Ban chỉ đạo
  • Tiến sỹ Lê Doãn Hợp – Chủ tịch Hội Truyền thông số Việt Nam, nguyên UVBCHTW Đảng, nguyên Bộ trưởng Bộ Thông Tin Truyền Thông
  • Thượng tướng, Tiến sỹ - Viện sỹ Nguyễn Huy Hiệu – AH LLVT ND, nguyên UVBCHTW Đảng, nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng
  • Trung tướng Nguyễn Quốc Thước – Nguyên Ủy viên BCHTW Đảng, nguyên Tư lệnh Quân khu 4, nguyên Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký Hội CCB Việt Nam
  • Trung tướng Nguyễn Trung Thu – AHLLVTND, Phó Tổng Tham mưu trưởng QDNDVN, Nguyên Tư lệnh Quân khu 5
  • Đồng chí Đỗ Quý Doãn - Thứ trưởng Bộ Thông tin & Truyền thông
  • Trung tướng Triệu Xuân Hòa – AH LLVT ND, Phó Trưởng ban chỉ đạo Tây Nguyên, nguyên Tư lệnh Quân khu 7
  • Phó Đô đốc Nguyễn Văn Tình – AH LLVT ND, Nguyên UVBCHTW Đảng, nguyên Chính ủy Quân Chủng Hải Quân
  • Thiếu tướng Huỳnh Đắc Hương – Trưởng BLL CCB Quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam tại Lào, nguyên Chính ủy kiêm Tư lệnh quân tình nguyện Việt Nam tại Lào, Trưởng BLL của 15 BLL các nhà tù cách mạng Việt Nam, nguyên Thứ trưởng Bộ LĐ – TB – XH
Ký ức hào hùng về chiến thắng Điện Biên Phủ

Ký ức hào hùng về chiến thắng Điện Biên Phủ

Monday, 12/01/2015, 14:02:00 PM
Lúc 17 giờ 30 phút ngày 7-5-1954, dưới sự chỉ huy của Đại đội trưởng Tạ Quốc Tuấn, tiểu đội trưởng Hoàng Đăng Vinh và 3 chiến sĩ xông vào hầm bắt sống tướng De Castrie cùng toàn bộ Ban chỉ huy quân Pháp ở Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Lúc xông vào hầm bắt tướng giặc, chiến sĩ Hoàng Văn Vinh mới 2 tuổi quân, 19 tuổi đời. Bây giờ đại tá Hoàng Đăng Vinh đã 79 tuổi, sức khỏe giảm sút nhiều, nhất là ông lại vừa phải trải qua một cơn tai biến. Kỷ niệm 60 năm chiến thắng lịch sử Điện Biên năm nay (7/4/2014), tôi muốn trò chuyện với ông - một nhân chứng lịch sử, ông đã vui vẻ chấp nhận.

Nhấp chén trà lấy giọng, ông chậm rãi nói: “Quê tôi ở một vùng chiêm chũng ven sông Luộc, tỉnh Hưng Yên, đầu những năm 50 còn bị quân Pháp chiếm đóng. Xung quanh làng chỗ nào cũng có đồn bốt, tháp canh. Ngày nào chúng cũng xua quân đi càn quét, cướp bóc của cải, bắt người về tra tấn dã man. Chứng kiến những cảnh đó tôi vô cùng uất ức, nhưng còn nhỏ không biết làm thế nào. Thế là tôi trốn bố mẹ ra vùng tự do xung phong lên đường nhập ngũ. Lúc đó tôi mới 17 tuổi. Tôi được biên chế về Đại đội 360, Tiểu đoàn 130, Trung đòan 209, Sư đoàn 312. Tôi cùng đồng đội hăng say luyện tập quân sự và đã được tham gia một số trận đánh trong chiến dịch Tây Bắc và Thượng Lào. Khi cấp trên quyết định mở chiến dịch Đông Xuân 1953- 1954 và chiến dịch Trần Đình (tên bí mật của chiến dịch Điện Biên Phủ), chúng tôi tích cực lao vào chuẩn bị trận địa, aicũng háo hức chờ giờ phút nổ súng. Đại đội tôi được giao nhiệm vụ bảo vệ giao thông hào trước đồi Him Lam. Chúng tôi chiếm quả đồi bên cạnh để đào công sự phòng ngự giữ giao thông hào không cho địch đến san lấp. Còn cách 4 ngày nữa ta mới nổ súng đánh chiếm cứ điểm Him Lam, khoảng giữa trưa 4 chiếc xe tăng và một đại đội bộ binh địch tràn lên trận địa của ta. Chúng tôi nổ súng và ném thủ pháo chặn đường. Không lên được đồi, xe tăng và bộ binh địch nổ súng điên dại về phía chúng tôi. Cây cối trên đồi đổ ngổn ngang, nhiều công sự bị sập. Đồng chí trung đội trưởng, rồi tiểu đội trưởng và nhiều đồng đội bị thương và hy sinh, cả trung đội lúc này chỉ còn 6 tay súng. Ngay lúc đó pháo binh địch bắn cấp tập vào trận địa ta và bộ binh của chúng lại tấn công ồ ạt lên đồi. Dưới sự chỉ huy của đồng chí Trí chạy dọc theo giao thông hào quét tiểu liên và ném lựu đạn vào đội hình địch, nhưng vì lực lượng ta còn quá ít nên có một tốp lính Pháp nhảy xuống được giao thông hào của ta. Tôi đã bắn hết đạn, lựu đạn cũng không còn quả nào. Đang tựa vào bờ của giao thông hào thì nghe tiếng anh Trí quát: “Đồng chí Vinh chú ý 2 thằng bên trái!”. Tôi quay người, đứng phắt dậy, trước mặt đã thấy 2 thằng tây lù lù xông đến. Tôi chỉ kịp lao thẳng súng và lưỡi lê vào thằng đi trước và dúi thật mạnh làm nó ngã ngửa ra. Thằng đi sau thấy thế hoảng hốt bỏ chạy. Nhìn sang bên cạnh cũng thấy anh Trí vừa dùng lê hạ gục 2 thằng. Tôi nhảy lên khỏi giao thông hào hỗ trợ anh Trí dùng lê đánh giáp lá cà với 1 tốp lính khác. Đúng lúc đó Đại đội cho 1 Trung đội lên tăng cường, hỏa lực của ta mạnh hẳn lên, bọn địch bị đánh hất xuống chân đồi rồi rút chạy.

 

Hình ảnh lá cờ chiến thắng trên trận địa Điện Biên Phủ

 

Đây là trận đánh đầu tiên của tôi trong chiến dịch Điện Biên Phủ. May mắn cho tôi: nếu không có anh Trí phát hiện báo thì tôi đã bị 2 thằng tây giết chết. Những ngày sau đơn vị tôi tiếp tục đánh nhiều cứ điểm khác. Có trận ta đã chiếm được căn cứ, địch đánh bật ra, ta lại mưu trí gan dạ đánh lui chúng. Có lúc 1 cứ điểm bên này là ta, bên kia là địch, hai bên quần nhau suốt ngày đêm…

Qua mỗi trận đánh tôi dày dạn và trưởng thành thêm, được cấp trên đề bạt làm Tiểu đội trưởng…”. Ông Vinh vắn tắt vài nét giới thiệu về bản thân, rồi bắt đầu kể quá trình truy kích thọc sâu vào đến Sở Chỉ huy của địch.

 

“…Sau tiếng nổ long trời lở đất của quả bộc phá 1000 cân hất sạch 1 góc đồi A1 vào đêm ngày 6- 5, bộ đội ta từ các hướng đồng loạt tấn công đánh tan các đợt phản kích bằng xe tăng và pháo của địch. Chiều ngày 7- 5, Tiểu đoàn của tôi được lệnh đánh thẳng vào cao điểm 507. Đây là một cứ điểm địch bố trí lực lượng mạnh, các loại hỏa lực của chúng bắn ra rất dữ dội. Tiểu đoàn hạ quyết tâm cao, nên đã tập trung hỏa lực tiêu diệt cứ điểm để nhanh chóng phát triển vào khu trung tâm. Tôi nhớ trên đường truy kích địch đã gặp 1 đồng đội bị thương cụt cả 2 chi dưới, máu đang chảy ra rất nhiều. Tôi dừng lại lấy băng cá nhân ra định băng cầm máu cho anh, nhưng đồng chí đó nhất quyết không cho, còn giận dữ quát lên: “Mặc kệ tôi, các anh phải tiến nhanh lên!”.

 

Khi tiểu đội tôi tiến sát đến cầu Mường Thanh thì gặp 1 ổ hỏa lực mạnh của địch. Khẩu đại liên 4 nòng của chúng bắn xối xả, mũi tiến công của chúng tôi không thể vượt qua cầu được, phải dừng lại xin hỏa lực chi viện. Khi pháo ta bắn áp đảo địch, chúng tôi đồng loạt ném lựu đạn và xung phong qua cầu diệt ngay khẩu đại liên của địch. Thừa thắng Tiểu đội tôi bắn thẳng vào khu trung tâm. Chúng tôi phát hiện thấy 1 khu đất cao có 4 chiếc xe tăng liên tục chạy vòng quanh, mà chưa xác định đấy là cứ điểm nào, thì may mắn tóm được 1 tên lính ngụy, nó khai đó là hầm chỉ huy của tướng giặc. Biết là quân ta đã truy kích đến hang ổ cuối cùng của địch, toàn tiểu đội tôi trườn lên, rồi đồng loạt ném thủ pháo tiêu diệt 1 xe tăng. Ngay lúc đó pháo binh ta cũng bắn tan xác 1 chiếc khác, 2 chiếc còn lại hoảng hốt bỏ chạy. Chúng tôi vận động nhanh đến áp sát cửa hầm…”. Ông Vinh bồi hồi nhớ lại giây phút lịch sử đã cách đây 60 năm, rồi tiếp: “Ngay lúc đó Đội trưởng Tạ Quốc Luật đã có mặt, anh trực tiếp chỉ huy chúng tôi vào bắt tù binh. Anh Luật phân công: “Đồng chí Lâm và đồng chí Hiếu bịt chặt cửa hầm bên kia, còn tôi, đồng chí Nhỏ và anh vào hầm”. Trông thấy chúng tôi lăm lăm súng trong tay xông tới, bọn sĩ quan trong Bộ tham mưu sợ hãi cứ lùi dần về phía cuối hầm. Anh Luật ra lệnh (bằng tiếng Pháp): “Tất cả giơ tay lên!”. Bọn chúng đều giơ tay xin hàng, riêng tướng De Catrie vẫn ngồi trước một cái bàn. Thấy thế anh Luật ra lệnh: “Đồng chí Vinh vào bắt tướng giặc!”. Theo lệnh Đại đội trưởng tôi đặt tay vào cò súng, mắt trừng trừng nhìn thẳng vào De Castrie tiến tới. De Castrie vội vàng đứng dậy, hắn chìa tay ra định bắt tay tôi. Một ý nghĩ thoáng qua: Sao lại có thể bắt tay tướng giặc nhỉ? Tôi lắc đầu gạt ngay ý nghĩ đó và thúc mũi súng vào bụng hắn quát: Haut les maíns! (giơ tay lên). De Castrie tái mặt lùi lại giơ 2 tay lên nói một tràng tiếng Pháp. Sau này anh Luật cho biết là nó nói: “Xin các ông đừng bắn, tôi xin hàng!...”. Ông Vinh dừng lại. Nhìn vào mắt ông, tôi thấy những hình ảnh đó dường như vừa mới xảy ra. Giọng ông trầm xuống xúc động: “Tất cả những điều trên đều diễn ra rất nhanh chỉ trong khoảng 5 phút. Điều mà hàng vạn cán bộ, chiến sĩ tham gia chiến dịch, kể cả tôi không ai nghĩ mình được vinh dự có mặt và tham gia trực tiếp vào giây phút lịch sự đó. Tôi có linh cảm rằng: Bao nhiêu hy sinh xương máu của đồng đội và chính tiếng quát khẳng khái của đồng chí thương binh tôi gặp trên đường truy kích địch như một lời thúc dục mạnh mẽ để tôi và đồng đội tiến đến sở chỉ huy địch nhanh nhất.

 

Quả thật đây là may mắn rất lớn đối với đời người lính như chúng tôi!”. Ông Vinh dừng lại nét mặt trầm ngâm, suy nghĩ: “Đúng là tôi có may mắn, nhưng đó không phài là may mắn ngẫu nhiên!” Giọng ông quả quyết: “Thực tế chiến trường lúc đó và sau này đọc các tài liệu của các học giả phân tích đều thấy rằng: Ta thắng Pháp ở Điện Biên Phủ là điều tất yếu không thể khác! Vì sao ư? Vì chúng ta có đủ các yếu tố áp đảo địch trên chiến trường. Đó là chủ trương mở chiến dịch Đông Xuân 1953- 1954 của Trung ương và Bác Hồ là hoàn toàn đúng đắn; đó là sự vận dụng tài tình nghệ thuật quân sự Việt Nam của Đại tướng Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp. Quan trọng là tinh thần chấp hành mệnh lệnh chiến đấu, khắc phục muôn vàn khó khăn gian khổ, dũng cảm hy sinh của toàn quân, toàn dân ta…”. Ông Vinh nói khúc triết cứ y như một nhà lý luận chính trị quân sự thực thụ.

 

Ông đứng dậy với tay lên chồng sách đầu bàn, tìm đưa cho tôi cuốn “Âm vang Điện Biên” do nhà xuất bản Quân đội nhân dân ấn hành vào dịp kỷ niệm 60 chiến thắng Điện Biên Phủ (2014). Ông lật giở mấy trang đầu rồi phân tích: “Trong 3 yếu tố quan trọng làm nên thắng lợi, tôi chỉ nói đến việc chỉ đạo thay đổi phương châm tác chiến của Đại tướng Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp, đúng là một điều kỳ diệu. Không có quyết định dũng cảm, đầy trách nhiệm, khoa học và tuyệt đối chính xác đó chắc chắn chúng ta không thể dành thắng lợi trong chiến dịch Điện Biên. Điều đó đã được chính các tướng lĩnh chỉ huy, các Đại đòan quân ta tham giac chiến đấu trong chiến dịch khẳng định: Không thay đổi cách đánh sẽ không giành thắng lợi, mà tổn thất xương máu của chứng ta sẽ rất lớn: “Nếu hồi ấy chúng ta không thay đổi cách đánh thì phần lớn chúng tôi đã không có mặt trong cuộc kháng chiến chống Mỹ sau này” ( Đại tướng Lê Trọng Tấn, nguyên Đại đoàn trưởng 312).

 

Dường như ông Vinh đã giải đáp trọn vẹn sự may mắn trong thế tất yếu mà ông cùng với đồng đội có được trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Điều may mắn tất nhiên này lại một lần nữa xuất hiện trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử năm 1975. Khi 5 cánh quân ta từ các hướng tiến như vũ bão vào Sài Gòn. Thời khắc lúc 11 giờ 30 phút ngày 30/4/1975, chiếc xe tăng 390 của Quân Giải phóng lao vào húc đổ cổng Dinh Độc lập, đồng chí Bùi Quang Thận cầm cờ giải phóng trên nóc dinh lũy cuối cùng của chế độ Việt Nam cộng hòa; toàn bộ Nội các của Tổng thống Dương Văn Minh đầu hàng vô điều kiện…, kết thúc 30 năm cuộc chiến tranh giải phóng vĩ đại của nhân dân ta!

 

Vinh dự tự hào là một nhân chứng lịch sử, hơn ai hết ông Vinh hiểu được rằng để có những giây phút vinh quang đó đã có biết bao nhiêu đồng đội hy sinh xương máu trong 56 ngày đêm “khoét núi ngủ hầm…”. Có bao nhiêu anh chị em dân công hỏa tuyến vượt muôn vàn khó khăn, không ngại hy sinh để mang đạn dược, khí tài, lương thực, thực phẩm cho bộ đội đánh giặc. Mỗi lần được trở lại chiến trường xưa, ông không bao giờ quên đến viếng nghĩa trang liệt sĩ ở Điện Biên – nơi yên nghỉ cùa hàng ngàn người con ưu tú đã ngã xuống đề làm nên chiến thắng “chấn động địa cầu”. Chính máu xương các anh, các chị đổ xuống để mở đường cho ông vinh dự vào bắt tướng giặc!

Chiến tranh đã lùi xa, tuổi tác mỗi ngày một cao, sức khỏe yếu, nhưng ông Vinh không bao giờ quên những người bạn cùng tổ vào bắt giặc. Đó là Nhỏ, là Hiếu, là Lâm và trên hết là người thủ trưởng kính mến Tạ Quốc Luật, ông Luật giờ đây đã đi xa. Hàng năm cứ đến ngày giỗ đó là ông Vinh và đồng đội lại tìm về ngôi nhà ở phố Thái Thịnh, Đống Đa, Hà Nội, nơi gia đình ông Luật đang sinh sống để thắp hương và kính cẩn nghiêng mình trước vong linh ông khấn: “Anh Luật ơi! Em là Vinh cùng đồng đội về thăm anh đây… Chúng em nhớ anh và không bao giờ quên ký ức hào hùng Điện Biên mà anh em mình vinh dự được là những nhân chứng lịch sử. Chúng em cũng không bao giờ quên lời căn dặn chí nghĩa, chí tình của anh: Sống trong sạch, gương mẫu giáo dục con cháu noi gương các thế hệ đi trước và cố gắng hết sức mình để làm được những việc có ích cho cộng đồng…”.

Hoàng Ngọc Vân

(Theo lời kể của Đại tá Hoàng Đăng Vinh)

  • Adv01
Bạn có biết?
nghĩa tình đồng đội

TRUNG TÂM HỖ TRỢ NHÂN ĐẠO

ĐC: Số 40 Tổ 3 P. Giang Biên, Long Biên, HN

Điện thoại(84-4) 666 23248 

mail:dungnv@nghiatinhdongdoi.vn

Giám đốc:

Nhạc sỹ Trường Sơn Đào Hữu Thi

--------------------------

QUỸ NGHĨA TÌNH ĐỒNG ĐỘI 

Giám đốc: Nguyễn Văn Dũng

-------------------------

Số TK: 0020135553248 

Tại Sở Giao dịch 

Ngân hàng TMCP Quân đội

Thường trực: 098 555 3248

Danh sách ủng hộ quỹ
  • (25/07/2014)  Tổng Công ty Tân Cảng Sài Gòn

    722 Điện Biên Phủ, Phường 22, Q. Bình Thạnh, TP. HCM

    Hỗ trợ Xuất bản Công trình Ký ức người lính 2014

    200.000.000 vnđ (Hai trăm triệu đồng chẵn)

  • (05/08/2014)  Đồng chí Đặng Thanh Hải

    Xóm Chùa, Đoan Bái, Hiệp Hòa, Bắc Giang

    Ủng hộ 3.000.000đ (ba triệu đồng)

  • (25/07/2014)  Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bình Dương

    Hỗ trợ 5.000.000đ (Năm triệu đồng)

  • (18/02/2012)  CCB Hoàng Văn Tuyên

    Tổ 1, Quang Trung, TP. Phủ Lý, tỉnh Hà Nam

    Điện thoại: 

    Đã ủng hộ Chương trình Xuân ấm tình Đồng đội

  • (25/01/2014)  CCB Trần Văn Hóa

    Thị trấn Quán Lào - huyện Yên Định - tỉnh Thanh Hóa

    Số điện thoại: 

    Đã ủng hộ 03 triệu đồng

    (về TK ngân hàng Maritimebank)

  • (04/01/2014)  CCB Nguyễn Thế Văn

    Thôn Nam Hải, xã Hải Bình, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa

    Điện thoại: 0902191248

    Đã ủng hộ số tiền 05 triệu đồng 

    (về tài khoản Ngân hàng Quân đội)

  • (26/02/2012)  CCB Nguyễn Thanh Bình

    Phường Cộng Hòa, Thị xã Quảng Yên, tỉnh Quảng Ninh

    Điện thoại (đang cập nhật)

    Đã ủng hộ 05 triệu đồng

    (về tài khoản Chương trình "Xuân ấm tình đồng đội")

Doanh nhân
Ngày 15-5, tại Hà Nội, Hội truyền thống Trường Sơn-Đường Hồ Chí Minh ...
  • Liên kết website
    Mạng xã hội