Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 4 - Chương 28: Cổ đại. đẩy ngã thiếu hiệp chính đạo 28



Sự thật đã chứng minh, nam nhân không thể dễ dàng khiêu khích.

Diệp Huyên khóc không ra nước mắt quỳ ghé lên trên tháp, bởi vì nam nhân phía sau liên tục ra vào mãnh liệt, hai phiến mông trắng nõn đã đỏ bừng đầy dâm mỹ. Bàn tay to lớn nắm chặt lấy eo nhỏ của nàng, côn th*t nóng rực giống như lưỡi dao liên tục đâm chọc trong hoa huy*t, trong bụng nhỏ của nàng lúc này giống như có một ngọn lửa đang thiêu đốt. Cái chày giã thuốc bị rút ra quăng bên chân Diệp Huyên, trên thân chày toàn là d*m thủy trong suốt, thỉnh thoảng có vài giọt d*m thủy bắn tung tóe ra nhỏ giọt lên nó, hỗn hợp bạch dịch sềnh sệt chảy xuống dọc theo đùi nàng, khiến phần tháp dưới thân nàng cũng ướt sũng, dâm mỹ không chịu nổi.

”Tướng công… Ân a… Từ bỏ… Tiểu huyệt cũng sắp bị chàng sáp hỏng rồi…” Khuôn mặt thiếu nữ chôn giữa đống chăn đệm, đau đớn vừa khóc vừa nhỏ giọng rên rỉ, Tô Tuyển không những không thương tiếc nàng mà động tác của hắn càng lúc càng kịch liệt. Tuyết phong cao ngất không ngừng nảy lên theo động tác rút ra đâm vào điên cuồng, mãnh liệt của hắn, hai khỏa đầu v* đỏ bừng vẽ ra đường cong mê người trong không khí. Tô Tuyển nhịn không được nhéo lấy vật nhỏ đang hoảng loạn kia, ngón tay mạnh mẽ ngắt, nhéo, khiến thiếu nữ dưới thân co rúm lại, tiểu huyệt lại ra sức mút vào, thiếu chút nữa khiến Tô Tuyển bắn ra.

”Nương tử, đừng mút…” Tô Tuyển thở hổn hển hôn lên vành tai Diệp Huyên, răng nanh của hắn khi nặng khi nhẹ cắn nàng, giống như con sói hoang đang thưởng thức con mồi yêu thích của nó, từ sau khi Diệp Huyên nói ra câu đó, dục vọng hắn cố gắng nhẫn nhịn ầm ầm bùng nổ, đè lại đôi chân của yêu nữ này, ôm lấy cơ thể thơm ngát của nàng ưỡn thẳng eo tới trước, liền mạnh mẽ trừu sáp từ lúc đó đến bây giờ.

Lúc đầu, Diệp Huyên còn thừa sức lực tác loạn trên người hắn, dùng cái miệng nhỏ nhắn liếm lên cơ ngực hắn, rồi lại duỗi ra đầu lưỡi chui vào trong mắt rốn hắn. Yêu nữ không sợ chết này thậm chí còn nghĩ muốn duỗi tay đến phía sau mông hắn, ý đồ là muốn đùa bỡn cúc huyệt giữa hai phiến mông của nam nhân. Ngay lập tức, Tô Tuyển phát một cái lên mông nàng, đem thân thể mềm mại của nàng lật ngược lại, nắm lấy eo nàng mà thao khiến nàng đến cả khí lực mà ren rỉ cũng không có.

Lúc này, Diệp Huyên đã hối hận tới nỗi xanh cả ruột, không phải là nàng không biết nam nhân trong lúc làm chuyện ân ái đều đặc biệt dễ dàng đánh mất lý trí, nhưng cố tình trong lòng nàng ngứa ngáy muốn trêu chọc Tô Tuyển, bây giờ thì đúng là lấy đá đập lên chân mình. Tô Tuyển không giống những nam nhân lão luyện có đủ loại thủ đoạn mà làm nàng, nhưng hắn đang lúc tuổi trẻ mạnh mẽ, dương v*t dưới háng vừa thô lại vừa dài, một khi cứng rắn lên, cho dù đã làm suốt hai ba canh giờ cũng không bắn một lần, cho dù Diệp Huyên có mềm giọng năn nỉ, khóc lóc cầu xin tha thứ, đóa hoa mềm mại giữa hai chân nàng cũng bị nam nhân chà đạp đến nỗi sưng đỏ, vừa dâm mỹ hỗn độn vừa vô cùng đáng thương.

Trải qua một phen như vậy, Diệp Huyên không chỉ không dám trêu chọc Tô Tuyển, mà còn phụng phịu vắng vẻ Tô Tuyển mấy ngày. Tô Tuyển ngày ngày vẫy đuôi bận trước vội sau, vừa giả vờ đáng thương vừa xum xoe, nịnh nọt, thật vất vả mới dỗ ngọt được nương tử nhà mình. Nhưng hắn thành thật không được vài ngày, trong lòng lại bắt đầu không an phận. Dù sao thì mỹ nhân ở trước mặt mà lại không thể ăn, căn trường thương dưới háng của Tô thiếu hiệp lại không vui. Hắn tất nhiên là không nỡ cứng rắn ép buộc nàng, vì thế Diệp Huyên thỉnh thoảng lại thấy một màn mỹ nam vừa tắm xong để trần nửa người trên lượn lờ trước mặt mình, còn lấy cái cớ rất chính đáng, quên lấy khăn mặt. Hắn còn bắt nàng mới sáng sớm liền ngồi trong viện thưởng thức Tô Tuyển luyện kiếm, lúc luyện kiếm vẫn cởi trần nửa người trên.

Diệp Huyên cảm thấy buồn cười, Tô Tuyển cẩn thận, dè dặt lấy lòng nàng, nàng đều biết. Nhưng cái đồ ngốc này, phải cho hắn chịu khổ vài ngày, Diệp Huyên cần dương tinh của hắn để giải độc mỗi ngày, nhưng mấy ngày nay nàng bắt Tô Tuyển tự thủ dâm rồi bắn ra, sau đó hắn sẽ đem dương tinh tới cho nàng uống, nhưng tuyệt đối không cho Tô Tuyển lại gần mình. Tô thiếu hiệp đáng thương chỉ có thể hự hự một mình, còn nương tử nhà mình thì thản nhiên ngổi một bên, ngay cả một cái liếc mắt cũng không cho hắn.

Thật ra Diệp Huyên cũng muốn ân ái với Tô Tuyển, nam nữ lưỡng tình tương duyệt, ở bên nhau ngày đêm, đang chìm đắm trong hương vị của tình yêu, sao có thể không khát vọng thân thể đối phương, nhưng thấy Tô Tuyển đã chịu đủ giáo huấn, Diệp nữ vương suy nghĩ một hồi, cuối cùng quyết định tạm thời bỏ qua cho hắn.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.