Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 4 - Chương 18: Cổ đại. đẩy ngã thiếu hiệp chính đạo 18



Ngày mười lăm tháng năm, đúng vào ngày trăng tròn. Mặt trăng ở giữa màn đêm

đen tỏa ra ánh bạc lạnh lẽo, chiếu rọi đến cả những nơi âm u nhất trên

đảo Bích Lạc. Đêm đã về khuya, cho dù là Huyền Nữ giáo hằng đêm sênh ca, thì vào lúc này mọi người cũng chìm vào giấc ngủ, chỉ có vài ngọn đuốc

cháy sáng trong bóng tối, đó là đệ tử gác đêm đang đi tuần tra qua lại

trên đảo.

Càng tới gần phía Đông hòn đảo, thủ vệ lại càng sâm nghiêm, bởi vì đây

là nơi có cung điện của giáo chủ đồng thời cũng là nơi thờ cúng tổ sư

giáo phái. Các đệ tử trực đêm đều có vẻ mặt nghiêm nghị, thần thái cảnh

giác, nhưng bọn họ lại không chú ý tới, hai bóng đen lướt qua cực nhanh, chạy đến phụ cận tổ sư điện rối ẩn núp, hai người này đúng là Tô Tuyển

với Diệp Huyên.

Đều là người trong ma giáo, Diệp Huyên biết không ít những bí mật của

Huyền Nữ giáo. Giáo chủ Huyền Nữ giáo Diên Chức là đại tông sư, tuy Tô

Tuyển cùng Diệp Huyên đều là cao thủ xuất chúng, nhưng đứng trước mặt

Diên Chức, thực lực của họ vẫn không đủ. Cũng may Diên Chức bởi vì tu

luyện một loại công pháp đặc biệt, nên ngày mười lăm hàng tháng đều

chuyên tâm bế quan tu luyện. Ngày này, chỉ cần không phải xảy ra biến cố cực kì nghiêm trọng, những người khác tuyệt đối không dám đi quấy rầy

nàng. Bởi vậy Diệp Huyên chọn ngày này để lẻn vào tổ sư điện trộm lấy

Lưu Ly đan, cho dù hai người bọn họ có bị phát hiện, chỉ cần Diên Chức

không ra tay, họ sẽ nắm chắc chín phần thành công.

Độc trên người Tô Tuyển đã được giải, hai người phi thân giống như hai

chú mèo, nhẹ nhàng di chuyển trong bóng đêm mà không hề phát ra bất kì

tiếng động nào. Nhưng Tô Tuyển suy cho cùng vẫn còn tính khí thiếu niên, tuy hắn làm việc này là để cứu Ân Tử An, nhưng không phải là không có ý tứ muốn đi thăm dò Huyền Nữ giáo một phen. Người trẻ luôn nhiệt tình ưa thích làm chuyện mạo hiểm, càng nguy hiểm, thì càng kích thích ý chí

chiến đấu trong lòng hắn khiến hắn nóng lòng muốn thử.

”Đáng tiếc là thời cơ không đúng, không thể luận bàn cùng ngươi.” Tô

Tuyển thoải mái tránh thoát một đội đệ tử trực đêm, truyền âm với Diệp

Huyên.

Trong lời nói của hắn lộ rõ sự tiếc nuối, trong bảng những cao thủ trẻ

của Lục Phiến Môn, Thiên La yêu nữ Diệp Huyên đứng hạng cao hơn Vân Lôi

kiếm Tô Tuyển. Cho nên hắn rất muốn phân cao thấp với Diệp Huyên.

Diệp Huyên cảm thấy buồn cười: “Huynh đúng là tự do tự tại.” Dù thế nào

lần này lẻn vào đúng là đi vào hang hổ, nhưng Tô Tuyển lại không có lấy

một chút khẩn trương.

Hắn nhíu mày: “Nếu chỉ có một mình ta, tất nhiên là phải thận trọng hơn, bây giờ có ngươi…” Hắn nhìn nửa bên mặt của nàng, “Ngươi nói xem,

ngươi lẻn vào Huyền Nữ giáo, cuối cùng là vì cái gì?”

Diệp Huyên từng nói mình thay Thiên La giáo trộm đồ, thật ra chỉ là tìm

cớ mà thôi. Nàng lên thuyền của Huyền Nữ giáo là vì Tô Tuyển, nhưng

trước mắt không thể nói ra, vì thế liền cười nói: “Ma giáo chúng ta có

gút mắt, nhân sĩ chính đạo các ngươi không biết đâu.”

Đều là ma giáo, nhưng quan hệ giữa Thiên La giáo với Huyền Nữ giáo giống như nước với lửa, ân oán giữa hai môn phái không thể nói với người

ngoài, Tô Tuyển nghe nàng nói vậy, cũng không hỏi nhiều nữa.

Đúng như Tô Tuyển dự đoán trước, lẻn vào lấy trộm cực kì thoải mái. Cầm

trong tay hộp ngọc đựng Lưu Ly đan, hai người không hề dừng lại, chạy về phía bắc của đảo. Ở đây có một đoạn sườn dốc, thuyền tiếp ứng của Thiên La giáo đã đợi ở đó. Diệp Huyên mặc một thân đồ trắng, bước chân uyển

chuyển, Tô Tuyển nhìn làn váy tung bay của nàng, càng thêm chắc chắn

Diệp Huyên cũng thích mình. (logic này… đúng là chỉ mk TT nghĩ ra đk) Ở trong tổ sư điện, hắn nhìn thấy Diệp Huyên đi ra phía sau điện, có vẻ

như là lấy trộm thứ gì đó của Huyền Nữ giáo. Nhưng Tô Tuyển cảm thấy

Diệp Huyên là đang tìm cớ, nàng đến Huyền Nữ giáo có thật là do lệnh? Rõ ràng là chỉ với thực lực của nàng cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ, vì

cái gì lại hợp tác cùng mình đúng là làm chuyện dư thừa.

Không chỉ có thế, độc trên người Tô Tuyển đã giải, Diệp Huyên cũng không có ý định muốn giết hắn, mà ngược lại còn mang theo hắn cùng rời đảo.

Cái gọi là chính tà không thể cùng tồn tại, Diệp Huyên có thể bỏ lại Tô

Tuyển ở nơi này, cần gì phải quan tâm lo lắng cho hắn.

Cách đoạn sườn dốc đó không xa, Tô Tuyển bỗng nhiêm hắng giọng một cái: “Cái kia, ta có lời muốn nói.”

Thần hình Diệp Huyên hơi ngừng lại một chút, bước chân vẫn không ngừng,

thản nhiên nói: “Có cái gì muốn nói, đợi lên thuyền rồi nói cũng không

muội.”

”Tiểu nha đầu, lời này ngươi nói có vẻ là sai rồi.” Một giọng nói dịu

dàng vang lên trong đêm, một nữ tử mặc đồ đỏ đang tiến lại gần, dường

như chỉ trong nháy mắt, liền đứng chặn trước mặt Diệp Huyên cùng Tô

Tuyển. Nữ nhân này mỉm cười, khuôn mặt quyến rũ xinh đẹp, so với Diệp

Huyên còn diễm lệ hơn mấy phần, “Nếu đã tới Huyền Nữ giáo của ta, thì

không thể rời khỏi. Có cái gì muốn nói, để tới âm phủ rồi nói sau.”

Tay phải của Tô Tuyển đã đặt lên chuôi nhuyễn kiếm bên hông, hắn bất

động thanh sắc vận công, ánh mắt trầm xuống, nghiêm túc. Mà Diệp Huyên

cũng nhận ra nữ nhân trước mặt này, trong lòng nàng không khỏi lộp bộp

một tiếng, biết rõ hôm nay không thể dễ dàng rời đi.

Vì nữ nhân trước mặt nàng lúc này đúng là giáo chủ Huyền Nữ giáo, đại tông sư Diên Chức.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.