Ban chỉ đạo
  • Tiến sỹ Lê Doãn Hợp – Chủ tịch Hội Truyền thông số Việt Nam, nguyên UVBCHTW Đảng, nguyên Bộ trưởng Bộ Thông Tin Truyền Thông
  • Thượng tướng, Tiến sỹ - Viện sỹ Nguyễn Huy Hiệu – AH LLVT ND, nguyên UVBCHTW Đảng, nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng
  • Trung tướng Nguyễn Quốc Thước – Nguyên Ủy viên BCHTW Đảng, nguyên Tư lệnh Quân khu 4, nguyên Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký Hội CCB Việt Nam
  • Trung tướng Nguyễn Trung Thu – AHLLVTND, Phó Tổng Tham mưu trưởng QDNDVN, Nguyên Tư lệnh Quân khu 5
  • Đồng chí Đỗ Quý Doãn - Thứ trưởng Bộ Thông tin & Truyền thông
  • Trung tướng Triệu Xuân Hòa – AH LLVT ND, Phó Trưởng ban chỉ đạo Tây Nguyên, nguyên Tư lệnh Quân khu 7
  • Phó Đô đốc Nguyễn Văn Tình – AH LLVT ND, Nguyên UVBCHTW Đảng, nguyên Chính ủy Quân Chủng Hải Quân
  • Thiếu tướng Huỳnh Đắc Hương – Trưởng BLL CCB Quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam tại Lào, nguyên Chính ủy kiêm Tư lệnh quân tình nguyện Việt Nam tại Lào, Trưởng BLL của 15 BLL các nhà tù cách mạng Việt Nam, nguyên Thứ trưởng Bộ LĐ – TB – XH
Phía trước là bầu trời

Phía trước là bầu trời

Tuesday, 02/10/2012, 08:31:00 AM
Mùa thu, những vạt đồi Sơn Tây đẹp lạ lùng. Nắng trải vàng miên man trên những vạt đồi thấp lúp xúp cây vụ đông đan xen từng chòm cây dại. Có những đụn đất nhô cao, từng chòm cổ thụ nhàn tản đứng riêng rẽ tạo nên cái thế an bình, thơ thới của vùng đất cổ xứ Đoài. Đường vào Trung đoàn 692, Sư đoàn 301 còn khá xấu.

Mùa thu, những vạt đồi Sơn Tây đẹp lạ lùng. Nắng trải vàng miên man trên những vạt đồi thấp lúp xúp cây vụ đông đan xen từng chòm cây dại. Có những đụn đất nhô cao, từng chòm cổ thụ nhàn tản đứng riêng rẽ tạo nên cái thế an bình, thơ thới của vùng đất cổ xứ Đoài. Đường vào Trung đoàn 692, Sư đoàn 301 còn khá xấu. Thỉnh thoảng phải vượt qua những đoạn đường đất đá ong lổn nhổn. Ngồi trên xe, Chủ nhiệm chính trị sư đoàn, Đại tá Nguyễn Khắc Nhân luôn miệng giới thiệu về trung đoàn. Chả là anh đã ở đấy nhiều năm với cương vị Chính ủy trung đoàn. Nhìn những vạt đồi xanh mướt mát, Đại tá Nhân mỉm cười vẻ tự hào: Công sức anh em bộ đội trung đoàn nhiều lắm. Ngày xưa chỉ toàn dứa dại. Đất cằn cỗi kinh khủng. Dặt đá ong và đá tảng. Có chỗ đào xuống hàng chục mét không có nước. Cả vùng có mỗi cái hồ chứa nước quýnh quáng thế nào dân tháo cạn để bắt cá thành ra như ở sa mạc. Con người, có thể thiếu ăn thiếu mặc còn trụ được, chứ thiếu nước thì chỉ còn nước đằng sau quay. Mà các anh biết đấy, hơi tý khó khăn đã đằng sau quay mấy bố ở sư đoàn cạo chết. Thế là ba lô khăn gói bảo nhau sống chết gì cũng trụ lại. Anh em cày nát vùng lòng hồ đã cạn khô, dùng bát sắt bộ đội úp xuống khắp nơi trong lòng hồ chờ đến sáng hôm sau mở miệng bát thấy chỗ nào có hơi nước bám trong lòng bát khi đào sâu sẽ có được chút nước. Thế mà thành cơ ngơi như bây giờ.

Tôi nhìn anh, biết anh đang tràn đầy cảm xúc. Quen biết nhau đã hàng chục năm, tôi để ý thấy anh là người cũng lạ. Cứ nhỏ nhẹ im im vậy mà chuyện gì cũng biết. Cái tăm cái tóc. Hạt lúa củ khoai. Đặc biệt là chuyện tân binh. Anh cũng giống tôi, rất khoái xuống trò chuyện với tân binh, nhất là những cậu chàng vừa ở các vùng quê ngơ ngác trong buổi đầu làm chiến sĩ. Cái ngơ ngác đáng yêu ấy, chúng tôi đã đi qua hàng chục năm rồi. Ngày chúng tôi là tân binh, sợ nhất là đói và lính cũ. Đói thì rõ rồi, những năm tám mươi, chín mươi của thế kỷ trước, khi cả nước đói thì bộ đội đói là chuyện đương nhiên. Nhưng nghĩa lý gì lại sợ lính cũ? Sẽ phải là đồng chí đồng đội với nhau mới đúng chứ? Ôi chao, tâm lý con người nhiều khi cũng khó giải thích lắm. Cái việc tân binh sợ lính cũ cũng là chuyện thường thôi. Chuyện bao giờ cũng có. Nàng dâu mới về nhà chồng rụt rè sợ sệt cũng là chuyện bình thường. Rồi cái ranh giới ấy mất đi lúc nào cũng chả ai biết. Con người sống với nhau ba đêm, nhất là ở khoảnh khắc tân binh, nhất là ở suy nghĩ lính cũ lính mới, rồi sau đó, có đi chân trời góc bể cũng chẳng quên được nhau đâu. Trong các loại bạn, có ba loại bạn học, bạn lính và bạn tù là ăn đời ở kiếp nhất. Nhưng cái chuyện tân binh có tâm lý sợ lính cũ không hiểu sao nó vẫn cứ diễn ra.

 
Minh họa: Quang Cường.

Quay lại chuyện tân binh chúng tôi ngày bị đói. Cứ phải nói thật, dân ta ngày ấy làm ra thóc thật đấy nhưng có mấy khi nhìn thấy hạt gạo. Cái đất nước kể cũng lạ, chín mươi phần trăm người dân cật lực làm lụng trên đồng đất mà vẫn thiếu đói. Thiếu đói dài dằng dặc đến nỗi lứa chúng tôi bây giờ nhìn thấy hạt cơm rơi cơm vãi dù trong bụng no kễnh ra đấy mà vẫn xót xa lẩn mẩn nhặt đưa vào miệng, rõ thật chẳng ra sao. Rồi thì quay đi quay lại xuất khẩu gạo đứng thứ nhất nhì thế giới. Cũng đồng đất ấy, cũng con người ấy, chuyện thần kỳ ở đâu ra? Đấy là chưa kể hàng ngàn, hàng vạn héc-ta đất đẳng điền bờ xôi ruộng mật bỗng dưng đùng đùng thiên lôi dắt nhau trở thành khu công nghiệp. Chính người dân ở khúc này cũng ngơ ngác không biết cái mình đang theo cái đúng hay là sai nữa. Có cái đúng ngày hôm qua, ngày hôm nay đã sai rồi. Hàng triệu mét vuông đất bờ xôi ruộng mật giờ đóng băng dưới tầng tầng cát trắng, dưới vỏ bọc mỹ miều là san lấp mặt bằng bàn giao dự án. Dự án gì mà mươi mười lăm năm vẫn chỉ cỏ là cỏ? Người nông dân ngơ ngẩn trước chính ruộng đồng đã bị tuột mất của chính mình. Là nhà văn xuất thân từ nông thôn, được đi nhiều, nghe nhiều giải thích mà sao vẫn cứ thấy chờn chợn, thấy sự làm công nghiệp một cách ồ ạt, vô lối, bất chấp như hiện nay sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp gì. Một đất nước muốn tiến lên, muốn hùng mạnh một cách bền vững, không thể chỉ dựa vào cách làm công nghiệp cấp tập như thế. Nhưng tiếng nói của người dân, trí thức đi chăng nữa cũng thường là rơi vào thinh lặng.

Và chúng tôi chỉ biết khoanh những suy nghĩ của mình, cho dù là những suy nghĩ day dứt tâm can nhất để đến với những suy nghĩ khác.

Cuộc sống dù có đúng có sai thì nó vẫn trôi đi.

Cái thời tân binh đói kém của chúng tôi đã lùi vào quá vãng.

Với các tân binh, phía trước là bầu trời.

*

*    *

Đại tá Nhân chả cần giới thiệu thì mấy đồng chí tiểu đoàn đã chạy ùa đến vây lấy tôi. Những tiếng nói chen nhau ấm áp: Ôi đồng hương! Ôi nhà văn! Hôm nay ông chết với tụi này!

Một bàn tay to bè đặt lên vai. Một giọng nói ồm ồm như lệnh vỡ:

- Nhà văn trốn biệt đi lâu thế? Ông định để chúng tôi chết khát à? Ông xui tôi viết gương Chính ủy thế quái nào cắt béng nó đi hai phần ba, toàn chỗ quan trọng, toàn chỗ tôi văn chương hoa lá thêm thắt vào. May vẫn còn cái tít bài. Thế mà vẫn phải khao. Hôm nay ông có chạy đằng trời.

Một tiếng nói chậm rãi như kết tội:

- Ông phải ở đây ba ngày. Tân binh chúng tôi bốn trăm ba mươi. Đảng viên mười bốn. Không có bố gần hai mươi. Dăm đứa có vợ. Dân tộc bảy hai. Toàn những món hời mà ông thích. Ông khai thác sót thằng nào trị tội thằng ấy. Đặc biệt là những cậu không khai thật bố đẻ là ai bọn tôi sẽ đối chiếu với ông(?) Coi như chúng tôi học tập nghiệp vụ, ông đỡ phải rao giảng mất thời gian.

Rồi cuối cùng vòng vây cũng dãn ra. Đồng đội của tôi thằng nào thằng ấy đen như cột nhà cháy. Các thiếu tá, đại úy ở đây gã nào cũng rất ra trò. Ngữ này thét lác tân binh ghê gớm lắm đây. Tôi thấy cay cay sống mũi. Đời bộ đội thiếu thốn gian khổ vậy mà có những giây khắc sướng như ông hoàng bà chúa, như là giây khắc này đây. Đúng cái vui của lính tráng cũng khác thường. Có khi chỉ vài câu châm chọc, cái vỗ vai, điếu thuốc lá, thậm chí là hờn giận gắt gỏng rất không đâu. Tôi nhẹ nhàng nói với các tướng:

- Các ông điều mấy ca đặc biệt lên đây rồi phắn đi. Có các bố ở đây, đời nào tân binh dám nói những điều họ đang suy nghĩ. Tôi nói luôn, cứ sự thật tôi nện. Có chăng văn chương hóa tý thôi. Ông nào cửa quyền quân phiệt, các thủ trưởng sư đoàn cạo phải chịu. Không có chuyện đấm bùn sang ao, quýt làm cam chịu.

Mấy tướng tiểu đoàn mỉm cười siết chặt tay tôi. Điện thoại được rút ra. Các tướng rời nhà chỉ huy được dăm phút đã rụt rè mấy cậu tân binh ở cửa. Tôi nhỏ nhẹ gọi vọng ra:

- Mời các đồng chí vào đây.

Trước mặt tôi là binh nhất Vũ Văn Hiệp quê ở Phúc Yên, Vĩnh Phúc. Hiệp năm nay tròn hai mươi tuổi. Hai mươi tuổi đã làm bố, lại đang là tân binh kể cũng đặc biệt. Theo luật nghĩa vụ quân sự, có con nhập ngũ cũng là chuyện bình thường. Nhưng đằng sau cái bình thường của Hiệp chắc chắn có một điều gì đó đang cợn lên. Trông Hiệp rất buồn. Ai chả buồn khi phải xa đứa con mới một tháng tuổi, xa người vợ trẻ để có mặt ở đây. Bộ đội cũng có quyền buồn. Tân binh càng nhiều tâm tư chứ. Nỗi buồn của Hiệp không dễ dàng gì nói ra. Họ đã yêu nhau và họ đã cưới nhau theo luật pháp, dù là quá sớm, dù khi ấy Hiệp đang trong độ tuổi thực hiện nghĩa vụ quân sự. Trường hợp của Hiệp, khi thẩm định để gọi nhập ngũ, hẳn các cán bộ địa phương sẽ rất phân vân...

Người yêu Hiệp là Nguyễn Hằng Nga, bằng tuổi Hiệp. Nga đang nuôi con, đang đợi bằng tốt nghiệp Cao đẳng Sư phạm Hải Dương để tính tới việc xin đi làm. Nga và Hiệp học cùng nhau từ năm lớp một. Đến lớp bảy thì yêu nhau. Tuy không gặp, tôi đoán biết Nga rất xinh. Không xinh sao anh chàng đẹp trai này yêu sớm thế? Yêu đến cùng, yêu đến nên vợ nên chồng, rồi có con với nhau là quyết liệt lắm. Có con, đó là sự thiêng liêng và thăng hoa nhất của tình yêu chân chính. Chắc chắn không ít sự chê cười tình yêu bọ xít những năm cấp hai, tình yêu điên rồ những năm cấp ba và tình yêu không thể hiểu nổi khi cặp đôi Nga - Hiệp nằng nặc lấy nhau. Đấy! Các nhà đạo đức học, xã hội học cứ việc đi rao giảng, định hướng, thống kê, khuyên nhủ học sinh cấp hai, cấp ba không nên yêu đi. Chắc chắn, trước hiện thực cặp Nga - Hiệp, họ sẽ phải nao núng và ít nhiều suy nghĩ lại.

Tôi nói với Hiệp rất nhiều chuyện. Cũng lạ lùng, người đi phỏng vấn lại tâm tình, nói rất nhiều với đối tượng mình đang phỏng vấn. Hiệp lắng nghe. Hiệp biết tôi đang nói những điều gan ruột của người anh đã trải qua quãng đường mà Hiệp đang bắt đầu. Hai bên gia đình nội ngoại lo lắng cho Hiệp nhiều chứ. Cái quyết định để Hiệp nhập ngũ chắc chắn là một quyết định rất khó khăn của bố mẹ đẻ, bố mẹ vợ và hai gia đình. Tôi tin hai gia đình này rất thương con. Họ chấp nhận để hai con được lấy nhau ở tuổi mười tám là một quyết định không dễ dàng với các bậc làm cha mẹ. Họ đã bị Nga và Hiệp đặt đến một tình thế khó xử. Dòng sông bao giờ chả chảy về xuôi. Tôi thấy được sự trưởng thành trong cặp mắt buồn của Vũ Văn Hiệp. Nhưng Hiệp ơi! Bầu trời đang ở phía trước! Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua đi. Tôi tin chắc Hiệp sẽ thực hiện tốt thời hạn nghĩa vụ quân sự của mình. Các anh cán bộ đại đội, tiểu đoàn, trung đoàn ở đây sẽ đặc biệt tạo điều kiện cho Hiệp. Lòng tin sẽ là một tiền đề lớn để người lính trưởng thành. Ngay trong thời bình này, đối với mỗi người lính, lòng tin vẫn đang là một điểm tựa vững chắc.

Tôi nắm bàn tay Hiệp, bàn tay ấm, run run, nói nhỏ một câu: Cố gắng nhé! Hiệp hai tay nắm chặt tay tôi không nói một lời. Hình như Hiệp định khóc, lại thôi. Là một người cha, người chồng rồi thì không thể khóc dễ thế. Nước mắt đàn ông phải dành ở những việc khác lớn lao hơn.

*

*     *

Binh nhất Đinh Văn Chương, binh nhất Hoàng Văn Minh lại hoàn toàn khác.

Hai chàng trai người dân tộc tuổi mười tám háo hức được đi bộ đội từ rất lâu. Đinh Văn Chương sinh năm 1994 tại Minh Hòa, Yên Lập, Phú Thọ. Em mới học hết lớp chín đã ở nhà làm ruộng cùng cha mẹ. Nơi vùng bán sơn địa, cậu bé dân tộc Mường hồn nhiên lớn lên như cây rừng, đá suối. Tâm hồn chàng trai Mường trong văn vắt chưa có một mảy bụi cho tôi một cảm giác vui vui sau hơn một tiếng tâm tình mà nhiều lúc sự dằn vặt cứ ứ lên với Vũ Văn Hiệp. Chương bảo:

- Em thích đi bộ đội lắm nhưng cũng không xác định được là phấn đấu ở lâu dài hay hết nghĩa vụ thì về phụ giúp bố mẹ làm kinh tế. Nhà em có một cậu em xinh trai lắm đang học lớp tám với mấy sào ruộng và một đàn bò. Vào bộ đội, được ăn ngon, được mặc quân phục, lại được đi giầy nữa. Thích mà cứ thấy bó chân bó cẳng. Ở nhà chúng em hay đi chân đất. Đi chợ, đi hội cũng đi chân đất chẳng mấy khi phải đi giầy. Trúng tuyển nghĩa vụ đợt này cả bản ai cũng mừng. Em mới ở đơn vị mấy hôm đã tăng cân. Mấy lần đăng ký gọi điện thoại về cho bạn gái là Mai Văn Luyến, bạn cùng học từ bé với em không được. Các anh chỉ huy bảo đừng gọi vội. Chỉ trường hợp đặc biệt hãy gọi. Tiểu đội em nhiều đứa chưa liên lạc gì với gia đình, anh ạ.

Tôi tươi cười ngắm nghía chàng trai Mường. Ngoài giọng nói và cách kể chuyện hồn nhiên, Chương chẳng có gì biểu hiện là người dân tộc. Da trắng hồng như da con gái. Hai má lún phún lông tơ trông rất đáng yêu. Mái tóc đen mềm xanh nhức mắt xòa xuống vầng trán cân đối. Cặp lông mày đen gọn. Cặp mắt đen tuyền tròn xoe như mắt mèo mun. Cậu tân binh như một học sinh ngoan hiền con cán bộ nơi phố thị vùng cao. Rồi tờ giấy trắng này sẽ được mấy ông tướng đại đội, tiểu đoàn ở đây nhào nặn để trở nên cương nghị và rắn rỏi. Cái được nhất của quân đội ta là sự rèn giũa con người. Một anh cá tính đầy mình nhập ngũ khi ra quân bỗng trở thành chàng trai chững chạc hiền lành. Một thư sinh ẻo lả vào bộ đội khi ra quân bỗng rắn rỏi, cương quyết khác thường. Mấy chàng trai dân tộc rụt rè, bẽn lẽn vào bộ đội ra quân bỗng nói năng lưu loát, mấy năm đã là những xã đội trưởng cứng cáp, điều hành mọi công việc nơi làng bản, thôn xóm đâu vào đấy. Cái phẩm chất người lính, cái truyền thống Bộ đội Cụ Hồ rỉ rả ăn sâu bám rễ, len lỏi như mạch nước ngầm. Những mạch máu li ti nuôi dưỡng nên cội nên cành, nên tường đồng vách sắt.

Thấy tôi cứ liên tục vừa hỏi vừa trêu Đinh Văn Chương, binh nhất Hoàng Văn Minh sinh năm 1993, quê xã Kiên Lao, huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang có vẻ sốt ruột muốn chen lời. Hoàng Văn Minh người dân tộc Sán Chí. Lục Ngạn rất đông người dân tộc Sán Chí. Xã Kiên Lao có đến bảy mươi phần trăm là người Sán Chí. Riêng tiểu đội của Minh có đến bốn người. Hai mươi tân binh của Kiên Lao nhập ngũ đợt này có mười ba đồng chí người dân tộc Sán Chí.

Hoàng Văn Minh hồ hởi bảo:

- Em học hết lớp tám rồi anh ạ. Ở quê em học thế là cao rồi. Cũng muốn học lấy bằng cấp hai nhưng trường xa lắm không theo được. Trường cách nhà gần hai mươi cây. Toàn đường đồi núi vòng vèo đi hôm nào cũng muộn học. Xe đạp lại hay hỏng. Hỏng xe không có tiền chữa, tiền mua xe mới nên có muốn học nữa cũng khó. Ở đấy nhiều người bỏ học lắm. Bỏ học bọn em đi làm. Gần thì phụ giúp bố mẹ làm ruộng, làm đồi, nhưng cũng chả ăn thua. Quê em dựa vào cây vải. Cây vải cứ xanh om lên, mùa nào cũng bội thu nhưng thu nhập chẳng được bao nhiêu. Có nơi phải đổ đi chẳng ai buồn thu hoạch vì rẻ quá không đủ công thuê hái. Em đã từng ra tận Hà Nội làm đấy. Được bà chị họ giới thiệu làm nấu ăn trong căng-tin của bệnh viện Xanh Pôn. Lương em lúc cao được ba triệu rưỡi. Phần lớn gửi về cho bố mẹ. Thực ra nếu mà tiêu pha thì vài ba triệu đồng tiêu ở thủ đô cũng chả thấm tháp gì.

Tôi nhìn Hoàng Văn Minh, bỗng thấy nhen lên một cảm giác ấm áp. Chàng trai dân tộc Sán Chí mười chín tuổi sớm có những suy nghĩ chín chắn hơn cái tuổi của mình.

Binh nhất Hoàng Văn Minh tiếp tục sôi nổi:

- Tiểu đội em có mấy anh em dân tộc Sán Chí ở Kiên Lao là Trần Văn Bằng, Lâm Văn Đông, Đinh Văn Tâm và em. Vui lắm anh ạ. Tối nào cũng được đọc báo, xem ti vi, sinh hoạt văn nghệ. Ăn, ngủ đúng giờ giấc khiến chúng em tăng cân rất nhanh. Ngày xưa ở nhà, sáng bảnh bố mẹ gọi còn khó chứ lên đây, cái gì cũng theo giờ giấc. Tiếng kẻng chưa dứt ai nấy đã chỉnh tề. Em không hiểu sao có người cứ tìm cách trốn tránh nhập ngũ. Vào bộ đội thế này có gì phải trốn tránh nhỉ. Đi cho biết đó biết đây. Huấn luyện tân binh xong, nếu được đi xa, bọn em càng thích.

Suy nghĩ của tân binh có những suy nghĩ giản dị đến thắt lòng.

 

*

*     *

Thiếu tá Đặng Trường Sơn, Chính trị viên phó tiểu đoàn xuất hiện khi tôi đang trò chuyện với các tân binh. Đặng Trường Sơn quê ở Kiêu Kỵ, huyện Gia Lâm. Kiêu Kỵ là một làng nghề với đủ thứ sôi động thời kinh tế thị trường. Vợ Sơn là giáo viên trung học dạy tiếng Anh ở trường Nguyễn Văn Cừ. Đặng Trường Sơn nhìn cuốn sổ chi chít chữ của tôi, nói vanh vách:

- Tiểu đoàn chúng tôi năm nay thành phần quân số đa dạng lắm. 71 tân binh dân tộc Mường; các dân tộc Tày, Thái, Nùng, Sán Chí, Sán Dìu, Cao La, Dao đều có cả. Có tới 7 ngài đã có vợ. Có 2 ngài đã làm bố. Thưa nhà văn, một điều đặc biệt nữa là có đến 20 trường hợp không có bố... Nhà văn nên cẩn thận (?)

Tôi định đáp lại một câu thì ngay ở phía sau, một giọng báo cáo vang lên:

- Báo cáo Chính trị viên. Tôi Bạch Văn Trà có mặt!

Chàng trung úy bảnh bao đang đứng trước mặt chúng tôi. Đặng Trường Sơn chỉ tay vào chàng trung úy nói với tôi:

- Chính trị viên đại đội oách nhất của tiểu đoàn đấy. Ông cật vấn gì thì nhanh lên. Tôi kiểm tra cơm nước tý...

Cái dáng nhanh nhẹn, băm bổ của Đặng Trường Sơn khuất rất nhanh ngoài cánh cửa.

Bạch Văn Trà tốt nghiệp trường Đại học Chính trị (Bắc Ninh) năm 2010 được điều chuyển về đây. Trà là người Mường Bi, quê ở Lương Sơn, Hòa Bình. Nhà Trà đông anh em lắm, có những tám anh chị em. Người Mường Hoà Bình thường đẻ nhiều và sống thành từng cụm với những đặc trưng văn hóa riêng. Nổi tiếng nhất là các xứ Bi, Vang, Thàng, Động. Người Mường hiền lành chất phác, chăm chỉ lao động và thường ít nói. Cái nghề Chính trị viên đại đội lại phải nói nhiều. Không biết Trung úy Bạch Văn Trà đứng trước hàng quân nói những gì chứ trò chuyện với tôi sôi nổi rôm rả lắm. Trà còn bảo hiện nay sĩ quan cấp úy trong toàn quân đang gặp khó khăn từ chính đồng lương hạn chế của mình. Nhất là đối với những đơn vị đóng trên địa bàn đô thị, thủ đô càng khó khăn. Tôi đã nghe nhiều, viết nhiều về vấn đề này. Thậm chí đã kiến nghị lên các cấp rất cao nguyện vọng chính đáng của anh em. Ai đời trung úy, thượng úy cho về phép không muốn về vì không có tiền. Lương vài triệu đồng trừ tiền ăn, chi phí khác còn độ hai triệu vài đám hiếu, đám hỷ là hết. Chẳng nhẽ đi bộ đội mười mấy năm vẫn xin tiền bố mẹ. Nhiều người không dám yêu đương, không dám lập gia đình vì sợ không gây dựng nổi một gia đình mới hôm nay vốn phụ thuộc không ít vào vật chất. Nói gì thì nói, đảm bảo đời sống vật chất tốt cho đội ngũ sĩ quan cấp úy trong toàn quân là một điều phải xem xét kỹ lưỡng. Và phải khẩn trương. Việc đã thôi thúc lắm rồi. Mong là tiếng nói này của anh em sẽ không rơi vào im lặng lâu nữa.

Bạch Văn Trà cười cười bảo:

- Em chưa có người yêu. Không phải là không dám yêu nhưng công việc nhiều quá thành ra không có thời gian. Nói thật với các bác. Quản lý tân binh hôm nay không dễ dàng đâu. Đã qua năm mùa tân binh rồi mà mùa nào cũng như mình mới bắt đầu. Mỗi mùa mỗi khác. Đặc thù tân binh giống nhau nhưng cá tính mỗi con người trong mỗi vùng đất khi về đây khác nhau lắm. Cán bộ nhận thức không tốt, thậm chí yếu kém khâu nào đó anh em biết hết. Muốn anh em nghe mình nói thì mình phải gương mẫu. Từ nội vụ vệ sinh đến các chế độ sinh hoạt người cán bộ trung đội, đại đội, tiểu đoàn đều phải mẫu mực. Từ những cái nhỏ nhất như quần áo, đầu tóc, giầy dép, thậm chí cả nét mặt cũng phải đúng lúc, đúng chỗ. Anh em hôm nay nhạy cảm lắm, nhiều người được học hành đến nơi đến chốn nên làm cái anh cán bộ hôm nay mà lười học, lười rèn luyện, lười cập nhật kiến thức mọi mặt là anh em cho ao ngay. Cứ tối mắt tối mũi như thế nên chuyện riêng chẳng còn cách nào khác là đành tạm khoanh lại.

Lại một trở trăn cụ thể nữa giội vào tôi. Người lính trăm ngàn khó khăn. Chả khó khăn nào giống khó khăn nào. Ngay cả những góc riêng góc khuất của người lính cũng chả ai giống ai. Dù họ có chung một nhiệm vụ, một ý chí, một niềm tin khi mang trên mình bộ quân phục. Người lính có gì đâu/ Hành trang ba lô nhỏ/ Hành quân xanh bóng lá/ Những con đường không tên… Chợt ở đâu, câu thơ len lỏi, lích rích vang lên. Phía trước, nắng tràn căng. Tiếng một hai dõng dạc từ phía hàng quân tề chỉnh trở về sau buổi luyện tập ở thao trường. Tôi và Trà bất giác đều nhìn ra ngoài. Bầu trời ngoài ô cửa cao xanh lồng lộng. Tôi bỗng thấy lòng mình thanh thản lạ lùng.

Phía trước tôi là những người lính.

Phía trước là bầu trời.

Bút ký của Phùng Văn Khai (QĐND)

1f7d
  • Adv01
Bạn có biết?
nghĩa tình đồng đội

TRUNG TÂM HỖ TRỢ NHÂN ĐẠO

ĐC: Số 40 Tổ 3 P. Giang Biên, Long Biên, HN

Điện thoại(84-4) 666 23248 

mail:dungnv@nghiatinhdongdoi.vn

Giám đốc:

Nhạc sỹ Trường Sơn Đào Hữu Thi

--------------------------

QUỸ NGHĨA TÌNH ĐỒNG ĐỘI 

Giám đốc: Nguyễn Văn Dũng

-------------------------

Số TK: 0020135553248 

Tại Sở Giao dịch 

Ngân hàng TMCP Quân đội

Thường trực: 098 555 3248

Danh sách ủng hộ quỹ
  • (25/07/2014)  Tổng Công ty Tân Cảng Sài Gòn

    722 Điện Biên Phủ, Phường 22, Q. Bình Thạnh, TP. HCM

    Hỗ trợ Xuất bản Công trình Ký ức người lính 2014

    200.000.000 vnđ (Hai trăm triệu đồng chẵn)

  • (05/08/2014)  Đồng chí Đặng Thanh Hải

    Xóm Chùa, Đoan Bái, Hiệp Hòa, Bắc Giang

    Ủng hộ 3.000.000đ (ba triệu đồng)

  • (25/07/2014)  Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bình Dương

    Hỗ trợ 5.000.000đ (Năm triệu đồng)

  • (18/02/2012)  CCB Hoàng Văn Tuyên

    Tổ 1, Quang Trung, TP. Phủ Lý, tỉnh Hà Nam

    Điện thoại: 

    Đã ủng hộ Chương trình Xuân ấm tình Đồng đội

  • (25/01/2014)  CCB Trần Văn Hóa

    Thị trấn Quán Lào - huyện Yên Định - tỉnh Thanh Hóa

    Số điện thoại: 

    Đã ủng hộ 03 triệu đồng

    (về TK ngân hàng Maritimebank)

  • (04/01/2014)  CCB Nguyễn Thế Văn

    Thôn Nam Hải, xã Hải Bình, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa

    Điện thoại: 0902191248

    Đã ủng hộ số tiền 05 triệu đồng 

    (về tài khoản Ngân hàng Quân đội)

  • (26/02/2012)  CCB Nguyễn Thanh Bình

    Phường Cộng Hòa, Thị xã Quảng Yên, tỉnh Quảng Ninh

    Điện thoại (đang cập nhật)

    Đã ủng hộ 05 triệu đồng

    (về tài khoản Chương trình "Xuân ấm tình đồng đội")

Doanh nhân
Ngày 15-5, tại Hà Nội, Hội truyền thống Trường Sơn-Đường Hồ Chí Minh ...
  • Liên kết website
    Mạng xã hội