Ban chỉ đạo
  • Tiến sỹ Lê Doãn Hợp – Chủ tịch Hội Truyền thông số Việt Nam, nguyên UVBCHTW Đảng, nguyên Bộ trưởng Bộ Thông Tin Truyền Thông
  • Thượng tướng, Tiến sỹ - Viện sỹ Nguyễn Huy Hiệu – AH LLVT ND, nguyên UVBCHTW Đảng, nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng
  • Trung tướng Nguyễn Quốc Thước – Nguyên Ủy viên BCHTW Đảng, nguyên Tư lệnh Quân khu 4, nguyên Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký Hội CCB Việt Nam
  • Trung tướng Nguyễn Trung Thu – AHLLVTND, Phó Tổng Tham mưu trưởng QDNDVN, Nguyên Tư lệnh Quân khu 5
  • Đồng chí Đỗ Quý Doãn - Thứ trưởng Bộ Thông tin & Truyền thông
  • Trung tướng Triệu Xuân Hòa – AH LLVT ND, Phó Trưởng ban chỉ đạo Tây Nguyên, nguyên Tư lệnh Quân khu 7
  • Phó Đô đốc Nguyễn Văn Tình – AH LLVT ND, Nguyên UVBCHTW Đảng, nguyên Chính ủy Quân Chủng Hải Quân
  • Thiếu tướng Huỳnh Đắc Hương – Trưởng BLL CCB Quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam tại Lào, nguyên Chính ủy kiêm Tư lệnh quân tình nguyện Việt Nam tại Lào, Trưởng BLL của 15 BLL các nhà tù cách mạng Việt Nam, nguyên Thứ trưởng Bộ LĐ – TB – XH
CCB Hoàng Văn Tuyên: Tôi là một quân nhân

CCB Hoàng Văn Tuyên: Tôi là một quân nhân

Wednesday, 04/07/2012, 10:56:00 AM
Trở về từ chiến trường với thương tật nặng nề của chiến tranh tưởng chừng không thể vượt qua, vậy mà người CCB – DN Hoàng Văn Tuyên khiến người khác nể phục bởi nghị lực  bên trong cùng phong cách điềm đạm đậm chất quân nhân của mình.

Trở về từ chiến trường với thương tật nặng nề của chiến tranh tưởng chừng không thể vượt qua, vậy mà người CCB – DN Hoàng Văn Tuyên khiến người khác nể phục bởi nghị lực  bên trong cùng phong cách điềm đạm đậm chất quân nhân của mình.



Nhiều người nghe câu chuyện đời tôi tỏ ra ngạc nhiên rằng sao tôi lại có thể vượt qua những hạn chế về thân thể và sức khỏe mà vươn lên được như ngày hôm nay. Thật tình, tôi cũng không biết giải thích ra sao. Tôi nghĩ rằng dù thương tật nặng nề nhưng mình có tinh thần lạc quan, với nghĩ đơn giản rằng mình tìm cách để vượt qua những ranh giới ấy. Có lẽ, thế hệ chúng tôi sống với những lý tưởng như vậy, sống với cái nhìn về cuộc sống một cách lạc quan và tin tưởng. Có ai đó đã nói rằng cuộc sống nảy sinh từ trong cái chết, hạnh phúc hiện hình từ những khó khăn gian khổ. Cuộc đời này không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới. Điều cốt lõi là biết vượt qua những ranh giới.

Tham gia chiến trường Campuchia vào tháng 6/1976, năm ấy tôi 18 tuổi, tôi vào quân đội làm nghĩa vụ quốc tế vinh quang tiêu diệt bọn Pôn Pốt và Khơ me đỏ. Gia đình tôi có truyền thống cách mạng, bố là thương binh chống Pháp, chị gái là thương binh chống Mỹ, anh trai tại ngũ quân đội nhân dân Việt Nam. Lúc ấy, lòng tôi phơi phới niềm tin và sự hăm hở của tuổi đôi mươi trên đường ra mặt trận mà thấy yêu sao từng bóng cây ngọn cỏ, yêu sao mỗi con đường đá gập ghềnh chưa từng đi qua mà thấy thân quen đến thế. Nghe đài tiếng nói Việt Nam mới vỡ lẽ là ở Xa Mát, Lò Gò, Tây Ninh vừa có một vụ thảm sát cả cô lẫn trò trường tiểu học Xa Mát và dân thường ở đó, do quân Khơ-me đỏ tràn sang gây hấn.

Vậy là cả đơn vị tôi sôi sục, ai cũng muốn mau chóng được vào ngay chiến trường. Tôi cảm thấy trong đại đội tôi không có ai tỏ ra sợ sệt cả mặc dù chưa biết bắn giết nhau là gì. Trong những ngày chờ đợi, mọi người tranh thủ viết thư về nhà cho gia đình, bố mẹ, người yêu… mình chuẩn bị vào Tây Ninh chiến đấu.

Chúng tôi đi chiến đấu rời miền Bắc thân yêu, nhẹ nhàng như một buổi tập dã ngoại. Chúng tôi đổ quân xuống một cánh rừng giáp biên giới Campuchia đã nghe phía sau cánh rừng tiếng súng nổ đì đùng… Ngày hôm sau, chúng tôi hành quân tiếp vào sát biên giới, đóng quân tại con suối Đà Ha. Tiếng súng ngày lại càng gần, càng dữ dội hơn, tiếng rít của pháo mặt đất và các loại hỏa lực khác rít lên như xé tan cả một vùng rừng núi…

Năm 1975 đến năm 1978, Pôn-pốt, Yiêng-xa-ri tấn công vào lãnh thổ Việt Nam, giết chóc người dân và đốt cháy làng mạc Việt Nam. Chiến tranh đồng nghĩa với hy sinh và mất mát, dù nói thế nào đi chăng nữa. Tính từ tháng 6/1976 đến 22/9/1978, tiểu đội của tôi hy sinh hơn một nửa do chiến tranh và bệnh tật ở chiến trường Tây Nam. Ai đã từng tham gia chiến trường Campuchia mới cảm nhận hết được hết cuộc sống thiếu thốn bệnh tật của những cơn sốt rét rừng, của sự thiếu thốn mà xung quanh chỉ là những chỏm núi cao điệp trùng, đất đá khô cằn sỏi đá, cùng sự độc tài đến tàn bạo của quân Pôn Pốt. Cảnh những người dân vô tội chết dưới sự tàn bạo dã man của chúng thật thảm thương, những cảnh tra tấn, những hố chôn người tập thể ớn lạnh.

Ngày 22/9/1978, trận đánh giáp lá cà giữa tiểu đội với bọn Pôn Pốt diễn ra rất ác liệt. Trong trận này, quân cả hai bên chiến tuyến đều hy sinh nhiều. Cảnh đồng đội bị thương máu chảy đầm đìa và cái chết diễn ra trước mặt còn in hằn trong tâm trí tôi đến giờ không nguôi. Điều này càng khiến tôi thấy quý giá ngày trở về của mình, trân trọng và tri ân hơn với những người đồng đội năm xưa. Lúc dìu đồng đội trên vai, dù không có thời gian mà nhìn xuống áo nhưng tôi vẫn cảm nhận rõ rệt máu loang ướt đẫm vai áo, nóng hổi. Trong lúc chiến trận diễn ra rất ác liệt, tôi và đồng đội chia nhau ra nằm phục kích trong những lùm cây chờ chúng đi qua. Nhưng không may, chúng lại dò đường bằng bom. Sức ép bom nổ hất tung tôi lên không trung, văng xa đến mấy trăm mét. Trong một tích tắc, tôi cảm nhận thấy đất cát và cây rừng văng tứ tung cùng với một tiếng nổ lớn hất văng tôi bay xa mấy trăm mét rồi không biết gì nữa.

Tôi được đồng đội cứu thương. Khi tỉnh dậy, tôi đã không tin sự thật là mình còn sống sót, trong khi gần như tất cả tiểu đội đã hy sinh. Vừa xót thương cho đồng đội, tôi cho rằng họ đã hy sinh để dành lại sự sống cho tôi. Trận giáp lá cá ấy quá thảm khốc. Đã ra mặt trận, với mỗi người lính coi ranh giới giữa sự sống và cái chết rất mong manh. Tôi bị thương đây không có gì làm lạ cả. Tôi được đưa về hậu cứ về viện 175 rồi 1 tuần sau được đưa ra bắc và được điều trị tiếp theo tại các viện 103, viện 203, viện 5.Nay tôi được trở về nhà, còn những đồng đội tôi đã phải nằm lại chiến trường, trở về với đất. Cả tiểu đội có gần 100 chiến sỹ mà đã hy sinh hơn một nửa. Tôi chỉ mừng và ngạc nhiên là mình còn sống. Điều ấy cho thấy, mình đã may mắn hơn những người đồng đội nhiều lắm. Bạn cứ thử nghĩ  xem cả đại đội có gân 100 chiến sỹ mà đã hy sinh hơn một nửa. Chiều qua anh em còn phân công nhận nhiệm vụ tác chiến, nhận từng phần cơm nắm và muối ruốc mà hôm sau khi ra trận, nhiều chiến sỹ đã không bao giờ còn trở về nữa.

Sau khi điều trị vết thương đã lành, tôi được chuyển về đoàn an dưỡng 586, được giám định thương tật. Kết quả khám định thương tật tỷ lệ 82,5% là thương binh loại ¼. Khi vào nằm viện, nhiều người lính trở nhưng mất hai chân hai tay. Họ vẫn sống, vẫn cố gắng lao động vươn lên, dù khó khăn thật nhiều. Còn tôi vẫn có thể đi lại được, không phải nhờ người chăm sóc, không phải làm gánh nặng cho gia đình mình âu cũng là may mắn, tôi thầm nhủ.

Tôi bị trúng bom bi. Vô số mảnh đạn nhỏ của loại bom quái ác này đã trốn vào trong cơ thế tôi. Tôi cũng không đếm hay không ai liệt kê ra có bao nhiêu ca mổ cho tôi. Qua rất nhiều ca mổ, bác sỹ phải lấy cơ chân, cơ tay ra thì mới lấy được những mảnh đạn nhỏ di chuyển trong cơ thể.Bệnh án rất nặng nề khiến tôi bị tổn thương nặng nề về sức khỏe và thân thế. Chiến tranh đã qua đi hơn 30 năm, hiện nay nhiều mảnh đạn trong người cũng theo tôi từ chiến trường trở về sống cùng chừng ấy năm. Những mảnh đạn này vô cùng xảo quyệt, chúng không ở yên một chỗ mà di chuyển khắp cơ thể khiến cho bác sỹ cũng đành bó tay. Năm ấy, tôi 20 tuổi. Cái tuổi có thể coi là đẹp nhất của đời một con người. Nhưng bom đạn đã làm tôi bị gãy nát cẳng chân trái, gần hết cả cơ chân và cơ tay để tìm những mảnh đạn nên phải mổ xẻ để tìm mảnh kim khí và mảnh đạn bom chạy khắp người. Tôi bị tổn thương nhiều phần cơ thể, chỗ nào cũng tổn thương. Sau khi mổ lấy đạn ra để lại những vết sẹo dài từ 20cm đến 30 cm, nay co lại còn 10 đến 15 cm và bị liệt nhẹ nửa người do chấn thương sọ não.

Sau khi được điều trị thời gian dài với các bệnh viện, tôi được trở về đoàn an dưỡng 586 – Bộ Chỉ huy Quân sự Hà Nam Ninh. Với sự lạc quan của tuổi trẻ, tôi hăm hở vào giai đoạn tập luyện, kéo dài hơn một năm, gắn liền với chiếc xe lăn và hai chiếc nạng tập đi. Khi về đoàn an dưỡng, tôi tập đi dần, lúc đầu đi bằng xe lăn sau đi bằng nạng. Với trọng lượng cơ thể là 40kg đến 42 kg, đi đứng khó khăn, tôi phải tự rèn luyện, đi nhẹ, tập đi nhiều thời gian. Tôi tập luyện như vậy trong 2, 3 năm mới có thể đi lại tạm bình thường. Sự tàn phá nặng nề của bom đạn đối với cơ thể và sức khỏe con người nhưng đã không thể chiến thắng được ý chí và tuổi đôi mươi. Tôi đã cố gắng và đã chiến thằng. Dù cho thời gian đầu, tôi ngã rất nhiều, ngã tưởng gẫy chân gẫy tay, ngã sưng hết cả mặt cả mũi. Tôi tự chịu, và tập nhẹ hơn một chút. Vì tôi không cô đơn trong mặt trận chiến đấu với thương tật của chiến tranh. Có rất nhiều đồng đội cùng tập với tôi. Mọi người bảo nhau cùng tập.

- Mày có dậy không, không tao véo cho bây giờ.

Chúng tôi thường lấy tấm gương những người đồng đội đã kiên nhẫn tập luyện để mà phấn đấu. Tôi lấy cho mình một cái đích. Như thời còn nhỏ, theo lời bố bảo, anh em tôi đi làm ruộng thường lấy cái que cắm một điểm phía trước để làm đích. Ngày nay, có thể đến được cái điểm đó, nếu chưa đến, tôi cũng tự nhủ mình phải nghỉ để ngày mai đi tiếp. Lúc nào chán nản, tôi lại  nghĩ đến người đồng đội bên cạnh đã làm được, đã vượt qua được thương tật của chính mình. Điều đó giúp cho tôi có động lực để cổ gắng, để hiểu rằng muốn thành công thì mình phải cố gắng hơn nữa, phải đổ mồ hôi, thậm chí là cả nước mắt. Cuối cùng sau 3 năm trời ròng rã luyện tập kiên trì hàng ngày, tôi đã vượt qua được chính mình, vượt qua được bản thân và thực tại, để có thể đi lại được bình thường. Nhìn tôi, không ai còn bảo là một thương binh nữa, dù trong người còn vô số những mảnh đạn vẫn di chuyển trong cơ thê và hành hạ tôi bất cứ lúc nào có thể. Người lính trẻ năm nào nay đã là một thương binh hạng ¼.

Về nhà, tôi đã không cô đơn. Tôi còn có những người đồng đội, còn có đơn vị, có đoàn thể cựu chiến binh. Được sự giúp đỡ của sở lao động thương binh xã hội tỉnh, tôi đi học nghề may. Khi xuất ngũ, đơn vị tổ chức học nghề may cho tôi. Tôi nghĩ mình không được học tập, bố mẹ mình là người lao động, không được học hành. Có học thì mới có sáng tạo, mới làm được tất cả. Và tôi đã làm được. Tôi đi học may, trở thành người một người công nhân tay nghề giỏi của tỉnh, của ngành may. Sau này, tôi được cấp trên và đồng nghiệp tín nhiệm bầu lên làm quản lý. Tôi mừng lắm khi nhận thấy mình đã chứng minh được một điều rằng, có thể tôi xuất phát điểm thấp, tham gia chiến trường và trở về không còn lành lặn, không có nghề gì để làm nhưng với sự quyết tâm, sự kiên nhẫn vượt khó theo đuổi nghề nghiệp của mình. Tôi đã được đền đáp. Tôi đã phấn đấu và vươn lên.

Hiểu biết về công việc, về công nhân, năm 1994, hội thao quân khu 3 (XN may thương binh Sơn Tây, Hà Nam Ninh, Thái Bình, may 10 Hải Phòng) lần 1, tôi đạt giải nhất về cắt may về tay nghề. Năm 1996, hội thao toàn quân lần 1, tôi đạt giải khuyến khích. Ngày nay là xí nghiệp may thương binh HNN do quân đội quản lý. Tôi cảm thấy rất vinh dự vì mình có năng khiếu về nghề may. Năm 1994, tôi gặp vợ và yêu. Cô ấy bảo ghét thương binh ghê lắm nhưng sống tình nghĩa, gắn bó. Ngày ấy, cô ấy là một thiếu nữ mới lớn, với vẻ đẹp hồn nhiên, trong sáng đã sớm đánh gục một người lính chiến dạn dạy chiến trường năm nào. Tôi đã yêu và được yêu bằng vẻ đẹp dịu dàng cùng sự quan tâm chăm sóc của cô ấy. Cô ấy bảo ghét thương binh nhiều lắm vì thương binh hay công thần, hay quậy phá.

Tôi nói với cô ấy rằng: Quá khứ chỉ là vinh quang, chỉ được trân trọng khi hiện tại vẫn tiếp tục làm đẹp cho đời, sống gần mới thấy tình nghĩa, gắn bó và trách nhiệm. Và một đám cưới là kết thúc có hậu cho một tình yêu giữa một người lính và cô thôn nữ nết na, thùy mị. Tiếp sau đó vợ tôi được tuyển vào đơn vị là công nhân viên Quốc phòng. Đến năm 1992, đơn vị giảm biên chế trong lúc Nhà nước xóa bao cấp, gia đình tôi rất khó khăn, con còn nhỏ, chồng thì thường xuyên ốm đau, vết thương lại tái phát. Tôi mạnh dạn bàn với vợ lập một tổ may nhỏ tại nhà tập thể, bước đầu gia đình tạm ổn định cuộc sống.

Năm 2000, tôi nghỉ hưu. Là cựu chiến binh với thương tật hạng ¼ , lúc này tôi có thời gian đi thăm hỏi đồng đội những đồng chí đã từng có thời gian cùng nhau chiến đấu trên chiến trường, những ngày chia sẻ khó khăn gian khổ. Gặp lại những đồng chí đã từng công tác, làm việc tại Xí nghiệp may thương binh Hà Nam Ninh (nay là Xí nghiệp may 199 - Tổng công ty 20 Tổng cục hậu cần). Gặp lại đồng đội vui buồn lẫn lộn, vui vì lâu ngày anh em không gặp nhau, buồn vì gặp lại anh em đồng đội nhiều người còn quá khó khăn, quá vất vả. Có gia đình đồng đội bị nhiễm chất độc màu da cam, những gia đình bị thu hồi đất phục vụ cho mục tiêu mở rộng, quy hoạch thành phố mà con em họ chưa có việc làm. Trong khi đó điều kiện kinh tế gia đình còn gặp nhiều khó khăn, bên cạnh tôi những cựu chiến binh, nhiều người còn có hoàn cảnh quá khó khăn hơn mình. Từ băn khoăn chăn trở cùng sự động viên của anh em, bạn bè đồng đội đã hối thúc tôi phải làm một việc gì đó giúp bản thân xóa nghèo, giúp đồng đội bớt khó khăn. Đó là tiêu chí giúp tôi có một lý chí thành lập doanh nghiệp.


Những năm tháng không thể nào quên


Ban đầu tôi tập hợp anh em đã cùng công tác ở đơn vị may cũ, đã làm công tác quản lý tổ chức một tổ sản xuất chuyên sản xuất hang may đo công việc phù hợp với sức khỏe. Những ngày đầu tạo dựng gặp nhiều khó khăn do thiếu vốn, thiếu mặt bằng, được sự động viên giúp đỡ của anh em, đồng đội đã tạo động lực cho tôi vượt lên khó khăn, từ đó công việc dần đi vào ổn định.


Tháng 5 năm 2004, công ty TNHH May Hoàng Tuyên đăng ký thành lập doanh nghiệp.

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Thông tin về CCB – DN Hoàng Văn Tuyên và Công ty TNHH May Hoàng Tuyên

CCB – DN Hoàng Văn Tuyên

Ngày sinh: 31 /01/1958
Quê quán: Hải Sơn, Hải Hậu, Nam Định
Tham gia tại chiến trường K
Thương binh: hạng ¼ tỷ lệ thương tật 82,5%

Công ty TNHH May Hoàng Tuyên

Trụ sở công ty: Tổ 1 – Phường Quang Trung – Thành phố Phủ Lý – Tỉnh Hà Nam.

May trang phục, quân phục, tiêu binh, công an chính quy, công an xã, dân quân tự vệ cho các bộ, ngành trong và ngoài Quân đội, Công an và cung cấp các thiết bị bảo hộ lao động…

Công ty mở một Văn phòng đại diện tại: Số 18 – Đường Trung Yên 14 – Khu đô thị Trung Yên – Quận Cầu Giấy – Thành phố Hà Nội.

Với đội ngũ tay nghề chuyên nghiệp của các cựu chiến binh làm công tác quản lý, công ty lập phương án sản xuất, thuê mặt bằng mở xưởng sản xuất với điều kiện ban đầu còn nhiều khó khăn quy mô nhỏ gồm 22 máy may, 40 lao động. Từ những gì hiện có trong quá trình sản xuất, công ty chắt chiu từng đồng vốn, tiết kiệm tối đa các khâu trong sản xuất, chăm lo đời sống vật chất, tinh thần cho người lao động, tạo quan hệ gắn bó giữa lao động và chủ doanh nghiệp. Từ đó người lao động gắn bó với doanh nghiệp chia sẻ khó khăn là động lực để công ty phát triển. Công ty tạo được sự uy tín với khách hàng có mối quan hệ gắn bó với những công ty lớn như Tổng công ty 28, Tổng công ty may 20 Tổng cục hậu cẩn, Tổng công ty 26 Bộ Quốc phòng, Tổng công ty 19-5 Bộ công an, Tổng công ty cổ phần hậu cần phía bắc… Vì vậy đã tạo được việc làm thường xuyên ổn định.

Từ những khó khăn ban đầu được sự ủng hộ giúp đỡ của các cơ quan ban nghành, hội cựu chiến binh các cấp đã tạo điều kiện cho công ty được vay vốn đầu tư sản xuất, động viên về tinh thần để công ty ngày càng phát triển, đến nay công ty đã có cơ sở sản xuất ổn định với :

• Nhà xưởng : 3.000 m2
• Máy móc thiết bị : 170 máy
• Lao động hiện có : 200 người

Tổng vốn tích lũy bao gồm nhà xưởng, máy móc thiết bị, giải quyết việc làm thường xuyên cho 200 lao động và 300 lao động vệ tinh.

Trong đó :

• Thương binh : 9 người
• Con em thương binh, liệt sỹ : 29 người
• Con em cựu chiến binh : 48 người
Doanh thu, lợi nhuận từ sản xuất kinh doanh :
Doanh thu hàng năm được tăng lên năm sau cao hơn năm trước với mức doanh thu bình quân từ : 18 tỷ đồng đến 25 tỷ đồng/năm.
• Lợi nhuận sau thuế bình quân năm : 550 triệu đồng/năm
• Nộp ngân sách Nhà nước bình quân năm : 400 triệu đồng/năm

Tạo nguồn lực để phát triển bền vững :

Nhân tố quyết định thành công là con người, từ nhận thức đó nhiều năm qua công ty luôn đặt sự quan tâm đặc biệt đến đời sống vật chất, tinh thần của người lao động, tạo cho anh chị em có môi trường làm việc hấp dẫn, được học tập nâng cao tay nghề, phát huy hết khả năng của người lao động. Chính vì vậy sản phẩm của công ty làm ra luôn được đánh giá với chất lượng cao đảm bảo uy tín với khách hàng. Vì vậy công ty luôn có hợp đồng ổn định đủ việc làm thường xuyên và thu hút thêm lao động tại địa phương, được địa phương quan tâm ủng hộ.


Để ổn định đời sống người lao động giúp họ yên tâm công tác, công ty luôn có chính sách tiền lương, tiền thưởng kịp thời phù hợp với giá cả thị trường. Với mức lương bình quân :


• Năm 2010 từ 2,2 triệu đến 2,5 triệu đồng/tháng
• Năm 2011 từ 2,5 triệu đến 3,2 triệu đồng/tháng
• Năm 2012 từ 3,2 triệu đến 4,5 triệu đồng/tháng


Ngoài ra công nhân còn được hưởng chế độ ăn ca, bồi dưỡng đột xuất khi tăng ca, tăng giờ đảm bảo thời gian giao hàng.
Tham gia hưởng ứng các phong trào: Công ty tham gia hưởng ứng đầy đủ các phong trào ủng hộ đồng bào lũ lụt, phong trào xóa đói giảm nghèo, giúp đỡ các gia đình chính sách và những phong trào từ thiện tại địa phương. Với tổng số tiền hàng năm tham gia các phong trào từ thiện  từ 80 triệu đến 100 triệu/năm.

Lý tưởng bản thân với doanh nghiệp:

- Biết chia sẻ khó khăn cùng với đồng đội và người lao động tạo ra mối quan hệ gắn bó trong công việc.
- Trong khó khăn, thất bại phải biết vươn lên tạo động lực vượt qua. Bản thân là thương binh, cựu chiến binh được Đảng, quân đội giáo dục rèn luyện. Tôi luôn xác định cho mình phát huy tốt nhất bản chất của người chiến sỹ cách mạng, làm những việc có ích cho Đảng cho nhân dân và đồng đội.

Với những thành tích còn rất khiêm tốn, cá nhân tôi và công ty còn phải phấn đấu nhiều hơn nữa, chung tay cùng xã hội phát triển kinh tế theo định hướng của Đảng, Nhà nước đề ra. Tạo nhiều việc làm thực hiện tốt công cuộc xóa đói giảm nghèo tại địa phương.

Thành tích được khen thưởng :


- Được Chủ tịch nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam tặng 3 huân chương chiến sỹ vẻ vang hạng nhất, hạng nhì, hạng ba.
- 2 bằng khen của Bộ Chỉ huy Quân sự Hà Nam Ninh.
- 1 bằng khen của Tư lệnh quân khu 3.
- 1 bằng khen của Cục quản lý hành chính Bộ Tổng tham mưu Bộ quốc phòng.
- 1 bằng khen của UBND tỉnh Hà Nam.
- 1 bằng khen của Trung ương hội cựu chiến binh Việt Nam.
- 5 giấy khen của quân đội và các cấp.

Từ những ngày đầu thành lập, công ty Hoàng Tuyên chỉ có 40 lao động đến nay đã là 300 lao động. Vị giám đốc này luôn xác định nguồn lao động là tài sản quý giá nên rất quan tâm về mọi mặt vật chất và tinh thần, luôn tổ chức bồi dưỡng nâng cao tay nghề cho những lao động còn yếu giúp họ hòa nhập, tạo ra năng suất lao động, nâng cao thu nhập. Công ty Hoàng Tuyên có khách hàng tiềm năng là tổng công ty 28 Bộ Quốc Phòng, công ty 19/5 Bộ công an. Ngoài ra, công ty còn có mối quan hệ mật thiết với một số đối tác luôn có nguồn làm việc thường xuyên ổn định. Hoàng Tuyên là đơn vị có các sản phẩm may mặc cho quốc phòng, an ninh cùng các đơn hàng may mặc cho công an xã, dân quân tự vệ, trang phục công sở có uy tín. Hiện nay, doanh thu của công ty đạt 7 đến 8 tỷ đồng/năm.

Ánh Nguyệt ghi


1f5e
  • Adv01
Bạn có biết?
nghĩa tình đồng đội

TRUNG TÂM HỖ TRỢ NHÂN ĐẠO

ĐC: Số 40 Tổ 3 P. Giang Biên, Long Biên, HN

Điện thoại(84-4) 666 23248 

mail:dungnv@nghiatinhdongdoi.vn

Giám đốc:

Nhạc sỹ Trường Sơn Đào Hữu Thi

--------------------------

QUỸ NGHĨA TÌNH ĐỒNG ĐỘI 

Giám đốc: Nguyễn Văn Dũng

-------------------------

Số TK: 0020135553248 

Tại Sở Giao dịch 

Ngân hàng TMCP Quân đội

Thường trực: 098 555 3248

Danh sách ủng hộ quỹ
  • (25/07/2014)  Tổng Công ty Tân Cảng Sài Gòn

    722 Điện Biên Phủ, Phường 22, Q. Bình Thạnh, TP. HCM

    Hỗ trợ Xuất bản Công trình Ký ức người lính 2014

    200.000.000 vnđ (Hai trăm triệu đồng chẵn)

  • (05/08/2014)  Đồng chí Đặng Thanh Hải

    Xóm Chùa, Đoan Bái, Hiệp Hòa, Bắc Giang

    Ủng hộ 3.000.000đ (ba triệu đồng)

  • (25/07/2014)  Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bình Dương

    Hỗ trợ 5.000.000đ (Năm triệu đồng)

  • (18/02/2012)  CCB Hoàng Văn Tuyên

    Tổ 1, Quang Trung, TP. Phủ Lý, tỉnh Hà Nam

    Điện thoại: 

    Đã ủng hộ Chương trình Xuân ấm tình Đồng đội

  • (25/01/2014)  CCB Trần Văn Hóa

    Thị trấn Quán Lào - huyện Yên Định - tỉnh Thanh Hóa

    Số điện thoại: 

    Đã ủng hộ 03 triệu đồng

    (về TK ngân hàng Maritimebank)

  • (04/01/2014)  CCB Nguyễn Thế Văn

    Thôn Nam Hải, xã Hải Bình, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa

    Điện thoại: 0902191248

    Đã ủng hộ số tiền 05 triệu đồng 

    (về tài khoản Ngân hàng Quân đội)

  • (26/02/2012)  CCB Nguyễn Thanh Bình

    Phường Cộng Hòa, Thị xã Quảng Yên, tỉnh Quảng Ninh

    Điện thoại (đang cập nhật)

    Đã ủng hộ 05 triệu đồng

    (về tài khoản Chương trình "Xuân ấm tình đồng đội")

Doanh nhân
Ngày 15-5, tại Hà Nội, Hội truyền thống Trường Sơn-Đường Hồ Chí Minh ...
  • Liên kết website
    Mạng xã hội