Thông tin truyện

Ảnh Hậu Đối Mặt Hàng Ngày

Ảnh Hậu Đối Mặt Hàng Ngày

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 113 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Editor: Amphitrite
Thể loại: hiện đại, cổ xuyên kim, sủng, HE

Từ một thứ nữ phải khó khăn lắm thế hệ có thể leo đến địa điểm trắc phi của hoàng thái tửnhưng mà khăn voăn còn chưa kịp vén lên thì lại xuyên tới hiện đại vào thể xác của một diễn viên nhưng diễn viên này lại bị mang tai mang tiếng là bình hoa di động.

Tô San: “Cái gì? Đóng phim sao?”

Từ đây, giới giải trí phát hiện một việc kỳ lạ, nữ diễn viên bình hoa kỹ năng diễn xuất nát bấy bỗng nhiên đổi mới hoàn toàn, còn am hiểu cầm kỳ thi họa???


MC: Tô tiểu thư, trước đây nghe đồn Tạ ảnh đế bởi tài năng diễn xuất của cô không tốt nên mới khước từ vai diễn trong bộ phim này, quan hệ của 2 người có phải thực sự như lời đồn không hợp không?

Tô San: Chuyện này nọ thực ra  cư dân mạng nói không có căn cứ, Tạ ảnh đế là một tiền bối rất tốt của tôi, cũng cho tôi rất nhiều lời khuyên trong việc diễn xuất, chúng tôi không có không hợp nhau (mặt mỉm cười)

MC: Vậy ngày nay chúng ta cùng gọi máy tính bảng rỉ tai với Tạ Duyên một chút nhé!

máy tính bảng sau 1 hồi chuông được chuyển, trong máy tính bảng truyền tới 1 giọng nam lười biếng: “Em khi nào mới về, anh đói bụng.”

MC:???!!

Người xem:!!!!

Tô San: ╮ ( ╯_╰) ╭

Ảnh Hậu Đối Mặt Hàng Ngày

“Bang!”

Một tập kịch bản chợt bị quăng trên bàn!

“Trượt tay..trượt tay…lại là trượt tay! Đại tiểu thư của tôi, làm ơn lần sau nếu có lúc nào lướt Weibo chú ý một tẹo được không!?”

Chị Lưu đau đầu lấy tay đỡ trán, ngực không dứt phập phồng:

“Em đếm xem đây là lần thứ mấy rồi, may  lần này chỉ là Chu Cầm Cầm, nếu đổi lại là mấy người cỡ như Mục Dao thì em chờ bị người ta chửi chết đi!”

Cô gái có tóc dài uốn nhẹ ngồi trên sô pha màu nâu, cô nhìn tập kịch bạn dạng trên bàn, rồi quét mắt nhìn Lưu tỷ đang giận dữ, mày nhíu lại, vẫn không nói gì.

“Được rồi, dù sao Chu Cầm Cầm với em cũng là kẻ tám lạng, người nửa cân, việc này sẽ bởi đơn vị thuê thủy quân để khống chế, em không cần phải nhúng tay.”

Nói xong xuôi, chị Lưu đi về phía phòng bếp tự rót cho mình ly nước, thì thầm: “Em cũng đừng nghĩ suốt ngày toàn chơi game, tuy rằng trong giới giải trí khả năng diễn xuất không phải là cần thiết nhất, nhưng rút cuộc cũng không thể diễn quá tệ được, nếu không cho dù có chị của em nâng đỡ che chở, em cũng chẳng thể đóng phim của những đạo diễn lớn nổi tiếng được.”

Bưng ly nước, chị Lưu mới chậm rì rì đi tới nhìn về phía Tô San:

“Chị có tìm cho em một thầy dạy diễn xuất, em hiện tại tình thế gấp gáp, mấy ngày nữa là phải nhập cuộc quay phim, lần này cũng không được để cho thất bại, phải biết rằng chị của em do thay em bắt lấy thời cơ này đã phải đầu bốn không ít tiền, nếu không với vị trí của em, cho dù bò thêm mấy năm nữa cũng chẳng thể sờ tới”

Nghe chị Lưu nói một tràng dài, Tô San chỉ chuyển động ánh mắt, cũng không nói lời nào.

Thấy Tô San không xem xét tới mình nói, chị Lưu hơi chút bực bõ đặt mạnh cốc nước lên bàn:

“Đừng tưởng là chị đang nói giỡn với em, đạo diễn Hoàng kia tính tình không tốt, nếu như biểu lộ của em quá tệ, người ta sẽ không vồ cập xem em có phải là người thân của nhà đầu tứ hay chẳng đâu vào đâu.”

Nghe vậy, người ngồi trên ghế sô pha rốt cục cũng có phản ứng, cô duỗi tay hất tốc ra sau, thuận miệng nói:

“Em không cần thầy dạy diễn xuất”

kết thúc lời, chị Lưu chút nữa bị chọc giận quá hóa cười:

“Đúng vậy, giới giải trí đúng là dựa vào tuổi xanh để kiếm cơm, nhưng mà mỗi ngày đều có bao nhiêu người thế hệ sinh ra, em không có thực lực thì trước sau sẽ bị vứt bỏ thôi!”

“Em thế hệ đòng nhị bộ phim, sao chị biết là em không có thực lực?” Tô San ngửng đầu thanh nhàn nhạt nhìn chị Lưu.

đột nhiên cảm thấy ánh mắt Tô San có điểm kỳ lạ, chị Lưu nhíu nhíu mi, đi đến ngồi trên đầu kia của sô pha, luôn tiện tay cầm lên tập kịch phiên bản trên bàn, mở ra một trang đưa cho Tô San.

“Ngay hiện nay, cho chị xem thực lực của em đi.” Chị khống chỉ chút chú ý nói.

Nhận lấy tập kịch bản, Tô San cúi đầu nghiêm túc quét mắt nhìn, một lúc lâu sau, bất chợt ngồi thẳng lên, nhấp khóe môi, lông mi dài vút hơi động, trong mắt sáng ngời dần dần đỏ lên.

Chị Lưu đang muốn nói gì, nhìn thấy lông nheo Tô San run lên, khóe mắt có 2 giọt nước mắt chậm rì rì chảy xuống đến cằm, muốn nói nhưng lại khóc nhìn Lưu tỷ. toàn cục phòng khách đều lặng tĩnh, chị Lưu vội vàng lấy một tờ giấy đưa cho cô

“Em cũng không tệ nha.”


Danh sách chương

Bình luận