặng trong chốc lát mới nói: “Tiểu Ngữ, trước kia khi ba nhớ về mẹ con cũng từng ảo tưởng cô ấy có thể sống lại, lấy một loại tư thái khác trở về bên cạnh ba. Nhưng đó là chuyện không thể, cuộc sống này không phải tiểu thuyết và phim truyền hình, nào có nhiều tình tiết nối lại tiền duyên, gương vỡ lại lành máu chó như vậy?”

 

Hạ Ngữ Băng sốt ruột nói: “Nhưng mà ba, mặc kệ thế nào thì dì Từ cũng rất yêu ba, trong lòng ba cũng có dì ấy, vậy không thể thử lại một lần ư?”

 

Do dự trong chốc lát, Hạ Tông Trạch vẫn lắc đầu: “Đều là người đã trưởng thành, cắt rồi lại nối thì thành ra dáng vẻ gì? Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng không khỏi quá vô trách nhiệm đi.”

 

Hạ Ngữ Băng còn muốn khuyên, thậm chí cô còn giật giật cánh tay, muốn nói thẳng lai lịch của hồn phách nho nhỏ kia ra nhưng Hạ Tông Trạch không cho cô cơ hội mở miệng, nhỏ giọng cắt ngang cô: “Ăn cơm thôi, Tiểu Ngữ.”

 

Sở dĩ Hạ Tông Trạch chia tay với Từ Miêu, suy cho cùng thì cũng do địa vị của Lâm Miểu trong lòng ông quá nặng, nặng đến mức không một ai có thể thay thế được, thật vất vả mới gặp được một cô gái khác khiến lòng rung động lại bởi vì lo lắng cô sẽ trở thành thế thân của người vợ đã mất mà lựa chọn chia tay. Cởi chuông thì cần người buộc chuông, nếu bên phía Hạ Tông Trạch không thể thực hiện được thì Hạ Ngữ Băng đành phải liên hệ bên phía Từ Miêu thử xem.

 

Cùng Lâm Kiến Thâm trở lại phòng, Hạ Ngữ Băng để tàn hồn của mẹ vào trong túi xách giấu kỹ, sau đó đóng cửa lại rồi tìm nhật ký trò chuyện trong điện thoại, lẩm bẩm: “Nếu có thể làm cho mẹ khôi phục ký ức, nói không chừng có thể cùng ba ở bên nhau, chúng ta đi gặp Từ Miêu một lần xem thế nào.”

 

Lúc trước có hiểu lầm với Từ Miêu cho nên dưới cơn giận dữ Hạ Ngữ Băng không hề lưu lại bất kỳ phương thức liên lạc nào với Từ Miêu. Cũng may năm trước vào ngày sinh nhật của Hạ Tông Trạch, Từ Miêu vì chuyện tặng quà mà gọi điện thoại cho cô, trong nhật ký trò chuyện hẳn là còn lưu lại số.

 

Lâm Kiến Thâm thấy cô bởi vì chuyện của Hạ Tông Trạch mà rầu rĩ cả ngày, không khỏi đau lòng nói: “Chúng ta có thể nói hết mọi chuyện cho chú Hạ. Nếu chú không tin trên đời này có yêu quái, tôi có thể chứng minh cho chú xem.”

 

“Hiện tại còn chưa phải lúc.” Hạ Ngữ Băng lắc lắc đầu: “Mặc dù ba tin trên đời này có yêu quái, cũng không nhất định tin Từ Miêu là mẹ, biện pháp hữu hiệu nhất chính là làm cho mẹ khôi phục lại ký ức, chủ động thẳng thắn với ba.”

 

Đang nói ánh mắt Hạ Ngữ Băng đã sáng lên: “Tìm được rồi.”

 

Chờ đợi mấy giây chuyển vùng của điện thoại vô cùng lâu, Hạ Ngữ Băng không nhịn được nắm lấy những ngón tay thon dài của Lâm Kiến Thâm, mãi cho đến khi đầu kia điện thoại truyền đến một giọng nói dịu dàng: “Tiểu Hạ? Năm mới vui vẻ nha.”

 

Hạ Ngữ Băng và Lâm Kiến Thâm liếc nhau, dưới ánh mắt cổ vũ của anh gọi một tiếng: “Năm mới vui vẻ, dì Từ…”

 

Đầu kia điện thoại cười: “Không phải đã nói chị chỉ lớn hơn em có năm tuổi, muốn đổi giọng gọi chị Từ sao?”

 

Hạ Ngữ Băng nhất thời nghẹn lời, thiên ngôn vạn ngữ không biết bắt đầu từ đâu: “Dì Từ, chuyện lúc trước của dì và ba con, con vô cùng xin lỗi…”

 

“Đều đã qua rồi, sao còn đề cập đến những chuyện này?” Từ Miêu cười cười: “Chuyện thường tình của con người thôi, chị có thể lý giải được, hơn nữa em cũng không hề làm gì quá đáng mà, sao vẫn cứ luôn muốn xin lỗi?”

 

Hạ Ngữ Băng hít sâu một hơi: “Nếu có khả năng, dì có thể cho ba một cơ hội nữa hay không?”

 

Cô không cầm lòng được mà nắm chặt di động, nín thở chờ đợi quyết định từ đầu bên kia điện thoại. Không biết qua bao lâu, Từ Miêu mới dịu dàng hỏi: “Vì sao lại đột nhiên nói như vậy?”

 

“Trong lòng ba có dì, ba không phải coi dì như thế thân của mẹ…” Bởi vì dì chính là Lâm Miểu.

 

Chỉ tiếc nửa câu sau không có cơ hội nói ra, Từ Miêu đã nhẹ giọng cắt ngang cô: “Tiểu Hạ, chị không phải một người thích ăn lại cỏ đã bỏ qua. Tình cảm năm đó đối với ba em đến vừa đột ngột vừa mãnh liệt, thật giống như đã định từ kiếp trước, chị vì vậy mà trả giá dũng khí như thiêu thân lao đầu vào lửa, không ngại người trong nhà vì tuổi tác hai người quá chênh lệch mà cực lực phản đối, chị cũng không hề nghĩ sẽ lùi bước. Nhưng mà, ba em lại buông tay trước… Cho dù anh ấy xuất phát từ nỗi khổ gì, chị cũng sẽ không quay đầu mà tin anh ấy.”

 

“Xin lỗi.” Cô ấy nói.

 

Từ Miệu thật sự đã quên sạch ký ức không còn một chút gì, thế mà cự tuyệt dứt khoát như vậy. Hạ Ngữ Băng trầm mặc hồi lâu mới miễn cưỡng cười nói: “Dì không cần xin lỗi, người nên xin lỗi là con.” Dừng một chút, cô lại nói: “Dì Từ, tối hôm qua con mơ thấy dì.”

 

Nghe vậy, Từ Miêu tựa hồ thật kinh ngạc: “Vậy thật trùng hợp, chị cũng mơ thấy em. Chị mơ thấy em kéo lấy tay chị, gọi chị mẹ ơi…” Vừa nói cô ấy vừa nhẹ nhàng cười nhạo một tiếng: “Không ngờ sau khi tỉnh dậy lại thật sự nhận được điện thoại của em.”

 

Từ Miêu cũng mơ thấy chuyện tối hôm qua… Mãi đến giờ phút này, Hạ Ngữ Băng mới hoàn toàn khẳng định, Từ Miêu chính là mẹ mình. Cô cắn môi, hơi thở hơi run rẩy, rất nhiều lần há miệng muốn nói chuyện lại giống như bị mất năng lực ngôn ngữ, một chữ cũng không nói lên lời.

 

Cuối cùng vẫn là Lâm Kiến Thâm cầm lấy di động, ngay lúc trước khi Từ Miêu cúp máy mở miệng nói: “Dì Từ, chào dì, con là Lâm Kiến Thâm, bạn trai của Tiểu Ngữ.”

 

“A, chào em.” Từ Miêu cười: “Em cũng đến làm thuyết khách à?”

 

“Không phải ạ.” Lâm Kiến Thâm nói: “Có rất nhiều chuyện mà nói trong điện thoại sẽ không được rõ ràng lắm, nếu dì có thời gian thì gặp con và Tiểu Ngữ một lần được không ạ?Trong tay chúng con có một thứ vốn nên thuộc về dì, nếu sau khi dì lấy được món đồ này mà còn kiên trì theo nguyên tắc của mình, chúng con tuyệt đối sẽ không can thiệp vào chuyện của dì và chú Hạ nữa.”

 

“…”

 

Đầu kia điện thoại do dự trong chớp mắt, cuối cùng Từ Miêu thở dài một hơi, nói: “Hiện tại chị ở Mĩ ăn tết cùng ba mẹ, thế này đi, mùng mười tháng giêng chị về nước, bảy giờ tối hôm đó gặp các em ở quán cà phê bên ngoài tiểu khu của các em nhé.”

 

“Được.” Lâm Kiến Thâm dùng dăm ba câu đã thu phục xong rồi cúp điện thoại, đưa điện thoại di động cho Hạ Ngữ Băng.

 

“Cuối cùng cũng có hy vọng.” Thần kinh căng chặt thoáng chốc buông lỏng, Hạ Ngữ Băng ngả vào trong lòng Lâm Kiến Thâm, áy náy nói: “Mấy ngày nay đều không nói được mấy câu tử tế với anh.”

 

Lâm Kiến Thâm lập tức thuận nước đẩy thuyền, như có điều ám chỉ mà nói với cô: “Vậy em định bồi thường tôi như thế nào?”

 

Hạ Ngữ Băng đảo mắt, như phát hiện ra chuyện thú vị gì, đột nhiên đứng dậy ôm lấy anh: “Anh biết mùng mười tháng giêng là ngày gì không?”

 

Lâm Kiến Thâm theo phản xạ có điều kiện mà ngó lên trên tường… Nhưng trên tường phòng ngủ của Hạ Ngữ Băng không treo lịch ngày, anh đành phải nghi hoặc hỏi: “Là ngày gì?”

 

“Lễ tình nhân.” Hạ Ngữ Băng lộ ra nụ cười đã nhiều ngày không thấy, nhướng đuôi mày: “Là ngày hội của mỗi một đôi tình nhân, bao gồm cả anh và em.”

 

Lâm Kiến Thâm gật đầu, tỏ ý đã hiểu: “Ban ngày chúng ta ăn tết, buổi tối tôi cùng em đi gặp Từ Miêu…” Dừng một chút, anh sửa miệng: … Mẹ em.”

 

Hạ Ngữ Băng cười nói: “Có lẽ rất nhanh thôi, anh cũng sẽ giống như em vậy, sửa miệng gọi là mẹ.”

 

Lâm Kiến Thâm hơi nghiêng đầu, nghi hoặc nhìn cô.

 

Hạ Ngữ Băng chọc chọc trán anh, ghé lỗ tai anh nhỏ giọng nói: “Chờ anh kết hôn với em, ba mẹ em còn không phải ba mẹ anh sao?”

 

Lâm Kiến Thâm “à” một tiếng, khẽ cau mày: “Có hơi không được tự nhiên.”

 

“Bởi vì thân thể của Từ Miêu quá trẻ, cho nên gọi dì ấy là mẹ mới không được tự nhiên sao?” Hạ Ngữ Băng an ủi anh: “Không sao đâu, mới đầu em cũng hơi mất tự nhiên, nhưng mà chỉ cần nghĩ đến trong thân thể dì ấy là linh hồn của mẹ em, thì em có thể tiếp nhận được. Đúng rồi, anh còn chưa từng thấy dáng vẻ của mẹ em đâu nhỉ? Em cho anh xem ảnh, mẹ thật sự rất xinh đẹp, tính cách cũng rất tốt.”

 

Hạ Ngữ Băng hưng phấn mà đi tìm album, Lâm Kiến Thâm đứng một bên mỉm cười nhìn cô: “Cũng không phải bởi vì tuổi tác mà cảm thấy mất tự nhiên, đối với tôi mà nói, em, chú Hạ hay thậm chí các ông các bà trong thôn, bọn họ đều chỉ là hậu bối, cũng không có gì khác biệt. Chỉ là tôi chưa từng có ba mẹ, đột nhiên sửa miệng, có hơi không phản ứng kịp.”

 

Hạ Ngữ Băng nhân cơ hội chơi xấu: “Em đây cho anh thời gian từ từ thích ứng vậy. Nói anh nghe này, về sau ít động tay động chân với em đi, có thể hạ quyết tâm sửa miệng gọi ba mẹ thì hãy động vào em.”

 

“Vậy bây giờ tôi lập tức đi xuống lầu gọi ba, gọi xong có phải có thể động vào em không?” Lâm Kiến Thâm nghiêm túc nói: “Ăn tết xong chính là mùa xuân, em phải làm chuẩn bị thật tốt, rồng động tình lên đến chính tôi còn sợ đấy.”

 

Cô đây là nhặt về cái loại bạn trai quái vật gì vậy?

 

“Anh ít ba hoa đi.” Hạ Ngữ Băng trợn trắng hai mắt, ném một quyển album thật dày vào trong lòng anh.

 

Rất nhanh đã đến mùng mười tháng giêng, trong nhà không hiểu sao có nhiều thêm chút không khí khẩn trương, ngược lại thì Hạ Tông Trạch lại là người bình thản nhất, vừa ngồi trên sô pha kiểm tra báo cáo tài vụ, vừa nói với đôi tình nhân nhỏ đang đi từ trên lầu xuống: “Người trẻ tuổi cần đi ra ngoài nhiều vào, hôm nay vừa vặn là dịp tết, tha cho hai đứa một ngày, đừng ở nhà theo bên người ông già như ba đây.”

 

Hạ Ngữ Băng nhìn thoáng qua ông ba anh tuấn đến tóc bạc cũng chẳng có mấy sợi kia, cười nói: “Ba không già chút nào, nói ba mươi mấy tuổi cũng sẽ có người tin đấy.”

 

Hạ Tông Trạch được nói đến lòng như tắm gió xuân, không nhịn được cong cong khóe miệng.

 

Thời tiết của lễ tình nhân hiếm khi lại tốt như vậy, gió nhè nhẹ, nắng ấm áp, cây cối trong tiểu khu đã bắt đầu có mầm xanh nhú lên. Thời gian còn sớm, Hạ Ngữ Băng bỏ tay vào trong túi áo bên sườn của Lâm Kiến Thâm, lang thang không mục tiêu mà đi ra khỏi tiểu khu, cũng không biết nên đi nơi nào để đón tết.

 

Ô trấn và Hà Phường phố mang hơi thở thương nghiệp quá nặng, giống như hơi thở của khách du lịch chiếm đa số. Kỳ nghỉ tết âm lịch càng chật ních người, thật sự không cần phải đi. Nghĩ tới nghĩ lui Hạ Ngữ Băng và Lâm Kiến Thâm quyết định ngồi tàu điện ngầm đến khu vực quảng trường, tìm một nhà hàng có âm nhạc không tệ ngồi lại.

 

Ban ngày nhà hàng không có biểu diễn, cũng rất thanh tịnh, sau khi ngồi xuống chọn xong món ăn, Hạ Ngữ Băng lấy từ trong túi xách ra một chiếc hộp quà tặng màu đen buộc một sợi nơ lụa màu xanh, nhẹ nhàng đẩy đến trước mặt Lâm Kiến Thâm: “Hôm nay là lần đầu tiên chúng ta trải qua lễ tình nhân, tặng cho anh.”

 

Lâm Kiến Thâm rõ ràng ngẩn ra, nhìn hộp quà tinh xảo sang quý trước mặt, nói: “Ngày này cần tặng quà sao?” Vẻ mặt anh mờ mịt, còn kèm theo vài phần áy náy, thấp giọng nói: “Tôi… không chuẩn bị lễ vật cho em.”

 

“Không phải anh đã tặng em cây trâm sao? Coi như quà lễ tình nhân đầu tiên anh tặng em đi.” Hạ Ngữ Băng không chút để ý mà vẫy vẫy tay, thúc giục anh: “Mau mở quà đi! Anh không muốn xem xem em tặng anh thứ gì sao?”

 

Lâm Kiến Thâm nhận lấy hộp quà, mặt đầy tò mò mở dây lụa ra, vừa mở ra liền thấy, thì ra bên trong là một chiếc đồng hồ màu đen, bên ngoài còn phủ một lớp màu lam ánh đen. Chiếc đồng hồ này thiết kế kỳ lạ, không giống như bán ở trong tiệm, trên mặt đồng hồ màu xanh đen được gắn thêm mấy miếng màu đen hình dạng như những chiếc lông chim, trên đó còn ẩn hiện những tia sáng màu vàng đang lưu chuyển… Dường như chính là phỏng theo dáng vẻ lông cánh chân thân của Lâm Kiến Thâm mà chế tác.

 

“Đây là…” Lâm Kiến Thâm thật sự vui vẻ, giương mắt nhìn Hạ Ngữ Băng.

 

“Em thiết kế đó, cả thế giới này chỉ có một cái thôi.” Từ khi hai người bọn họ xác định ở bên nhau, Hạ Ngữ Băng liền bắt tay vào thiết kế chiếc đồng hồ này, lúc ấy phải nhờ đến rất nhiều mối quan hệ mới tìm được nơi sản xuất đồng hồ chấp nhận lắp ráp, giá cả vẫn là nói sau đi, từ thiết kế máy đến lắp ráp hoàn thiện đúng là đã tốn không ít tâm huyết.

 

Vốn phải một tháng sau mới có thể thành phẩm, nhưng vì Hạ Ngữ Băng muốn tặng quà đúng lễ tình nhân nên đã thêm vào một ít phí rút ngắn thời gian.

 

Nhưng những thứ này không cần nói với Lâm Kiến Thâm, anh vui vẻ là đủ rồi.

 

Hạ Ngữ Băng gấp gáp không chờ nổi: “Đưa tay ra đây, mau đeo lên cho em xem.”

 

Lâm Kiến Thâm ngoan ngoãn đưa tay ra, Hạ Ngữ Băng đeo đồng hồ lên cổ tay anh, dây đồng hồ có hơi rộng, sau khi đóng hai nấc vào thì vừa vặn. Đồng hồ màu xanh đen có ẩn hiện ánh vàng đeo lên cổ tay trắng nõn hữu lực của Lâm Kiến Thâm, thời thượng mà không xa hoa, thật xứng với khí chất của anh.

 

Từ bên ngoài có thể thấy được bánh răng chuyển động có quy luật, Lâm Kiến Thâm quả thực yêu thích không nỡ buông tay, lại hoặc là bởi vì đây là đồ Hạ Ngữ Băng tặng, anh càng khó nén vui vẻ, nâng cổ tay lên để nghe âm thanh chuyển động răng rắc nho nhỏ của máy móc như đứa trẻ, biểu tình chăm chú, khóe miệng ẩn hiện ý cười.

 

“Được rồi, nhìn dáng vẻ ngốc nghếch này của anh xem!” Hạ Ngữ Băng đè cổ tay anh xuống, không nhịn được cười nói: “Về rồi lại xem đi, ăn cơm đã.”

 

Đều nói nghèo so xe, giàu so đồng hồ, chiếc đồng hồ này của cô tuy rằng không phải nhãn hiệu nổi tiếng gì, nhưng nặng tại tình ý trong lòng, chỉ cần Lâm Kiến Thâm thích thì đều đáng giá.

 

“Tôi cũng phải tặng em mới được.” Cơm nước xong, Lâm Kiến Thâm đột nhiên kêu lên, kéo Hạ Ngữ Băng đi về phía khu đồ trang điểm xa xỉ, giống như ông chủ lớn mà rộng rãi: “Em thích gì cứ việc mua.”

 

“Không cần, son môi, son kem, kem dưỡng gì đó ở nhà em đều sắp không có chỗ để rồi.” Hạ Ngữ Băng không ngừng xua tay, đau lòng tiền Lâm Kiến Thâm kiếm được không dễ: “Hơn nữa, đồ chỗ này rất quý, không thích hợp đâu.”

 

Lâm Kiến Thâm không nói gì, thấy trên lầu có một tiệm vàng bạc, không nói hai lời đã kéo cô đi vào.

 

Nửa giờ sau, Hạ Ngữ Băng che vật cứng trên ngón áp út, đỏ mặt ậm ừ nói: “Hay là, tháo xuống đi, chúng ta còn chưa đính hôn…”

 

“Không được tháo, đeo về cho chú Hạ xem.” Lâm Kiến Thâm nắm tay cô, trên ngón áp út thon dài đeo một chiếc nhẫn cũng giống với cô nhưng dành cho nam.

 

Hạ Ngữ Băng nhìn nhẫn kim cương sáng lấp lánh trên ngón áp út, suýt nữa lóe mù mắt chó: “Quá quý, em sợ bị cướp… Hơn nữa, không ngờ anh còn có nhiều tiền như vậy, số dư trong thẻ ngân hàng còn nhiều hơn so với em!”

 

Có lẽ là do mấy năm trước bán tranh thêu thu được. Anh thân có yêu lực cho nên một tháng có thể thêu xong một bức giá trị mấy vạn, nếu không phải ông cậu họ Ngô Bằng Phi đứng giữa kiếm lời, thì hiện tại trong thẻ ngân hàng của anh sẽ có nhiều hơn.

 

Đáng tiếc tay nghề tốt như vậy lại bởi vì bà ngoại qua đời mà mai một từ đây.

 

Đang miên man suy nghĩ, Lâm Kiến Thâm mở ví tiền, rút thẻ ngân hàng ra, nhét vào trong tay Hạ Ngữ Băng: “Từ hôm nay trở đi, quyền tài chính thuộc về em.”

 

“…” Hạ Ngữ Băng kinh sợ mà dùng hai tay nhận lấy: “Vâng, chồng.”

 

Lâm Kiến Thâm bị một tiếng “chồng” kia của Hạ Ngữ Băng khiến cho hai tai đỏ hồng, sửng sốt trong chốc lát mới thấp giọng: “Trước mặt mọi người em làm gì vậy, muốn gọi thì về nhà gọi, gọi đến khi em khóc mới thôi.”

 

Anh hung hăng uy hiếp, Hạ Ngữ Băng làm như không thấy mà quơ quơ thẻ ngân hàng trong tay, trắng trợn táo bạo mà nhét vào trong ví tiền của cô, trong chốc lát cảm thấy eo cũng thẳng hơn mà thế giới cũng rộng mở hơn.

 

Hai người đang đùa giỡn thì âm báo tin nhắn đột nhiên vang lên.

 

Tin nhắn đến từ số di động của Từ Miêu: 【Tiểu Hạ, chị xuống máy bay rồi, gặp ở quán cà phê.】


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.