Ban chỉ đạo
  • Tiến sỹ Lê Doãn Hợp – Chủ tịch Hội Truyền thông số Việt Nam, nguyên UVBCHTW Đảng, nguyên Bộ trưởng Bộ Thông Tin Truyền Thông
  • Thượng tướng, Tiến sỹ - Viện sỹ Nguyễn Huy Hiệu – AH LLVT ND, nguyên UVBCHTW Đảng, nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng
  • Trung tướng Nguyễn Quốc Thước – Nguyên Ủy viên BCHTW Đảng, nguyên Tư lệnh Quân khu 4, nguyên Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký Hội CCB Việt Nam
  • Trung tướng Nguyễn Trung Thu – AHLLVTND, Phó Tổng Tham mưu trưởng QDNDVN, Nguyên Tư lệnh Quân khu 5
  • Đồng chí Đỗ Quý Doãn - Thứ trưởng Bộ Thông tin & Truyền thông
  • Trung tướng Triệu Xuân Hòa – AH LLVT ND, Phó Trưởng ban chỉ đạo Tây Nguyên, nguyên Tư lệnh Quân khu 7
  • Phó Đô đốc Nguyễn Văn Tình – AH LLVT ND, Nguyên UVBCHTW Đảng, nguyên Chính ủy Quân Chủng Hải Quân
  • Thiếu tướng Huỳnh Đắc Hương – Trưởng BLL CCB Quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam tại Lào, nguyên Chính ủy kiêm Tư lệnh quân tình nguyện Việt Nam tại Lào, Trưởng BLL của 15 BLL các nhà tù cách mạng Việt Nam, nguyên Thứ trưởng Bộ LĐ – TB – XH
Trần Mỹ Sơn – Giám đốc Viễn thông Lâm Đồng: CHẤT LÍNH TRÊN “ĐƯỜNG BĂNG” CÔNG NGHỆ

Trần Mỹ Sơn – Giám đốc Viễn thông Lâm Đồng: CHẤT LÍNH TRÊN “ĐƯỜNG BĂNG” CÔNG NGHỆ

Friday, 12/10/2012, 15:23:00 PM
Mới đó mà anh đã bước vào tuổi năm tám. “Chỉ còn hai năm nữa là về nghỉ thôi, công việc thì còn bề bộn lắm. Song, nhìn lại quãng thời gian đã qua, dẫu sao, thẳng thắn nhìn nhận thì mình vẫn làm được điều gì đó để không hổ thẹn là người từng cầm súng chiến đấu vì sự nghiệp giải phóng dân tộc”

Mới đó mà anh đã bước vào tuổi năm tám. “Chỉ còn hai năm nữa là về nghỉ thôi, công việc thì còn bề bộn lắm. Song, nhìn lại quãng thời gian đã qua, dẫu sao, thẳng thắn nhìn nhận thì mình vẫn làm được điều gì đó để không hổ thẹn là người từng cầm súng chiến đấu vì sự nghiệp giải phóng dân tộc” - Anh Trần Mỹ Sơn, Giám đốc Viễn thông Lâm Đồng nói với tôi như một lời tâm sự rất riêng. Và giờ đây, chất lính trong con người ấy vẫn thấm đẫm trên “đường băng” công nghệ…

 


 

Đã 44 năm đằng đẳng kể từ ngày anh rời phố thị Đà Lạt để “nhảy núi” vào rừng làm cách mạng. “Năm 1968, trong lúc đang là học sinh trường Trần Hưng Đạo nổi tiếng ở Đà Lạt, tôi phải vào rừng, không thể “trụ” nổi ở phố nữa, vì biết rằng trước sau gì thì địch cũng bắt cả gia đình tôi” - anh Sơn nói. Trong câu chuyện giữa tôi và anh vào một buổi sáng Đà Lạt, anh nhắc nhiều đến quãng thời gian gần đây với sự cải tổ bộ máy hành chính và cải tiến hệ thống kỹ thuật trong quản lý và điều hành mang tính chuyên ngành viễn thông - hệ thống giám sát, điều hành và cảnh báo tự động (AOMC) như một thành tích nổi trội của cả ngành viễn thông Việt Nam trong hiện tại. “Vị giám đốc này tuy tuổi sắp sáu mươi nhưng vẫn còn nhiều trăn trở về chuyên môn viễn thông lắm!” Ngồi đối diện với anh trong một buổi sáng cà phê Đà Lạt mà nhẽ ra con người ta phải nhàn nhã mới hợp cảnh hợp tình, nhưng tôi buộc đã phải nghĩ trong đầu điều đó về một người lính trong thời bình luôn trăn trở với công việc. Tôi đã cố “lái” câu chuyện trở về với thời kỳ khốc liệt trong chiến tranh ở Đà Lạt những năm cuối 60 của thế kỷ trước.

 

“NHẢY NÚI” LÚC 14 TUỔI

 

Cách “lái” chuyện của tôi phần nào có tác dụng. Anh Sơn nhớ về quá khứ: “Những năm cuối sáu mươi, tình hình chiến sự Đà Lạt khá khốc liệt. Gia đình tôi là cơ sở cách mạng nên khó yên với chính quyền Sài Gòn. Lúc đó, tuy chỉ trên dưới mười tuổi nhưng tôi nhớ rất rõ là cứ hễ khi chính quyền cũ có sự kiện “trọng đại” nào đó như quốc khánh nước Mỹ 4.7, quốc khánh Việt Nam Cộng hòa 26.10… thì mẹ tôi lại bị “giam lỏng”. “Để cho Cộng sản không làm loạn trong ngày trọng đại, phải kiểm soát chặt mấy cái cơ sở nằm vùng ở Đà Lạt!” - lúc đó, tôi thường nghe những câu như thế. Đến tháng 5 năm 1966, mẹ tôi bị bắt trong phong trào đấu tranh chống chế độ Sài Gòn, đến tháng 10 năm 1967 thì được thả. Trong dịp tết Mậu Thân 1968 do hoạt động phục vụ cho cuộc tổng tấn công bị lộ nên phải rút theo quân Giải phòng vào rừng; Vậy là tôi “nhảy núi” trong năm đó khi tôi chỉ mới 14 tuổi”. 

Câu chuyện về thời binh lửa can qua cứ sóng sánh theo giọt cà phê buổi sáng, anh nói, “Vào cứ, tôi làm việc cho Thị ủy Đà Lạt. Năm 1969, tôi được điều về Tỉnh ủy Tuyên Đức. Năm sau nữa, tôi được đưa đi học điện báo ở khu. Sau một năm học, tôi về lại Tỉnh ủy Tuyên Đức. Đến 1974 thì về lại Thị ủy Đà Lạt công tác cho đến ngày giải phóng”. Câu chuyện quá vắn tắt của anh quả thực là làm cho tôi cảm thấy có điều gì đó như là sự hụt hẫng. Chả nhẽ “câu chuyện nhảy núi bảy năm” từ sáu tám đến bảy lăm của anh chỉ gói gọn trong vài dòng vậy ư? Mãi sau, anh Sơn mới kể cho tôi nghe về một chuyến “chết hụt” trong một tình huống chỉ có 3 chiến sỹ của Thị ủy Đà Lạt nhưng phải chạm trán với cả một tiểu đoàn lính của chế độ Sài Gòn hồi cuối năm Mậu Thân. “Lúc ấy, tôi chỉ mới vào rừng được vài tháng, còn bỡ ngỡ lắm. Bữa đó, tôi được phân công đi trực cùng với hai anh lớn tuổi hơn. Năm 1968, khắp chiến trường miền Nam đều có tiếng súng nổ…” - anh Sơn kể.

Tại Đà Lạt, địch cũng đã tổ chức nhiều đợt truy lùng vào căn cứ của đội quân giải phóng. Nhiều đợt càn quét từ trung tâm Đà Lạt vào “rừng” của địch được tổ chức khiến cho lực lượng cách mạng có những tổn thất đáng kể. “Nói gì thì nói, trong trận đụng độ với cả một tiểu đoàn địch năm ấy, tôi chỉ mới là cậu bé mười bốn tuổi. Có lẽ do ông trời đã giúp để tôi đánh lừa được kẻ địch và nhờ thế nên tôi sống sót đến ngày nay, sống sót khi cái chết chỉ cận kề trong gang tấc!”.

Năm 1972, anh Trần Mỹ Sơn được kết nạp vào Đảng và được Thị ủy Đà Lạt cử đi học điện báo ở khu. Học xong, anh về tỉnh (Tỉnh ủy Tuyên Đức). “Rồi đến năm 1974, tôi lại về lại Thị ủy” - anh Sơn nói.

 

HỌC KHÔNG CHỈ ĐỂ DẠY CON

 

Ly cà phê buổi sáng vẫn rơi từng giọt… từng giọt. Trời Đà Lạt nhuốm màu vàng ruộm sau những ngày mưa dầm. Câu chuyện giữa tôi và anh vẫn tiếp tục một cách không vội vã.

Chiến tranh kết thúc, như những người lính khác, anh có rất nhiều lựa chọn: tham gia lao động sản xuất, phát triển quê nhà hoặc tiếp tục phục vụ cho quân đội. Nhiều trăn trở, nhưng có một lựa chọn luôn xuất hiện trong suy nghĩ của anh: tiếp tục đi học. “Dẫu biết rằng sự học của mình sẽ gặp rất nhiều khó khăn khi đã qua độ tuổi đi học, nhưng vẫn phải học. Nếu không học thì sau này sẽ dạy con cái thế nào?!” Đó chính là nguyên nhân khiến Trần Mỹ Sơn quyết định quay trở lại trường học sau khi cuộc kháng chiến chống Mỹ kết thúc.

Quả thực, trong cái nắng mơ màng của buổi sáng cà phê Đà Lạt như thế này, câu chuyện “đi học” của bất kỳ ai cũng không làm cho người đối diện cảm thấy hứng thú. Tuy nhiên, tôi đã nhầm! Bởi lẽ, câu chuyện học của người điện báo viên Trần Mỹ Sơn những năm sau giải phóng hoàn toàn khác với chuyện học hành của những cô cậu học trò ngày ấy. Anh kể, hồi đó cuối những năm tám mươi, tư duy của tôi chỉ… đến đó thôi, tôi chỉ nghĩ... học là để làm gương cho con, để có đủ kiến thức mà dạy con! Nhưng, sự đời không như thế, vòng quay cuộc sống không cho phép bất kỳ ai dừng lại để tự thỏa mãn với những gì mình có. Và, tôi cũng thế! Cái ý mà anh Sơn nói khiến tôi lờ mờ nhận ra: Ban đầu, mục đích của chuyện học đến “trầm luân khổ ải” của anh chỉ là để… dạy con. Nhưng khi đã “bập” vào chuyện học, cái ông điện báo viên bước ra từ rừng này lại “ngộ” ra rằng, xã hội này cần ông ấy, cái ngành kỹ thuật này cần những người có kiến thức vừa sâu, vừa rộng kiểu như ông ấy!

Cứ nghĩ xem, thời sau bảy lăm khổ sở đến mức nào, nhưng tôi - với tư cách là một điện báo viên, là “người của nhà nước” vẫn không nghĩ đến chuyện “thừa hưởng” chuyện của nhà nước mà lại tiếp tục đi học. Có người bảo rằng tôi... nhìn xa trông rộng, có thể! Nhưng trước hết, tôi vẫn nghĩ rằng học là để noi gương cho con cái. Không biết các vị thế nào, còn riêng tôi, là thế…” - Anh Sơn bộc bạch.

Sau giải phóng, Đà Lạt này cùng với cả nước còn khó lắm cái chuyện “cơm áo gạo tiền”. Miếng ăn hằng ngày chưa đủ, nên sao lại nghĩ đến chuyện học, nhiều người nghĩ vậy. Trong ngành, dẫu là một ngành đòi hỏi trình độ kỹ thuật cao nhưng sự thúc bách của đời thường khiến cho không ít người bỏ lỡ cơ hội hoặc không hề nghĩ đến chuyện tự tạo cho mình cơ hội để nâng cao trình độ cho chính mình. Tôi đã nhận ra được điều này, nhưng suy nghĩ của tôi có khác hơn” - anh Sơn nói.

Ngày chiến tranh chống Mỹ kết thúc, Trần Mỹ Sơn đã hơn hai mươi tuổi. Vậy nhưng, chỉ vài năm sau, anh “chấp nhận” chuyện xuống tận Sài Gòn để cắp sách đến trường lấy bằng bổ túc văn hóa. Sau đó, năm 1981, anh tiếp tục trở lại đây để học đại học lấy bằng kỹ sư vô tuyến điện, rồi cử nhân quản trị kinh doanh (1997) và cử nhân chính trị (1999). Đó là vốn kiến thức cơ bản, là hành trang không thể thiếu để một người lính bước ra từ chiến tranh gắn bó với ngành Bưu điện đòi hỏi kỹ thuật cao. Anh kể, sau tốt nghiệp đại học, tôi về Đà Lạt làm trợ lý kỹ thuật của Trung tâm Điện báo - Điện thoại thuộc Bưu điện Lâm Đồng. Ba năm sau, tôi được đề bạt lên làm Phó Giám đốc rồi Giám đốc Trung tâm. Tiếp đến, năm 1995, tôi được đề bạt làm Phó Giám đốc Bưu điện tỉnh… và từ 2006 đến nay là Giám đốc Bưu điện Lâm Đồng rồi Giám đốc Viễn thông Lâm Đồng (2007, khi bưu chính và viễn thông tách ra).

Anh tâm sự: “Nếu không có cái nền kiến thức cơ bản của một ngành nghề đòi hỏi kỹ thuật cao như ngành bưu điện chắc chắn tôi không thể “chèo chống” nổi con thuyền Bưu điện Lâm Đồng vượt qua những sóng gió của thị trường ở giai đoạn sau này. Nói rõ hơn, vòng xoáy của sự cạnh tranh khi hai ngành bưu chính và viễn thông được tách ra và phải cạnh tranh gay gắt khi xóa bỏ thế độc quyền của ngành trước đó. Đến lúc này, kiến thức cơ bản đã học được từ các trường đại học và cả kiến thức học được từ thực tế để đúc kết thành kinh nghiệm trở nên vô cùng quan trọng!”.

 

LÀM VÌ TRÁCH NHIỆM VỚI XÃ HỘI

 

Buổi sáng cuối tuần, Đà Lạt thật yên bình, chậm rãi và câu chuyện của anh Trần Mỹ Sơn cũng thế. Từ ngày đảm nhiệm vị trí Phó Giám đốc Bưu điện tỉnh, cuộc đời của Trần Mỹ Sơn đã lật sang một trang mới. Trang đời gắn liền cùng trách nhiệm đối với xã hội.

Ngành Bưu điện là một ngành đặc biệt, gắn liền với sự phát triển kinh tế - xã hội. Cho nên, dù khó khăn đến mấy, các “chiến sĩ thông tin” vẫn phải chiến đấu vì mục tiêu phát triển quê hương, đất nước. - Anh nói. Nhiệm vụ của Ngành lúc ấy là tập trung phát triển mạng lưới điện thoại, điểm phục vụ dịch vụ bưu chính, viễn thông. Có nghe Trần Mỹ Sơn kể về quãng thời gian xây dựng, phát triển mạng lưới bưu chính, viễn thông tại Lâm Đồng mới thấu hiểu khó khăn mà anh và đồng nghiệp mình đã trải qua.

Ngày ấy, khi ông được bổ nhiệm giữ chức vụ Phó Giám đốc của Bưu điện Lâm Đồng - phụ trách kỹ thuật, Bưu chính - Viễn thông còn là một ngành độc quyền, cung không đủ cầu, nên họ không phải tiếp cận khách hàng mà chỉ tập trung phát triển mạng lưới. Độc quyền đúng ra sẽ là một thuận lợi, nhưng không hẳn như vậy! Việc phát triển mạng lưới điện thoại, các điểm bưu điện lúc ấy rất khó khăn. Hơn nữa, Lâm Đồng lại có địa hình khá hiểm trở, giao thông đi lại khó khăn, đó cũng chính là sự thách thức với những kỹ sư viễn thông đi “nối mạch nguồn” thông tin liên lạc. Anh em kỹ thuật của Bưu điện Lâm Đồng lúc đó muốn xây dựng mạng lưới phải khảo sát địa hình rất kỹ. “Có khi sống trong rừng nhiều hơn ở nhà” - anh Sơn nói.

Kỷ niệm sâu sắc nhất với anh là những ngày “hành quân” trong những cánh rừng sâu thăm thẳm ở huyện Di Linh, Bảo Lâm, Đạ Tẻh (tỉnh Lâm Đồng), khi màn đêm đã buông xuống chỉ kịp lót dạ bằng cơm nắm, bánh mì… Nhưng càng khó khăn, niềm vui lại càng lớn mỗi khi họ hoàn thành một công trình. Vui nhất đối với họ là đem được cái alô về với vùng xa, vùng sâu của tỉnh chứ không phải vì lợi nhuận. Bởi điều quan trọng hơn cả lợi nhuận chính là trách nhiệm của ngành đối với xã hội, xoá dần khoảng cách thụ hưởng văn hoá giữa nông thôn với thành thị, vì sự phát triển tỉnh nhà.

Trần Mỹ Sơn và cộng sự của mình hiểu rất rõ tầm quan trọng của ngành đối với xã hội. Vì thế họ vượt qua mọi khó khăn, dầm mưa dãi nắng để kéo những đường đây điện thoại, nối mạng internet, xây dựng các trạm thu phát sóng, các điểm bưu điện văn hóa; hay nghiên cứu các đề tài khoa học… Tất cả đều xuất phát từ trách nhiệm đối với xã hội. Anh nói, phát triển mạng viễn thông, nhất là các xã vùng sâu, vùng xa là hoàn toàn vì nhiệm vụ chung, vì tinh thần phục vụ để phát triển đời sống mọi mặt cho đồng bào chứ không phải vì lợi nhuận.

 

ĐỘT PHÁ TRÊN “ĐƯỜNG BĂNG” CÔNG NGHỆ

 

Năm 2008, Bưu điện Lâm Đồng được tách ra thành 2 đơn vị độc lập Bưu chính và Viễn thông. Anh Trần Mỹ Sơn được bổ nhiệm chức vụ Giám đốc Viễn thông Lâm Đồng. Đây chính là quãng thời gian chuẩn bị để đơn vị sẵn sàng vận hành với một tâm thế mới. Anh Sơn cho hay, điều quan trọng là làm thế nào để thay đổi tư duy của bộ máy đang có trong tay để vận hành có hiệu quả.

Cuộc cải cách, lột xác, thay đổi tư duy cho toàn đơn vị được anh thực hiện kịp thời. Theo đó, lực lượng của đơn vị sẽ tập trung vào 2 “mũi” chính là kinh doanh và kỹ thuật. Bộ phận kỹ thuật là người tạo ra sản phẩm, chịu trách nhiệm bảo hành, bảo trì sản phẩm. Bộ phận kinh doanh thì phụ trách bán hàng, nghiên cứu thị trường, mang dịch vụ đến với người tiêu dùng, là bộ phận mang lại doanh thu cho đơn vị. Trước đây ở thế độc quyền, đơn vị của anh chẳng phải làm kinh doanh hay đi tìm kiếm khách hàng, chủ yếu là người tiêu dùng tự tìm đến. Còn nay, họ phải chủ động tìm đến khách hàng để giành thị phần.

Để thay đổi tư duy cho toàn bộ nhân viên trong đơn vị, Trần Mỹ Sơn bắt đầu từ bộ phận quản lý. Sau đó, những người này sẽ chịu trách nhiệm “làm tư tưởng” cho các nhân viên bên dưới. Bên cạnh đó, ông cũng thường xuyên trực tiếp giảng giải, hướng dẫn cho nhân viên. Nhưng theo ông, giảng giải có khi họ cũng không hiểu, cách tốt nhất là nên làm gương cho họ thấy. Ông xuống tận nơi, vừa phân tích về chuyên môn, vừa trực tiếp bán hàng rồi hướng dẫn lại cho cấp dưới. Bằng cách ấy, suy nghĩ của tất cả mọi người ở Viễn thông Lâm Đồng dần thay đổi. Họ hiểu ra vấn đề, dần trở nên năng động hơn, nhanh nhạy bắt kịp những đổi thay trong nhu cầu của khách hàng. Điều ấy giúp Viễn thông Lâm Đồng trở thành một trong những đơn vị kinh doanh có hiệu quả.

Thay đổi tư duy từng nhân viên trong đơn vị chưa đủ với Trần Mỹ Sơn. Với anh, quan trọng là khách hàng đánh giá như thế nào về thái độ phục vụ và dịch vụ của Viễn thông Lâm Đồng. Hiện nay, mức độ cạnh tranh của ngành viễn thông đang vô cùng gay gắt: “Các nhà cung cấp dịch vụ viễn thông bây giờ không chỉ cạnh tranh bằng công nghệ mà còn cạnh tranh bằng các dịch vụ. Doanh nghiệp nào có dịch vụ tốt, thoả mãn khách hàng thì doanh nghiệp đó sẽ chiếm thị phần” – anh Sơn nhấn mạnh. Song, có lẽ cái mà các doanh nghiệp viễn thông khác không thể “cạnh tranh” được đối với Viễn thông Lâm Đồng là bề dày kinh nghiệm và đột phá trong công nghệ quản lý.

Việc áp dụng những phương thức quản lý tiên tiến được xem là bước độ phá mới của Trần Mỹ Sơn. Tìm tòi, học hỏi, dành thời gian tham gia các lớp đào tạo kỹ năng quản trị, Trần Mỹ Sơn đã áp dụng thành công hệ thống quản lý theo tiêu chuẩn ISO 9001:2008 vào một số dịch vụ mũi nhọn của doanh nghiệp mình. Anh nói: “Khi tất cả mọi hoạt động của đơn vị đều được giám sát một cách khoa học thì những sai sót nhanh chóng được phát hiện và điều chỉnh phù hợp”.

Không khó để hồi nhớ lại chặng đường đã qua, anh bộc bạch, năm 1996, Lâm Đồng cùng với một số ít tỉnh, thành trên toàn quốc có hệ thống thông tin di dộng. Năm 1999, Bưu điện Lâm Đồng là 1 trong 10 Bưu điện tỉnh, thành đầu tiên trong toàn quốc đạt 100% xã có máy điện thoại và đến năm 2005 chúng tôi được xác nhận là đơn vị có địa hình phức tạp đầu tiên của VNPT hoàn thành Dự án hệ thống truyền dẫn quang xuống tất cả các xã, rồi đến năm 2007, tất cả các xã đặc biệt khó khăn của tỉnh có điểm Bưu điện văn hoá xã và dịch vụ Internet công cộng... rồi công nghệ truyền hình chất lượng cao MyTV. Đây là một chỉ tiêu thể hiện rõ yếu tố phục vụ của ngành đối với địa phương, với xã hội, đồng thời đánh dấu một bước nhảy vọt mới của hệ thống viễn thông - CNTT vùng nông thôn ở tỉnh miền núi Nam Tây nguyên.

Để tạo “đường băng” phát triển trong giai đoạn mới, Giám đốc Viễn thông Lâm Đồng rất chú trọng việc ứng dụng CNTT, phát huy sáng kiến, phục vụ hoạt động quản lý, điều hành SXKD. Đặc biệt là các chương trình phần mềm quản lý, phục vụ hoạt động SXKD được ứng dụng đạt hiệu quả cao, như Chương trình phần mềm Phát triển thuê bao, Quản lý thu nợ tập trung; Chương trình Chăm sóc khách hàng, Quản lý vật tư, thiết bị; Bài toán Xây dựng cơ sở dữ liệu về thị phần, thị trường…

Ngụm cà phê trong tôi dường như ngọt hơn thường lệ…

Vị Giám đốc Viễn thông Lâm Đồng trở nên hứng khởi khi nói đến câu chuyện về “Hệ thống quản lý, giám sát cảnh báo tập trung - AOMC”. Hệ thống quản lý điều hành tự động (online) mà Viễn thông Lâm Đồng đang thực hiện. Anh Sơn nhấn mạnh: “Hệ thống ấy nó như một bộ óc thông minh vậy. Đó là một ứng dụng công nghệ thông tin trong công tác quản lý, cảnh báo và điều hành toàn hệ thống, gọi tắt là “AOMC”. Qua vài năm triển khai, hệ thống AOMC này đã tỏ rõ ưu điểm nổi trội của nó giúp cho công tác quản lý, điều hành và khai thác mạng tập trung, đồng thời giảm đến mức thấp nhất việc mất liên lạc và nâng cao độ khả dụng của mạng lưới viễn thông…”.

Ý tưởng này khởi nguồn từ người lính ấy. Anh Sơn nói, ở các nước tiên tiến, người ta đều quản lý và điều hành hệ thống mạng theo kiểu tập trung. Còn nước ta vài năm gần đây, tuy vẫn còn ở mức manh nha thôi nhưng công nghệ cảnh báo, giám sát, điều hành tập trung AOMC cũng đã bắt đầu được đưa vào ứng dụng ở một vài lĩnh vực. Với sự gợi ý của một người thầy đang giảng dạy tại trường Đại học Bách khoa Hà Nội, nên ý tưởng về một AOMC đã lớn dần trong tôi.

Từ ý tưởng đến tình hình thực tế tại đơn vị, Trần Mỹ Sơn đã đặt ra bài toán: “Tất cả công việc phải đưa vào quản lý tập trung và điều hành tự động”. Qua nhiều năm nghiên cứu, ứng dụng, đến tháng 10-2010, Viễn thông Lâm Đồng đã triển khai xong bài toán AOMC và đến nay đã chuyển giao đến hầu hết các Viễn thông tỉnh, thành trong cả nước, kể cả những đơn vị có lực lượng kỹ thuật công nghệ mạnh. Bên cạnh đó, các bài toán về Phát triển thuê bao, Tính cước, Thị phần, rồi bài toán về quản lý vật tư, thiết bị và Chăm sóc khách hàng… đã được nâng cấp tiện dụng hơn.

Anh nói, để có thể triển khai được, đầu tiên phải có lực lượng đầu đàn, họ như những “kiến trúc sư”, định việc theo chương trình, mục tiêu cho từng giai đoạn. Các cán bộ được giao việc phải là người am hiểu chuyên môn kỹ thuật, phải thấu hiểu và kết nối chặt chẽ với lực lượng tin học, cùng tiến đến kết quả từ nhỏ đến lớn để đạt mục tiêu đặt ra.

Từ tư duy như vậy, Giám đốc Viễn thông Lâm Đồng đã chỉ đạo bố trí ở mỗi bộ phận chuyên môn về viễn thông đều phải có kỹ sư tin học, kết quả công việc đều được định lượng. Hệ thống dữ liệu được thực hiện từ cao đến thấp. Tức là từ Viễn thông tỉnh đến các Trung tâm Viễn thông, các đài trạm và đến từng nhân viên. Ngược lại, thông qua quy trình phân cấp, mọi người có thể biết được phần việc của mình và hướng phát triển.

Việc đánh giá nhân viên trong đơn vị không phải dựa trên sự cảm nhận, bằng kinh nghiệm nữa, mà được “đo” bằng nhiều tiêu chuẩn trên cơ sở dữ liệu được “số hóa”. - Anh Sơn cho hay. Nhân viên được đánh giá hiệu quả công việc bằng chính năng lực thực sự của họ, đó là cơ sở để đơn vị bố trí nhân sự hợp lý theo từng công việc, cũng như tiến hành công tác đào tạo và đào tạo lại. Điều này tạo ra sự cạnh tranh, không khí thi đua lành mạnh, đồng thời giúp mọi người phát huy khả năng sáng tạo của mình. Đó cũng là điều giúp Viễn thông Lâm Đồng thu hút được nhân tài, nâng cao uy tín của doanh nghiệp trên thị trường viễn thông đang có sự cạnh tranh gay gắt.

Câu chuyện về người lính, người chỉ huy trên hai mặt trận vẫn chưa dứt. Bên ngoài, những giọt nắng mềm của xứ Đà thành đang lách mình qua hàng thông đứng lặng trên những triền đồi. Tôi tranh thủ ghi nhanh vài con số ấn tượng về đơn vị Anh hùng trên cao nguyên Lâm Viên. Vài năm gần đây, doanh thu hằng năm của Viễn thông Lâm Đồng tăng trung bình 22% so với năm trước. Trong đó, dịch vụ viễn thông và công nghệ thông tin tăng trưởng đến 34%. Với những kết quả đạt được, Viễn thông Lâm Đồng được Thủ tướng Chính phủ đã tặng Cờ thi đua xuất sắc bốn năm liền, từ 2008 - 2011.

Có thể nói, từ một doanh nghiệp hoạt động theo cơ chế bao cấp của Nhà nước, Trần Mỹ Sơn đã giúp Viễn thông Lâm Đồng lột xác hoàn toàn, trở thành một doanh nghiệp năng động, bắt nhịp với xu hướng phát triển của nền kinh tế thị trường. Tuy nhiên, với anh, thành quả đó bắt nguồn từ sức lao động của một tập thể chứ không phải của riêng mình. “Thần thiêng nhờ bộ hạ. Giám đốc có giỏi mấy mà không có một đội ngũ giỏi thì cũng chẳng làm được gì” - anh nói. Vì lẽ đó, anh vẫn không ngừng nỗ lực, cập nhật kiến thức và đang ra sức để chiêu mộ nhân tài, tạo “đường băng” để Viễn thông Lâm Đồng “cất cánh” trong thời kỳ cạnh tranh - hội nhập, với mong muốn đóng góp một phần trí lực của mình vào sự phát triển của quê hương, đất nước.

Đã đến lúc chúng tôi rời ly cà phê Đà Lạt buổi sáng cuối tuần. Trong tôi vẫn hiển hiện câu chuyện về phát triển mạng lưới viễn thông xuyên núi, về truy cập internet giữa đại ngàn Lâm Viên… và hệ thống cảnh báo tập trung AOMC của Viễn thông Lâm Đồng - đang được nhân rộng đến các đơn vị viễn thông thuộc VNPT trong cả nước.

Sau cái bắt tay, tôi nhận ra thêm một điều ở người lính thời hậu chiến Trần Mỹ Sơn rằng: Phía trước anh với sự phát triển của Viễn thông Lâm Đồng, với “xa lộ” thông tin trên miền cao nguyên... đang là những trăn trở tiếp theo của người lính, người cựu chiến binh trên mặt trận mới!

 

Ghi chép: Khắc Dũng

1f42
  • Adv01
Bạn có biết?
nghĩa tình đồng đội

TRUNG TÂM HỖ TRỢ NHÂN ĐẠO

ĐC: Số 40 Tổ 3 P. Giang Biên, Long Biên, HN

Điện thoại(84-4) 666 23248 

mail:dungnv@nghiatinhdongdoi.vn

Giám đốc:

Nhạc sỹ Trường Sơn Đào Hữu Thi

--------------------------

QUỸ NGHĨA TÌNH ĐỒNG ĐỘI 

Giám đốc: Nguyễn Văn Dũng

-------------------------

Số TK: 0020135553248 

Tại Sở Giao dịch 

Ngân hàng TMCP Quân đội

Thường trực: 098 555 3248

Danh sách ủng hộ quỹ
  • (25/07/2014)  Tổng Công ty Tân Cảng Sài Gòn

    722 Điện Biên Phủ, Phường 22, Q. Bình Thạnh, TP. HCM

    Hỗ trợ Xuất bản Công trình Ký ức người lính 2014

    200.000.000 vnđ (Hai trăm triệu đồng chẵn)

  • (05/08/2014)  Đồng chí Đặng Thanh Hải

    Xóm Chùa, Đoan Bái, Hiệp Hòa, Bắc Giang

    Ủng hộ 3.000.000đ (ba triệu đồng)

  • (25/07/2014)  Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bình Dương

    Hỗ trợ 5.000.000đ (Năm triệu đồng)

  • (18/02/2012)  CCB Hoàng Văn Tuyên

    Tổ 1, Quang Trung, TP. Phủ Lý, tỉnh Hà Nam

    Điện thoại: 

    Đã ủng hộ Chương trình Xuân ấm tình Đồng đội

  • (25/01/2014)  CCB Trần Văn Hóa

    Thị trấn Quán Lào - huyện Yên Định - tỉnh Thanh Hóa

    Số điện thoại: 

    Đã ủng hộ 03 triệu đồng

    (về TK ngân hàng Maritimebank)

  • (04/01/2014)  CCB Nguyễn Thế Văn

    Thôn Nam Hải, xã Hải Bình, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa

    Điện thoại: 0902191248

    Đã ủng hộ số tiền 05 triệu đồng 

    (về tài khoản Ngân hàng Quân đội)

  • (26/02/2012)  CCB Nguyễn Thanh Bình

    Phường Cộng Hòa, Thị xã Quảng Yên, tỉnh Quảng Ninh

    Điện thoại (đang cập nhật)

    Đã ủng hộ 05 triệu đồng

    (về tài khoản Chương trình "Xuân ấm tình đồng đội")

Doanh nhân
Ngày 15-5, tại Hà Nội, Hội truyền thống Trường Sơn-Đường Hồ Chí Minh ...
  • Liên kết website
    Mạng xã hội