Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 6 - Chương 5: Phương Tây. Đẩy ngã đế quốc Thiếu tướng (5)



Ánh nắng dần tắt, trong rừng chậm rãi tối sầm lại. Diệp Huyên ngẩng đầu nhìn về phía chân trời hướng Đông, nơi đó có một ngôi sao đang dần dần lặn xuống – đó là hằng tinh Đông Hoàng của thiên hà Jade, cũng là “mặt trời” của hành tinh Dopulo. Liên tục bôn ba suốt hơn mười tiếng đồng hồ, cuối cùng hai người cũng thấy được nóc nhà màu trắng thấp thoáng sau tán cây xa xa.

Mấy năm trước, đế quốc đã lệnh cho toàn bộ đội nghiên cứu khoa học đóng trú trên hành tinh Dopulo rút về, nhưng trạm nghiên cứu mà các nhà khoa học dựng lên vẫn còn nằm rải rác trên khắp hành tinh Dopulo. Diệp Huyên với Crato phải ở lại trên hành tinh Dopulo này khoảng hơn một tháng, trên trạm Nancy chỉ có một ít vật tư, nên họ phải đi tìm ở những trạm nghiên cứu khác lấy thêm chút thực vật.

“cô ở lại chỗ này.” Diệp Huyên đang chuẩn bị phá vỡ cửa ra vào của trạm nghiên cứu thì Crato lại ngăn cản cô, “Hệ thống thông khí trong trạm nghiên cứu có lẽ không còn hoạt động nữa,” trong ánh nắm hắn dường như có chút mỉa mai, “Vì hệ hô hấp của người bình thường rất yếu ớt, ta nghĩ rằng để ta đi vào lấy đồ thì thích hợp hơn.”

Đáng giận! Người này căn bản là không kiêng nể gì! Diệp Huyên oán hận nhìn bóng dáng Crato biến mất trong bóng đêm, mặc dù trong lòng vẫn còn tức giận nhưng cô vẫn tận chức tận trách bắt đầu xem xét tình huống xung quanh.

Lúc nãy khi rời khỏi trạm Nancy, cô với Crato đã cãi nhau một trận lớn, sau lần này, hai người có thể nói là đã hoàn toàn xé rách da mặt – thật ra phải nói là Diệp Huyên đơn phương phát tiết phẫn nộ, Crato đứng đó vẻ mặt hờ hững nhìn cô.

Thái độ này lại chọc giận Diệp Huyên, cô nhếch mày, giọng nói chua ngoa: “Như thế nào? không còn lời nào để nói? Mưu kế của ngài bị người ta phá hỏng, bây giờ trong lòng cảm thấy thế nào?… Việc này căn bản là do một tay ngươi thao túng, đúng là một cái âm mưu chính trị đê tiện!”

Sau khi tàu Hi Hòa mất tích, hầu như toàn bộ giới truyền thông đều thảo luận tung tích của Crato. hắn vốn là người đứng đầu của 1 gia tộc trong 9 đại gia tộc trong tay nắm giữ quyền lực thượng tầng, Crato là gia chủ của gia tộc Kel, khi hắn đột ngột biến mất, có thể nói chấn động đối với toàn bộ giới quý tộc là không thể lường được.

Diệp Huyên chán ghét những chuyện lục đục dơ bẩn như thế này trong nội bộ, nhưng độ mẫn cảm chính trị của cô cũng không quá kém. Ở trong lịch sử của Nebula đế quốc, vì phản loạn mà khiến nền chính trị bị đảo lộn nhiều vô số, hơn nữa trong vụ việc của tàu Hi Hòa thì đối tượng phản loạn còn liên quan đến nghị viện. Cơ quan hành chính cao nhất trong đế quốc – chấp chính viện gần đây đang gặp phải một vấn đề nguy cấp trong cuộc tổng tuyển cử cuối cùng, cho nên Diệp Huyên không thể không nghi ngờ sự việc lần này là do Crato cố ý tạo ra.

Gia tộc Kel tích cực ủng hộ người được giới cầm quyền đề cử là Tiết Mộng Hi xuất thân từ quân đội, mà đối thủ lớn nhất của cô ta lại là Phan Lâm thuộc phe phái của nghị viện. Ngay sau khi tin tức tàu Hi Hòa mất tích được truyền về hệ Mặt Trời, cùng ngày đó người dân đều ra đường biểu tình, số phiếu ủng hộ Phan Lâm ngay lập tức từ vị trí dẫn đầu rớt xuống vị trí thứ 2 từ dưới lên, mà số phiếu ủng hộ Tiết Mộng Hi vẫn không ngừng tăng lên. Có thể nói vị trí cao nhất trong chấp chính viện đó đã là vật trong tay của gia tộc Kel.

“anh muốn dựng lên một con rối, tốt, tôi không có ý kiến, chúng tôi (người dân thường) cũng đều không có ý kiến.” Diệp Huyên cười lạnh, “Dù sao những điều này đều là trò tiêu khiển của giới quý tộc thuần huyết, ngay từ đầu đã không liên quan đến những người dân bình thường như chúng tôi, nhưng anh!” Trong lồng ngực của cô tràn ngập lửa giận, “không nên khiến tàu Hi Hòa cũng liên lụy vào! anh coi những binh sĩ đã hy sinh để bảo vệ anh trở thành cái gì? anh coi sự vinh quang khi là một quân nhân trở thành cái?!”

Đúng vậy, đây là điều khiến Diệp Huyên phẫn nộ nhất. Hoàn toàn không phải vì cô bị Crato xem như đứa ngốc đùa giỡn xoay quanh, từ đầu đến cuối đều không biết cái gì. Mà là vì người đàn ông này căn bản không xem mình là một quân nhân, cho nên hắn không hề bảo vệ những binh sĩ dưới quyền mình, vì thắng lợi trong cuộc đấu tranh chính trị mà có thể khiến tất cả mọi người đi vào chỗ chết mà không nháy mắt lấy một cái. Cho nên hắn không quam tâm đến vinh dự khi chiến thắng, thoải mái đem tàu Hi Hòa đẩy vào trong lòng địch, đem thần thoại bất bại trong chiến tranh của để quốc giẫm đạp dưới chân.

“anh là một chính khách, một đại quý tộc.” Diệp Huyên cười lạnh hướng Crato giơ ngón tay giữa lên, “một điều chỉnh giả.”

Sau đó, Crato liền nở nụ cười.

Nụ cười của hắn không có lấy một chút ý tứ tức giận, “Đúng vậy, ta là một điều chinh giả. Vậy nên, cô muốn như thế nào, Diệp tiểu thư?” hắn lãnh đạm kéo khóe miệng, “Bởi vì thân phận của ta mà phê phán ta hay là một mình đánh bại ta rồi đem ta đóng đinh lên thập tự giá?”

“Ta nghĩ cô hẳn không biết rằng,” dù là đang phản bác lại người khác thì ngữ điệu của hắn vẫn thong dong, tao nhã như cũ, “Đồng minh của FPA ở nghị viện chính là người đó.” Nhìn thấy Diệp Huyên kinh ngạc trợn tròn mắt, hắn liền cười lạnh một tiếng, “Đúng vậy, cô rất thông minh, đã đoán ra rồi sao? Đúng như cô nghĩ, người đó chính là Phan Lâm ứng cử viên đang được nhân dân ủng hộ, cùng với thủ lĩnh của Đảng nhân dân Liebig.”

Liebig cũng là gia chủ của gia tộc Tama, mà gia tộc Tama cũng là một trong 9 đại gia tộc. một đại quý tộc quyền cao chức trọng, mà lại đi quy phục FPA, âm thầm phản quốc?! Diệp Huyên biết rằng tin tức này một khi được tiết lộ ra ngoài sẽ khiến đế quốc gặp một phen rung chuyển dữ dội.

cô bỗng nhiên hiểu ra dụng ý của Crato, gia chủ của gia tộc Tama đều làm phản, thì người của gia tộc Tama làm sao có thể không có bất kỳ liên quan gì được? Còn có nhóm đồng minh chính trị, nhóm đối tác buôn bán với gia tộc này thì như thế nào? Diệp Huyên không dám suy nghĩ tiếp. Quang trọng hơn là, cái vòng lộn xộn này có lợi ích gắn chặt với cái cây to là gia tộc Liebig, cho dù biết hắn là kẻ phản bội, thì đế quốc cũng không có cách nào dễ dàng kết tội được hắn.

“Tôi… tôi hiểu được.” Diệp Huyên do dự, “Bởi vì gia tộc Liebig, nên Phan Lâm tuyệt đối không thể ngồi vào cái ghế cao nhất trong chấp chính viện.” Vì không để đả thảo kinh xà nên phương pháp tốt nhất là thao túng dân ý, khiến Phan Lâm thất bại trong cuộc tranh cử, “Nhưng ngài* không nhất định phải hi sinh tàu Hi Hòa…” Biết mình đã quá mức, Diệp Huyên chỉ có thể mạnh miệng chống chế.

*(lúc nãy gọi là anh là do Diệp Huyên đang tức giận, nhưng h Diệp Huyên bình tĩnh lại thì mk để lại là ngài)

“Tuy rằng đây là cơ mật, nhưng xét thấy sau này cô cũng phụ trách việc này, ta có thể nói trước cho cô biết.” Crato cười như không cười nhìn Diệp Huyên, “Trong số những sĩ quan làm phản trên tàu Hi Hòa, có gián điệp của chúng ta.”

“Vậy được rồi…” Lúc này Diệp Huyên đã hiểu rõ toàn bộ, cô đã trách lầm Crato hoàn toàn. Tuy rằng sự việc này là do một tay Crato thao túng nhưng không phải vì muốn giành được nhiều lợi ích hơn mà thậm chí có thể nói, mục đích của hắn cực kỳ cao thượng.

hắn dường như nhìn thấy suy nghĩ của Diệp Huyên, cười cười nhìn cô nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng: “Cho rằng ta rất cao thượng? Chỉ sợ là cô đã sai rồi, Diệp tiểu thư. Trong mắt của ta, chính nghĩa cũng có thể suy tính giống như lợi ích. Tránh cho binh sĩ của tàu Hi Hòa hy sinh cũng là đại biểu cho chính nghĩa, nhưng so với việc có thể ngăn cản có thể xảy ra cũng là đại biểu cho chính nghĩa, thì ta chọn vế sau.” Đồng tử hắn hơi chuyển động, lạnh lùng nói, “Bởi vì việc này thoạt nhìn có lợi hơn một chút.”

Diệp Huyên hít sâu một hơi, đúng như Crato đã nói, bởi vì Crato có thân phận là điều chỉnh giả, nên ngay từ đầu cô đã ôm thành kiến với hắn.

“thật xin lỗi.” cô buông lỏng bàn tay đang nắm chặt cổ tay Crato, “Tôi thấy xấu hổ vì những hành vi vô lễ của mình.”

“A.” Crato lãnh đạm trả lời, hắn lấy từ trong túi quần ra một cái khăn tay trắng tinh, chậm rãi, tỉ mỉ lau cổ tay của mình, “Ta chấp nhận lời xin lỗi của cô.”

“Thực xin lỗi!” Diệp Huyên chỉ có thể cúi đầu, hướng Crato làm một động tác tạ lỗi tiêu chuẩn. Nhưng Crato không thèm để ý đến, cứ thế mà xoay người bước đi.

Được rồi, Diệp Huyên nghiến răng nghiến lợi nghĩ, cô thừa nhận mình đã phạm phải một sai lầm ngu xuẩn, nhưng điều này tuyệt đối không thể phủ nhận sự thật Crato là một tên ngạo mạn, lãnh huyết, bụng dạ hẹp hòi!

cô vừa kết thúc hồi tưởng thì Crato cũng vác theo mấy bao vật tư đi ra từ trạm nghiên cứu. Thông thường thì thực vật được đóng gói phục vụ công tác nghiên cứu có thể bảo quản được hơn mười năm, tuy hương vị không được ngon lắm nhưng cũng đủ để hai người có thể vượt qua hơn một tháng này trên hành tinh Dopulo.

Đúng vậy, Diệp Huyên cùng Crato phải ở lại đây nghỉ ngơi, cho đến khi kết quả tổng tuyển cử được chính thức xác định, sau đó sẽ được hạm đội cứu viện của đế quốc tình cờ phát hiện rồi đưa về. Cả một hành tinh lớn như vậy, diện tích bề mặt khoảng hơn 4 triệu km2, chỉ có hai người bọn họ là hai sinh mệnh có trí tuệ.

“Chỉ mới nghĩ đến thôi cũng muốn phát điên lên rồi…” Diệp Huyên nhịn không được mà oán thầm.

Crato đi lướt qua bên người Diệp Huyên, bước chân của hắn cũng không dừng lại một chút mà chỉ liếc Diệp Huyên một cái, rồi tặng cho Diệp Huyên một nụ cười lạnh lẽo: “thật bất hạnh, ta cũng nghĩ như vậy.”

“……” Diệp Huyên yên lặng ở trong lòng giơ ngón cái, fuck!!!

không nói đến đôi nam nữ vừa nhìn nhau thôi đã thấy ghét này nữa, chúng ta quay lại với hành tinh Dopulo, phải thừa nhận rằng phong cảnh trên hành tinh này quả thật rất mĩ lệ. Đúng như dự đoán của Crato, hệ thống thông khí trong trạm nghiên cứu đã không còn hoạt động, trước khi mặt trời Đông Hoàng lặn xuống, hai người đã tìm được chỗ dừng chân dưới gốc cây lớn.

Loại cổ thủ này mọc rất nhiều trên hành tinh Dopulo, là giống đặc hữu của hành tinh này, thân cây cao bằng tòa nhà bốn tầng, nhánh cây tươi tốt tỏa ra bốn phía, trên tán lá nở đầy những đóa hoa màu trắng. Những đóa hoa mỏng manh nở rộ, dưới ánh mặt trời lánh lấp, rực rỡ. Diệp Huyên đứng dưới tán cây nhìn lên, có cảm giác bản thân đang lạc vào một tòa cung điện với những chiếc đèn treo bằng thủy tinh đẹp đẽ.

“Nơi này thật là đẹp….” Diệp Huyên hít sâu vào một hơi, trong không khí mang theo hương thơm dịu dàng, xua tan đi mọi mệt nhọc. cô cũng lười nói chuyện với Crato, sửa sang lại túi ngủ, dựa sát vào rễ để nằm xuống.

Đáng lẽ phải nhanh chóng rơi vào giấc ngủ nhưng Diệp Huyên lại luôn cảm thấy có một loại cảm giác tâm thần không yên. Cổ họng ngột ngạt giống như có một ngọn lửa cháy bên trong, dần dần ngọn lửa ấy chảy xuôi theo mạch máu, cô cảm thấy thân thể nóng lên, tim đập càng lúc càng nhanh, ngay cả hô hấp cũng nóng rực. Lăn qua lộn lại trong chốc lát, cuối cùng Diệp Huyên cũng không nhịn được. “Tướng quân.” cô vừa ngồi dậy liền cảm thấy váng đầu, “Tôi cảm thấy…. Cơ thể tôi có gì đó không bình thường lắm.” Lời vừa ra khỏi miệng, Diệp Huyên liền ngây ngẩn cả người. Giọng của cô khàn khàn, hơn nữa… còn kèm theo tiếng thở dốc.

“Mặt của cô…” Crato hơi nhíu mày, hai gò má của Diệp Huyên ửng đỏ bất thường, ánh mắt mơ màng, thậm chí có mấy phần thần trí không tỉnh táo. Crato không nhiều lời ngay lập tức đi đến trước mặt Diệp Huyên, cúi người xem xét tình huống của cô, “cô thấy không thoải mái ở chỗ nào?”

“Vô cùng…” Diệp Huyên thở hổn hển, “Vô cùng…. không thoải mái…”

Cảm giác cả người nóng rực, cổ họng cô khô khốc, đôi môi cũng run rẩy. Nóng quá, ngực cũng trướng đau dữ dội, cảm giác ngứa ngáy không ngừng làm loạn khắp cơ thể, cô cắn chặt răng, mới đè nén được xúc động không đưa tay lên bóp ngực.

“thật muốn…” Diệp Huyên thấp giọng nỉ non.

“Muốn cài gì?” Crato cúi đầu, khuôn mặt tuấn tú cách Diệp Huyên ngày càng gần, hắn nheo mắt lại – hình như trên người Diệp Huyên có thứ mùi gì đó rất lạ.

“thật muốn… cởi quần áo….” Cuối cùng Diệp Huyên cũng nói ra khát vọng mà cô đang cố gắng đè nén, cô vươn tay nhanh như chớp, dưới ánh mắt kinh ngạc của Crato đè xuống cái nút mở ra bộ giáp ngoài của hắn, một tay đẩy Crato nằm xuống đất, hai chân mở rộng cưỡi lên người hắn.

“cô muốn làm gì?” Vẻ mặt bình tĩnh của Crato, vào giờ phút này, lần đầu tiên xuất hiện vết rạn nứt.

Diệp Huyên cười cười, đây cũng lả lần đầu tiên cô cười đến vô cùng quyến rũ trước mặt một người đàn ông. cô cúi thấp người, hôn lên đôi môi của Crato: “Tôi nghĩ làm anh.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.